09/07/2022
TIÊU CHUẨN KÉP CỦA HÀN QUỐC: CHỈ THÍCH ĐÓNG VAI NẠN NHÂN
Đài NHK và hãng tin Jiji vừa đưa tin, cựu Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã qua đời sau khi bị bắn vào sáng nay 08/07, hưởng thọ 67 tuổi.
Ông Abe bị ngưng tim và rơi vào tình trạng nguy kịch sau khi bị ám sát tại một sự kiện công khai vào sáng 8/7 ở tỉnh Nara, Nhật Bản.
Nhân sự kiện này, mình chợt nhớ tới một câu chuyện cũ về mối quan hệ Nhật - Hàn, xin kể các bạn nghe.
Vào năm 2020 – thời điểm Shinzo Abe xin nghỉ, khi cả nước Nhật Bản còn đang bị sốc khi vị Thủ tướng tại vị lâu nhất lịch sử từ chức, thì Hàn Quốc đã dựng một bức tượng có tên “Sự đền tội vĩnh viễn” đặt trong khuôn viên của Vườn Bách thảo Hàn Quốc ở Pyeongchang, phía đông bắc Hàn Quốc. Hình ảnh cô gái ám chỉ những phụ nữ trên bán đảo Triều Tiên bị cưỡng bức làm nô lệ tình dục thời Thế chiến II, và người đàn ông quỳ gối trước mặt cô gái lại chính là hình ảnh Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe.
Trên mạng xã hội, dư luận Hàn Quốc thể hiện nhiều ý kiến trái chiều về bức tượng. Một số người cho rằng bức tượng phản ánh hoàn hảo vấn đề trong quá khứ. Số khác chỉ trích bức tượng mang ý nghĩa khiếm nhã khi mô tả nhà cựu lãnh đạo láng giềng ngồi quỳ gối trong ê chề.
Vậy tại sao lại có sự xuất hiện của bức tượng này? Xin thưa, đó là cách Hàn Quốc xỉ vả Nhật Bản, cũng như chiêu thức mà Hàn vòi tiền Nhật đã trở nên quá quen thuộc trong hàng chục năm nay.
Nói thêm cho những ai chưa biết, sau tranh chấp năm 2009, Hàn Quốc đã dựng rất nhiều bức tượng “cô gái giải khuây” với kích thước bằng người thật đã được xây dựng ở Hàn Quốc, tượng trưng cho những phụ nữ Triều Tiên bị xâm hại tình dục ở thế chiến II, thậm chí có hẳn một bức tượng cực kỳ tỉ mỉ phía trước Đại sứ quán Nhật Bản ở Seoul.
Đến 28/12/2015, Thủ tướng Shinzo Abe và Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye đạt thỏa thuận đột phá về việc giải quyết vấn đề "phụ nữ mua vui" thời chiến tranh đã ám ảnh quan hệ hai nước từ nhiều năm qua. Nhật Bản đã đồng ý trả 1 tỷ Yen cho một quỹ hỗ trợ nạn nhân còn sống sót, trong khi Hàn Quốc đồng ý sẽ ngừng chỉ trích Nhật về vấn đề này ở các diễn đàn quốc tế và sẽ di dời bức tượng xỉ vả Nhật Bản đặt trước cửa Đại sứ quán Nhật ở Seoul.
Nhưng 5 năm sau, lại có một bức tượng mang tên “Sự đền tội vĩnh viễn” như các bạn thấy đấy. Đại khái, chỉ khi Nhật Bản chịu quỳ xuống thì Hàn Quốc mới tha thứ?
Nhưng Hàn Quốc đã từng xin lỗi, từng bồi thường cho những nạn nhân của họ trong chiến tranh khi xưa chưa?
Câu trả lời là: Hàn Quốc chưa từng làm như thế các bạn ạ!
Ngược dòng thời sau, sau thế chiến II kết thúc, mặc dù đều là chư hầu của Mỹ song Hàn Quốc và Nhật Bạn đã từ chối không giao thương hay lập quan hệ ngoại giao. Mãi tới tháng 6 năm 1965, Tổng thống Hàn Quốc khi ấy là Park Chun-hee đã ký một hiệp ước bình thường hóa quan hệ với Nhật Bản, bao gồm Nhật Bản sẽ thanh toán các khoản bồi thường chiến tranh và các khoản vay mềm cho Hàn Quốc.
Nhật Bản đã chấp thuận, chỉ có một điều nực cười ở đây đó chính là CHDCND Triều Tiên lại không hề nhận được một xu đền bù nào từ Nhật Bản.
Nhật Bản nghĩ rằng họ đã trở hết nợ cho Hàn Quốc, nhưng không, đó là chỉ phía Nhật nghĩ vậy. Tháng 11/1990, Hội đồng Hàn Quốc về phụ nữ bị bắt làm nô lệ tình dục quân sự cho Nhật Bản được thành lập tại Hàn Quốc, và tiếp tục yêu cầu Nhật Bản bồi thường.
Song khi ấy Nhật Bản vừa phải chịu cú tát yêu của Mỹ (thoả ước bất bình đẳng Plaza), b**g bóng kinh tế Nhật Bản sắp vỡ tung, và dĩ nhiên người Nhật không chấp nhận yêu cầu đền thêm tiền từ phía Hàn Quốc. Tranh chấp diễn ra căng thẳng trong 3 năm, và phải đến khi ông chủ Mỹ ra mặt, năm 1993 chính phủ Nhật Bản mới chính thức thừa nhận sự hiện diện của các nhà thổ thời chiến và hứa sẽ đền bù.
Hứa thì hứa vậy, nhưng tiền đền bù mãi chẳng thấy đâu, vì Nhật Bản luôn nghĩ rằng họ đã đền bù tất cả ở năm 1965 rồi.
Thế là Hàn Quốc lại làm căng, liên tục gửi lời nhắn đến Mỹ, kiểu: Thằng Nhật nó vẫn chưa chịu chi tiền cho em anh à!
Vậy là tháng 7 năm 2007, Hạ viện Mỹ đã thông qua một nghị quyết không ràng buộc rằng Nhật Bản phải xin lỗi vì buộc phụ nữ làm nô lệ tình dục trong Chiến tranh thế giới thứ hai.
Sau khi Mỹ ra mặt, Chính phủ Nhật Bản mới dàn xếp để một tổ chức chuyên cung cấp tiền bạc và gửi thư xin lỗi các nạn nhân từng bị lính Nhật xâm hại tình dục ở thế chiến II. Một khoản tiền thanh toán một lần 43 triệu won và hàng tháng 0,8 triệu won được trả cho những người còn sống sót.
Cảm thấy tiền đền bù thế này chưa bõ bèn gì, nhưng không biết làm thế nào, các đời Tổng thống Hàn Quốc liên tục đăng đàn chỉ trích Nhật Bản. Thậm chí, Hàn Quốc còn cho dựng một bức tượng biểu tượng cho các nô lệ tình dục thời chiến đặt trước cửa Đại sứ quán Nhật ở Seoul.
Biết rằng Nhật Bản đã phạm tội ác với phụ nữ Hàn Quốc vào thế chiến II, song liên tục nhắc lại quá khứ đau thương ấy để vòi tiền thì đúng là chỉ có ở xứ sở Kim Chi. Ở Hàn Quốc thứ gì họ cũng có thể mang ra muối được, kể cả mặt.
Vì sao lại nói như vậy? Vì đó là thứ tiêu chuẩn kép trơ trẽn của người Hàn Quốc. Họ bỏ qua Triều Tiên, liên tục bắt Nhật Bản bồi thường về tội ác gây ra cho Triều Tiên trong thế chiến thứ II, nhưng những tội ác lính Hàn gây ra cho nhân dân Việt Nam thì họ phủ nhận.
Nực cười hơn nữa, là khi các tội ác chiến tranh của quân đội Hàn Quốc tại Việt Nam bị phơi bày trên mặt báo vào tháng 9/1999 với những bằng chứng không thể chối cãi, thì hơn 2.000 cựu chiến binh Hàn Quốc đã đốt phá tòa soạn của Hankyoreh 21 để huỷ diệt bằng chứng. Họ còn đánh đập các phóng viên của Tạp chí Hankyoreh 21 khi đang tác nghiệp tại tòa báo khi lu loa rằng những phóng viên này nguỵ tạo chứng cứ, vu oan cho CCB Hàn.
Vụ việc này được coi là một sự kiện lớn, gây chấn động trong xã hội Hàn Quốc lúc bấy giờ khiến Chính phủ Hàn Quốc phải công bố tiến hành điều tra chính thức về vấn đề này.
Nhưng, lại nhưng, điều tra thì điều tra vậy thôi, chứ chính phủ Hàn Quốc vẫn lộ bộ mặt đểu cáng của mình khi không chính thức “Xin lỗi Việt Nam”. Thậm chí, thị trưởng Seoul khi ấy còn nói đại khái rằng: các cựu chiến binh Hàn Quốc đã đóng góp tuổi trẻ của mình khi cùng quân đội Nam Hàn tham chiến ở Việt Nam, chính là những người hùng đặt những viên gạch để phát triển nền kinh tế.
Được thể hùa theo, hơn 2.000 cựu binh xứ Hàn vỗ ngực kêu gào rằng đã hi sinh xướng máu để chính phủ Hàn Quốc có tiền phát triển đất nước những năm 1970 – 1980, và rồi sự gian trá điêu ngoa của người Hàn lộ rõ khi họ phủ nhận những vụ thảm sát. Những cựu binh Hàn Quốc, những gã lính đánh thuê tàn ác và máu lạnh năm nào biểu tình hô vang rằng thảm sát chỉ là vấn đề “tưởng tượng”.
Độc tài Park Chung Hee đã phát triển kinh tế Hàn từ một nước đói kém, lạc hậu bậc nhất châu Á đến thành công kinh tế những năm 1980 bằng hai nguồn vốn chính. Một là tiền bồi thường chiến tranh của Nhật Bản, tức là máu xương của dân Triều Tiên; và hai là chiến phí do Mỹ trả cho đám lính đánh thuê, tức là máu xương người dân đất Việt.
Thực tế, cung cấp gái điếm cho các đội quân xâm lược cũng là một nghề làm giàu của Hàn, như trong thời gian chiến tranh xâm lược của Mỹ ở Việt Nam. Lính Hàn Quốc đã gây ra hàng ngàn vụ bắn giết - cưỡng hiếp dã man người già, trẻ con, phụ nữ Việt Nam chúng ta, song đám Hèn Quốc chưa từng chính thức nói 1 lời xin lỗi, thậm chí chúng còn ngợi ca những kẻ lính đánh thuê dã man ấy như những người anh hùng!
Bấy năm qua, với chiêu bài cào mặt ăn vạ Hàn Quốc luôn mở mồm vòi tiền Nhật Bản đòi “đền bù tội ác chiến tranh”. Ở chiều ngược lại, mặc dù đi gây ác những kẻ dối trá xứ Hàn lại luôn vỗ ngực tự xưng anh hùng. Và thế là, khi ở miền Trung Việt Nam đều có bia căm thù, đài tưởng niệm ghi lại chứng tích tội ác của những binh đoàn lính đánh thuê Hàn Quốc tàn sát dân thường Việt Nam, thì ở Hàn Quốc lại liên tiếp mọc lên càng nhiều những đài kỷ niệm sự tham chiến của lính Hàn tại Việt Nam. Ở đó, những người lính Hàn được ngợi ca là những vị anh hùng chiến đấu bảo vệ cho phụ nữ, trẻ em… Việt Nam, chiến đấu cho hoà bình và công lý.
Xấu hổ, dối trá đến trơ trẽn đến như Hàn Quốc là cùng mà thôi!
*cre:Đạo sĩ.