Thư viện Trường THPT Dân Tộc Nội Trú Nghệ An

  • Home
  • Vietnam
  • Vinh
  • Thư viện Trường THPT Dân Tộc Nội Trú Nghệ An

Thư viện Trường THPT Dân Tộc Nội Trú Nghệ An Thư viện trường THPT Dân Tộc Nội Trú Nghệ An

Tập trung ôn thi cuối kì, với tinh thần quyết tâm cao.
09/01/2026

Tập trung ôn thi cuối kì, với tinh thần quyết tâm cao.

📒NGOẠI KHOÁ “HÃY CẦM LẤY VÀ ĐỌC” HƯỞNG ỨNG NGÀY SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC VIỆT NAM 📔📋Thời gian: 19h30p, Chủ nhật, ngày 27/4/20...
26/04/2025

📒NGOẠI KHOÁ “HÃY CẦM LẤY VÀ ĐỌC” HƯỞNG ỨNG NGÀY SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC VIỆT NAM 📔

📋Thời gian: 19h30p, Chủ nhật, ngày 27/4/2025
🔆Địa điểm: Trường PTTH Dân tộc nội trú Nghệ An

Một đêm ngập tràn cảm hứng và tri thức đang chờ bạn khám phá với nhiều hoạt động hấp dẫn

📒NGOẠI KHOÁ “HÃY CẦM LẤY VÀ ĐỌC” HƯỞNG ỨNG NGÀY SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC VIỆT NAM 📔
📋Thời gian: 19h30p, Chủ nhật, ngày 27/4/2025
🔆Địa điểm: Trường PTTH Dân tộc nội trú Nghệ An
Một đêm ngập tràn cảm hứng và tri thức đang chờ bạn khám phá với nhiều hoạt động hấp dẫn:
- Lắng nghe những trang văn sâu sắc qua trích đoạn “Thư gởi con trai” (Nguyễn Đức Tùng) và bài thơ “Tên làng” (Y Phương) qua giọng đọc học sinh.
- Khám phá những cuốn sách truyền cảm hứng: “Mãi mãi tuổi hai mươi” và “21 bài học cho thế kỷ 21”.
- Thử thách tri thức với 15 câu hỏi thú vị về các tác phẩm đa lĩnh vực – mỗi câu trả lời đúng nhận ngay phần quà dễ thương!
- Thưởng thức nghệ thuật qua 3 ca khúc phổ thơ đầy cảm xúc.
- Giao lưu đặc biệt với chị Bùi Thị Ngọc (Tổng Biên tập NXB Nghệ An) và diễn giả Tô Giang (Giám đốc Dự án “Sách Trên Mây”) – chia sẻ về hành trình viết, đọc và lan toả văn hoá đọc trong kỷ nguyên mới.
- Tôn vinh, tặng thưởng những cá nhân và tập thể tiêu biểu trong phong trào đọc sách, phấn đấu vươn lên trong học tập, rèn luyện.
- Check-in cùng xe buýt “Sách Trên Mây”, mua sách và giao lưu với các tác giả!
☘️HÃY CẦM LẤY VÀ ĐỌC – vì tri thức luôn là hành trang đẹp nhất của tuổi trẻ!

Niềm đam mê sau giờ học chiều của các bạn.
18/02/2025

Niềm đam mê sau giờ học chiều của các bạn.

📚 “Sách là món quà mà bạn có thể mở đi mở lại nhiều lần.” – Garrison KellorCác em k41 tham quan thư viện và được nghe cô...
15/08/2024

📚 “Sách là món quà mà bạn có thể mở đi mở lại nhiều lần.” – Garrison Kellor

Các em k41 tham quan thư viện và được nghe cô giáo hướng dẫn lên thư viện mượn, trả sách.

Từ nay, thư viện sẽ tiếp tục là một điểm hẹn tri thức cho tất cả các bạn học sinh toàn trường, đặc biệt là một kho tàng mới lạ đối với tân học sinh khoá 41.

Chúc cho các em luôn giữ được tình yêu với trang sách và gặt hái được nhiều thành tích tốt trong năm học mới đã đến thật gần.

📖✨

KHÔNG CÓ GÌ CÓ THỂ THAY THẾ VĂN HÓA ĐỌC (Gunte Grass)💞 Chiều nay, ngày 25/4/2024, thư viện mở cửa chào đón các bạn học s...
25/04/2024

KHÔNG CÓ GÌ CÓ THỂ THAY THẾ VĂN HÓA ĐỌC (Gunte Grass)

💞 Chiều nay, ngày 25/4/2024, thư viện mở cửa chào đón các bạn học sinh mượn, đọc sách sau giờ học buổi chiều.

Sách được mượn về sẽ được các bạn đọc và chia sẻ tới mọi người trong kỳ nghỉ 30/4 sắp tới.

____

Tập trung nghiêm túc ôn thi cuối kì.
06/01/2024

Tập trung nghiêm túc ôn thi cuối kì.

Từ ngàn đời nay, truyền thống tôn sư trọng đạo đã trở thành một nét đẹp quý báu của dân tộc Việt Nam. Nó nhắc nhở chúng ...
17/11/2023

Từ ngàn đời nay, truyền thống tôn sư trọng đạo đã trở thành một nét đẹp quý báu của dân tộc Việt Nam. Nó nhắc nhở chúng ta hãy khắc ghi công ơn của thầy, cô - những người lái đò thầm lặng của biết bao thế hệ học trò. Thầy cô là những người cha, người mẹ, người bạn lớn mà cả cuộc đời bằng hành trang quý báu của mình, họ đã say sưa truyền thụ tri thức cho chúng ta. Họ đến với nghề bằng một tấm lòng cao cả, bằng sự tận tâm, nhiệt huyết, say mê. Điều thầy cô mong ước là được nhìn thấy nụ cười và ánh mắt rực sáng của trò qua mỗi bài giảng, là sự trưởng thành của mỗi học sinh trên những chặng đường đời. Mỗi nghề đều có một vẻ đẹp và ý nghĩa riêng nhưng nghề giáo vẫn là nghề cao quý nhất.

Thầy giáo vùng cao
Rời chốn thị thành thầy đến với vùng cao
Cõng con chữ trên lưng vượt qua bao đèo dốc
Đường vào bản nhiều sên, lắm vắt
Lốp xe mòn, cái chữ cũng chênh vênh
Lũ trẻ mong thầy nên đến lớp đông hơn
Tiếng học bài ê a ngân nga trong sương sớm
Cả thế giới mở ra trên từng trang giáo án
Ánh mắt trò lấp lánh những bình minh
Suốt một đời thầy lặng lẽ hy sinh
Gác nỗi niềm riêng nghe theo lời Đảng gọi
Đi ươm mầm xanh trên những miền quê mới
Sỏi đá khô cằn đất vẫn nở hoa
Mỗi người thầy là một người cha
Chăm lo các em từng bữa ăn, giấc ngủ
Vẫn còn đó gian nan nghề gieo chữ
Nhưng nghề đã chọn thầy, thầy chọn sống cho đi…
Lương Nguyễn Thảo Vi - HS 12C1

Đời sống tuy còn nhiều khó khăn vất vả, nhưng bằng lòng nhiệt huyết, sự tận tâm, những người giáo viên trên khắp mọi miền tổ quốc vẫn ngày đêm miệt mài như con tằm cần mẫn nhả tơ. Đọng lại trong từng lời giảng, ẩn chứa đằng sau mỗi con chữ là cả trái tim dạt dào tình yêu cuộc sống, sự khắc khoải, đau đáu với nghề. Và sau đây, xin kính mời quý thầy cô và các bạn lắng nghe câu chuyện “Cái chữ trên miền rẻo cao”- một sáng tác của bạn Hà Thị Tuyết, học sinh lớp 12C1

Cái chữ trên miền rẻo cao
Hà Thị Tuyết, HS lớp 12C1
Bảy giờ tối, khu nội trú của thầy cô giáo bỗng nháo nhào. Mọi người hô nhau cầm theo đèn pin để men theo con đường trơn trượt, đặc quánh bùn đất đỏ đưa cô giáo Lan về trường. Cuộc điện thoại chập chờn sóng mà cô Lan gọi cho đồng nghiệp hình như có lẫn cả nước mắt và sự sợ hãi.
Mùa tựu trường cũng là tháng cao điểm của mùa mưa. Đất dính vào bánh xe đi không nổi. Con đường vào trường có dòng suối, nước dâng cao. Cứ cách ngày khai giảng khoảng một tuần, thầy cô từ miền xuôi lại tạm biệt gia đình để lên trường vận động các em đến lớp. Đường xa quá, cô Lan lên gần đến nơi thì trời tối. Loạng choạng tay lái, cả xe và người ngã xuống đường. Đoạn đường ít người qua lại. Chân Lan lại đau nên không thể tự trèo lên xe được. Bao gạo đèo từ nhà đi đổ vung vãi. Mùi thơm của những chiếc bánh lá mẹ gói mang làm quà cho đồng nghiệp tỏa ra khiến Lan đói cồn cào. Lúc nhìn thấy ánh đèn pin lia qua người, suýt nữa thì Lan bật khóc. Sống ở nơi heo hút này tình đồng nghiệp đâu chỉ trên bục giảng mà còn là cùng nhau san sẻ những nhọc nhằn, thiếu thốn, níu lấy tay nhau những lúc khó khăn. Phải loay hoay gần tiếng đồng hồ, mọi người mới đưa được Lan và chiếc xe máy về. Lúc đoàn người đến khu nội trú thì đã muộn lắm rồi, ánh điện đỏ quạch nhưng nhức mắt. Mâm cơm đạm bạc mọi người phần Lan lúc đi vội quá không kịp đậy lồng bàn. Bên ngoài chỉ thấy tiếng côn trùng kêu rỉ rả sau mưa…
Sau khi đã băng bó vết thương, Lan mới gọi về nhà. Bốn cuộc gọi nhỡ của mẹ là lúc Lan đang nằm cạnh chiếc xe máy. Cô không dám nghe vì sợ mình sẽ tủi thân mà khóc. Cố lấy giọng vui vẻ, Lan thông báo với mẹ đã về đến trường, tắm gội thơm tho, ăn no căng bụng và đã gặp lại bạn bè đồng nghiệp. Mấy câu “Vui lắm mẹ ạ” bật ra cùng với lúc vết thương ở chân bỗng nhiên tấy nhức. Hơn lúc nào hết, Lan thấy nhớ nhà. Mấy tháng hè được gần gia đình là quãng thời gian nghỉ ngơi lấy sức để bắt đầu một năm học mới với chồng chất khó khăn. Mới tối hôm qua còn được ngồi sấy tóc cho mẹ, kèm cháu học bài, nửa đêm phố xá vẫn sáng đèn và thơm mùi hương hoa. Vậy mà hôm nay, Lan đã nằm ở đây nghe tiếng mưa rơi cô đơn giữa mịt mùng tăm tối. Đồng nghiệp ở giường bên hắng giọng:
- Ngủ đi em. Ngày mai còn vệ sinh trường, lớp.
- Mọi thứ lại ngổn ngang à chị?
- Ừ! Cũng phải mất nhiều công dọn dẹp.
- Sợ nhất là lại đến từng bản vận động học sinh. Chân em thì lại đau thế này.
- Ừ! Thôi ngủ đi, đâu còn có đó. Chịu khó nghỉ ngơi vài ngày chân sẽ khỏi.
Không gian bỗng trở nên im ắng, không một tiếng động. Cơn mưa ngoài trời cũng ngớt dần. Nhưng Lan biết đêm nay mọi người đều khó ngủ dù đã đi cả một đoạn đường dài mệt mỏi. Lan nhớ nhà, nhớ con, thương bố mẹ già. Nhưng những thầy cô bám thôn, bản như Lan đâu dám mong có ngày đón các con lên quây quần sớm tối. Nỗi buồn nén lại trong lòng vì Lan biết khó khăn này đâu chỉ có riêng mình phải trải qua. Cả huyện có hàng trăm giáo viên phải xa gia đình bám lấy thôn bon để gieo mầm chữ. Có những mùa tựu trường, học trò chỉ lác đác vài em vừa ngồi học vừa nhấp nhổm muốn theo bố mẹ đi làm nương rẫy. Nhưng vận động thế nào thì bố mẹ các em vẫn cương quyết “cái ăn hơn cái chữ. Bụng đói thì không nuôi nổi chữ”. Thời gian đầu mới lên đây công tác, Lan nản lắm. Từng đôi lần muốn bỏ trường, bỏ lớp về xuôi, nhưng có lẽ vì uống nước thôn bon, sống gần dân làng mà nặng lòng thương. Nên suốt mười năm qua, Lan đã coi nơi đây là nhà, coi học trò như những đứa con.
Lại sắp bước vào một năm học mới, Lan sắp được gặp lại những đôi mắt trong veo, sắp được gặp thằng Sùng, thằng Chừ, cái Lầu, cái Xứ… Chúng đến lớp cõng theo trên lưng đâu chỉ có sách vở. Thằng Sùng năm nào cũng cõng em đến lớp. Thằng nhỏ chưa đủ tuổi vào cấp một nên anh đi học thì ở nhà không có ai trông. Bố mẹ Sùng còn lên nương làm lấy cái ăn. Sùng ham chữ đành phải cõng theo em cùng bịch quần, áo, sách, vở trên tấm lưng gầy gò, trên đôi vai bé nhỏ. Năm nào cũng vậy, các thầy cô trong trường đều cử một người đi đón anh em Sùng. Phải cùng dắt díu nhau qua những đoạn đường núi cheo leo, trơn trượt mới thấy đâu nỡ lòng nào bỏ lại các em.
Gà đã gáy sang canh rồi, Lan cựa mình cố dỗ dành giấc ngủ. Bên chân bị thương lại tấy nhức. Đêm đầu thu se lạnh…
Lan tỉnh giấc khi đồng nghiệp đã dậy cả tự lúc nào. Tập tễnh bước ra ngoài, Lan thấy các thầy cô giáo đang mỗi người mỗi việc. Người xới cỏ, người khiêng đất đá sau cơn lũ, người đóng lại bàn ghế, cửa sổ. Vài người nhặt nhạnh những thanh gỗ hỏng để gọn thành đống làm củi nấu ăn và sưởi ấm trong mùa đông sắp tới. Thầy Hảo đang căng lại cột dây phơi bên khu nhà ở nội trú của học sinh. Cô giáo Nhi mang xoong nồi, bát đĩa ra rửa lại phơi chờ nắng. Bụi hoa hồng tỉ muội mà các em trồng đang ra những nụ hoa nhỏ xinh. Rồi chúng sẽ b**g từng cánh mỏng để được khoe sắc trong ngày khai giảng. Ngoài cổng trường, thầy Kha đang lúi húi nhóm mấy đống rác. Đêm qua mưa, mọi thứ đều ẩm ướt nên đống rác khói um cay xè cả mắt. Nhưng ai cũng vui vì chỉ một buổi sáng cùng nhau dọn dẹp mà ngôi trường đã trở nên sạch sẽ. Khó khăn còn nhiều nhưng sẽ dần khắc phục sau, chỉ cần nhìn thấy quang cảnh gọn gàng này là hình dung ra cảnh những đứa trẻ tóc vàng hoe vì cháy nắng chạy nhảy vui đùa ở khoảng sân này, tíu tít ở khu đất kia…Bàn ghế ẩm mốc khi các trò đến sẽ ấm hơi người, rồi trong lớp học, tiếng cô trò lại vang lên lảnh lót.
Thiếu thốn là thế nhưng vẫn thấy vui. Càng thương các trò thì cô thầy càng phải khéo lo, khéo liệu. Để cái chữ đến được với các em vốn là bài toán khó. Ngày mai các thầy cô sẽ chia nhau vào từng thôn, bản để vận động các em tới trường. Đêm nay sẽ lại là một đêm khó ngủ…
- Năm nay, ai sẽ đến nhà em Thào vận động? Trường hợp này khó lắm. Bởi bố mẹ chỉ muốn con mình ở nhà trông em, chăn trâu thôi.
- Để thuyết phục được Thào trở lại lớp cần một người kiên trì và khéo léo. Giá mà cô Lan không đau chân thì tốt nhỉ.
- Hay là để anh cõng Lan đi?
Lan đang ngồi bó chân bằng bài thuốc của người dân tộc, thấy đồng nghiệp trêu thì phá lên cười:
- Em nhẹ nhàng lắm anh ạ, có sáu chục ký thôi mà. Anh cõng nổi không? Từ đây đến nhà em Thào phải vượt qua ba con suối và vài đỉnh núi thôi.
- Thì đoạn nào đi xe được anh chở. Đoạn nào không đi được thì bỏ xe anh cõng.
- Em đùa vậy thôi. Chân em cũng chỉ bị thương nhẹ. Đắp thuốc nốt đêm nay là có thể đi lại bình thường. Trường hợp của Thào cứ để em lo.
Đường tới nhà Thào xa quá lại không đi được xe mà phải trèo đèo lội suối. Lối đi nhỏ và hiểm trở, một người đi trước dắt tay người đi sau, cẩn trọng vượt qua những đoạn đường dốc cheo leo. Đến được nhà Thào, thầy cô phải nghỉ lấy sức nhiều lần, quần áo ướt lem nhem và đôi chân đau nhức. Thào đang vừa trông em vừa bóc ngô. Thấy thầy cô đến, Thào lẩn vội ra sau nhà. Lan phải gọi mãi mới vào. Thào cúi đầu lí nhí:
- Em không đến trường đâu. Mẹ nói phải ở nhà trông em, phải theo đuôi con trâu.
- Thế Thào không nhớ trường lớp, nhớ thầy cô và bạn bè à?
- Nhớ chứ, nhưng mà bố mẹ nói cái ăn quan trọng hơn.
- Thế Thào có muốn cứ theo đuôi trâu cả đời không? Hay là muốn học thật giỏi sau này được xuống huyện đi học như các bạn?
Thào vân vê gấu áo bằng những ngón tay đen đúa, nói ngập ngừng:
- Được xuống huyện hẳn thích hơn chứ. Nhưng Thào đến trường thì ai trông em? Ai đi chăn trâu ? Mẹ Thào không cho đi đâu.
Lan nắm lấy tay đứa học trò nhỏ mà lòng đầy thương cảm. Đứa học trò này từng nhiều lần ngủ gật trong lớp học, từng xin cô một gói mì tôm sống “ăn cho đã cơn thèm”.
Chiều tối, bố mẹ Thào mới từ rẫy trở về. Vì trời sẽ tối rất nhanh nên không thể quay về trường ngay được, thầy cô quyết định ngủ lại một đêm để trò chuyện động viên bố mẹ cho Thào đến lớp. Đêm đó là một đêm dài như rất nhiều đêm khác trong sự nghiệp trồng người của Lan và đồng nghiệp. Khai sáng dân trí vùng cao trong lúc đời sống còn đói nghèo là một điều quá khó khăn, nhưng càng khó khăn Lan càng tự động viên mình cố gắng…
Sáng sớm ngày mai, Thào sẽ cùng thầy cô đến trường sớm hơn chúng bạn. Đường đi nguy hiểm nhưng có thầy cô đi cùng bố mẹ Thào cũng đỡ lo. Thào có vẻ khó ngủ. Nó bật dậy soi đèn lục tìm sách vở lẫn đâu đó trong đống chăn màn quần áo. Mẹ Thào đã buộc sẵn bao gạo cho con mang theo làm lương thực. Lan biết thằng bé chắc cũng háo hức …
Ngôi trường như tươi mới hơn trong tiết trời mùa thu trong veo. Trên con đường mòn những đứa trẻ hớn hở cắp sách đến trường. Những đôi chân nhỏ xíu đã phải sớm lội suối băng rừng chắc sẽ tíu tít niềm vui khi được gặp lại thầy cô, bè bạn trong ngày tựu trường, sẽ ngồi ngoan trong lớp nghe giảng bài. Từng nét chữ như cũng muốn nhảy múa trên những dòng kẻ ô li. Với Lan, đó sẽ là giây phút hạnh phúc nhất trong mùa gieo chữ mới…

22/10/2023

Tại sao chúng ta phải đọc sách?

-Trên tay chú là tấm biển lớp. Nếu muốn lấy nó, cháu phải làm gì?
-Dạ, cháu sẽ giơ tay ra với lấy nó.
-Nếu chú giơ nó lên cao, cháu sẽ làm gì?
-Dạ, cháu sẽ đứng lên một cái ghế, với lấy nó.
-Nếu chú để nó lên ngọn cây, cháu sẽ làm gì?
-Cháu sẽ lấy một cái sào, chọc vào nó.
-Giỏi lắm. Vậy nếu chú để nó về 2000 năm trước, cháu sẽ làm gì?
-Dạ, dạ, dạ...Cháu chưa biết làm gì!

********
-Ai biết, giơ tay chú xem?

(Cả trường suy nghĩ)

******
(Rồi cũng có một bạn giơ tay phát biểu)
-À, cháu biết cách rồi, phải mở sách ra, tìm thông tin về nó, đọc về nó ạ!
-Ồ tuyệt vời! Đây chính là thiên tài của buổi chiều ngày hôm nay! Đúng là chúng ta chỉ có thể biết về nó và chạm vào nó nhờ đọc sách. Thế thì rốt cuộc chúng ta đọc sách để làm gì nhỉ?
-Dạ, để có thể biết về về những thứ của 2000 năm trước.
-Tốt lắm! Vậy nếu không đọc sách, mà đọc mạng, xem Clip, xem truyền hình có được không?
- Được ạ!
-Thế tại sao chúng ta lại phải đọc sách, thay vì chọn mạng Internet?

(Cả trường lại im phăng phắc).

****************
Lúc này thì chú giải thích:

-Tại vì bán cầu não chúng ta chia làm 2, não bên trái xử lý chức năng thông tin, hình ảnh, não bên phải xử lý chức năng tưởng tượng. Càng mở mạng, xem clip hay xem tivi, tức là càng xem những cái cụ thể chúng ta càng phát huy chức năng của não trái.

Chỉ có đọc sách, chìm vào thế giới của những suy ngẫm chúng ta mới có thể phát huy chức năng của não phải. Tức là chúng ta sẽ tưởng tượng. Chúng ta sẽ bay bổng trong thế giới của những tưởng tượng.

Mà các cháu biết không, con người khác con vật ở chỗ, con người biết tưởng tượng, con vật thì không. Con người tạo ra một đời sống như ngày hôm nay, với rất nhiều những phát minh như ngày hôm nay suy cho cùng vì con người biết tưởng tượng. MẤT TƯỞNG TƯỢNG LÀ MẤT HẾT.

Vậy thì tại sao chúng ta phải đọc sách, các cháu hiểu rồi chứ?

*Nguồn: Nhà báo Phan Đăng.

20/10/2023

💞 Điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời của mỗi chúng ta chính là có mẹ, là được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của người. Trái tim của mẹ bao la và vĩ đại không có gì có thể so sánh được. Cũng chính vì thế mà cảm xúc về mẹ luôn là những điều thiêng liêng và đáng trân trọng nhất. CLB Văn học trường THPT DTNT Tỉnh thân mời bạn đọc đến với những tình cảm chân thành được cất giấu trong sâu thẳm tâm hồn qua các bài viết của học sinh: Trương Thị Phương Trinh - 11A7, Lê Thị Ngọc Diệp - 11A7 và Thò Y Hải - 11A5. Kính chúc những người phụ nữ yêu thương đón một ngày lễ 20/10 với nhiều niềm vui và hạnh phúc! 🌹

💞 VỀ BÊN MẸ 👩‍❤️‍👩
Nơi quê nhà mẹ có nhớ con không?
Mà ở đây con nặng lòng nhớ mẹ
Từng ô cửa gió lùa khe khẽ
Hoa sữa nồng nàn, nội trú vào đông

Con muốn về ăn với mẹ bữa cơm
Dù bát canh suông, dưa cà cũng được
Muốn thò tay nghịch vào trong vại nước
Gội đầu lá bòng với bồ kết mẹ đun

Con muốn về vầy với đám đất bùn
Mặt lem luốc như thuở xưa còn bé
Muốn lên đê đổ nước rồi bắt dế
Để mẹ đánh đòn khi đã trễ giờ cơm

Muốn nằm bên hiên nghe mẹ hát ru buồn
Như đời mẹ bao tủi hờn, vất vả
Con ngủ ngon, mẹ vẫn còn trăn trở
Dưới trăng vàng tiếng cuốc vọng đồng khuya

Tuổi mười lăm, con đi học xa
Nhiều khi muốn nhưng chẳng về thăm được
Nước mắt con rơi, bờ mi lại ướt
Se sắt lòng…con nhớ mẹ, mẹ ơi!
Sáng tác: Trương Thị Phương Trinh - 11A7

😘 ĐIỀU ƯỚC GỬI MẸ 😘

Con về
Gói nụ cười vào hành lí
Quà cho mẹ là những niềm vui
Mẹ đến trường cùng làn sương sớm trên vai
Chơi đùa, hát ca với đàn em thơ bé
Dẫn các em vào giấc mơ trong những câu chuyện kể
Nơi có cô Tấm rất hiền và quả thị thật thơm
Mẹ về nhà
Lại bộn bề với những việc không tên
Đun nước, nấu cơm, giặt đồ, quét tước…
Mẹ mang theo về nụ cười trẻ thơ trong vắt
Giấu phía sau những tất tả, nhọc nhằn
Dường như, mẹ không sống cho riêng mình
Cả một đời hy sinh cho niềm vui người khác
Những vết chân chim hằn trên khóe mắt
Đôi vai gầy trĩu nặng lo toan
Cảm ơn người đã là mẹ của con
Đã chắt chiu yêu thương để làm tròn hạnh phúc
Con chỉ ước mong một điều duy nhất
Luôn có mẹ bên đời ấm áp chở che
Sáng tác: Lê Thị Ngọc Diệp - 11A7

💔 ĐIỀU CHƯA NÓI 💖
Sắp đến ngày lễ 20 tháng10 rồi nhưng sao tớ chẳng có chút cảm xúc gì trong khi bạn bè xung quanh ai cũng háo hức chuẩn bị những món quà, những lời yêu thương có cánh để gửi tới người mẹ kính yêu của mình. Tớ không biết sao lại có cảm xúc này. Có lẽ vì tớ chưa bao giờ dám thổ lộ tình cảm trước mẹ, hay vì một lí do nào khác mà ngay cả chính bản thân tớ cũng không được rõ. Ngay từ nhỏ, tớ đã phải đi học xa nhà, phải tập sống tự lập, lâu rồi, dần thành quen. Việc tớ không hay gọi điện về hỏi thăm mẹ cũng trở thành điều bình thường. Đôi khi, tớ còn có cảm giác không muốn gọi về nữa. Cứ thế, theo thời gian, giữa tớ và mẹ đã có một khoảng cách vô hình. Đã có lúc, tớ còn thấy ghét người mẹ của mình. Tớ ghét mẹ vì ngay cả việc tớ thích ăn gì mẹ cũng không biết. Tớ ghét vì mẹ vẫn mua đôi giày cỡ 40 trong khi chân tớ chỉ đi vừa size 37. Tớ ghét mẹ vì lúc nào mẹ cũng nhắc nhở, dặn dò đủ thứ trên đời. Tớ ghét mẹ vì tớ đã dành cả một giờ đồng hồ để chỉ cho mẹ cách chơi Tictok nhưng mẹ lại chẳng nhớ gì…Tớ ghét cả việc mẹ lấy bố quá sớm, để rồi lúc này đây mẹ cứ tự giằn vặt bản thân… Rõ ràng, mẹ đã từng có ước mơ của riêng mình, nhưng tất cả đều bị chôn vùi vì hai chữ “Tảo hôn”.
Sau những lần trách móc đó lại là một bí mật nhỏ được mở ra…Bởi vì có những thứ con không bao giờ hiểu được. Mẹ không biết con gái thích ăn gì nên đã dành những thứ ngon nhất cho con. Mẹ luôn mua đôi giày cỡ 40 vì mẹ nghĩ con gái mẹ sẽ ngày một lớn, mẹ sợ giày nhỏ làm chân con đau. Mẹ luôn nhắc nhở và dặn dò vì con là đứa hay quên, lại ít nói. Mẹ có thể ngồi cả ngày hướng dẫn cho con cách đọc bảng chữ cái, vậy mà đứa con này lại luôn cáu gắt mỗi việc chỉ mẹ cách chơi Tictok trong một giờ. Mẹ có những ước muốn thật đẹp, nhưng vào thời điểm đó, mẹ mãi mãi không có sự lựa chọn nào khác…
Sau khi viết ra được những dòng này, tớ cảm thấy có lỗi với mẹ vô cùng, nhưng cũng nhờ thế mà tớ biết mình yêu mẹ vô cùng.
Mẹ à! Con không biết phải làm cách nào để bù đắp những tổn thương mà con đã gây ra cho mẹ vì sự ngây ngô trong suy nghĩ của mình. Con tự thấy mình còn quá nhỏ để có thể hiểu thấu hết cái gọi là công ơn của đấng sinh thành. Chỉ biết lúc này, con thấy nhớ mẹ quá chừng. Con muốn được trở về nằm vào vòng tay ấm áp của mẹ, vùi đầu vào lòng mẹ để cảm nhận được hơi ấm thân quen, được nghe mẹ kể về con của ngày xưa... Khoảng thời gian quý giá ấy luôn là kí ức đẹp nhất trong con.
Một ngày 20 tháng10 nữa lại về trong tiết trời thu se lạnh, trong cái nắng hanh vàng như nhuộm cả không gian, lòng con bỗng dấy lên bao xúc cảm yêu thương khi nghĩ về mẹ. Cảm ơn mẹ, người phụ nữ đã đưa con đến với thế giới tươi đẹp này! Cảm ơn mẹ đã một đời âm thầm chịu đựng và hy sinh vì chúng con! Giờ đây con chỉ mong mẹ có thật nhiều sức khỏe và niềm vui. Con mong thế giới này sẽ đối xử dịu dàng hơn với mẹ để mỗi ngày của mẹ đều là ngày 20 tháng 10, để nụ cười lại nở trên môi. Cuối cùng, con muốn nói: “ Con yêu mẹ nhiều lắm!”.
Cre: Thò Y Hải - 11A5

Thư viện đồng hành cùng các  em 2k8 tích cực ôn tập thật tốt cho bài thi ngày mai🍀🍀
04/06/2023

Thư viện đồng hành cùng các em 2k8 tích cực ôn tập thật tốt cho bài thi ngày mai🍀🍀

Address

Vinh

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thư viện Trường THPT Dân Tộc Nội Trú Nghệ An posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category