Truyện tiểu thuyết

Truyện tiểu thuyết truyện sưu tầm và truyện ngắn do admin viết

28/06/2018

(Truyện người đàn bà không khóc p4)
Ngà coi như không có chuyện gì xảy ra khi Minh tới lấy điện thoại, anh ta cũng không buồn nói với cô thêm lời nào. Minh có nhân tình bên ngoài cô không lạ gì, nhưng người đó là Linh thì thật sự là một cú sốc nữa đối với cô. Ngà tự cười giễu chính bản thân mình. Không biết cô thông minh, giỏi giang cỡ nào lại có được một người bạn thân và một anh chồng tuyệt phẩm như vậy. Kể ra thì người ta nghĩ chuyện của mình giống như trong phim, nhưng ngoài đời không có thật thì sao lại có trên phim ảnh? Ngà lấy điện thoại gọi cho Linh, giống như mọi lần, cô ta đều bắt máy không ngần ngại.

- Tôi nghe đây.

- Bà đang ở đâu thế?

- Còn ở đâu được nữa, đang ở công ty làm tối mắt tối mũi đây này.

Ngà im lặng một lúc, rồi giọng cô như trầm xuống:

- Thế à? Tôi lại tưởng bà rảnh. Hôm đó không thấy bà ghé qua.

- À, tôi tưởng tôi có gọi điện cho bà bảo là say quá không đến được. Tôi xin lỗi nhé! Hay là để ngày mai tôi tới?

- Ngày mai tôi ra viện rồi.

Linh cười vui mừng:

- Tốt quá rồi, tan làm tôi qua chỗ bà luôn.

Cô ta còn không thèm ngại ngùng khi đối diện với cô ngay trong chính ngôi nhà đó. Trong khi cô là vợ, là người hợp pháp và được quyền ở bên Minh trong thời điểm hiện tại. Ngà còn nhớ lần đầu tiên giới thiệu chồng mình cho Linh biết, cô ấy có ghé tai bảo cô rằng: “Bà đúng là có số hưởng!” Giờ thì Ngà mới hiểu được ý tứ của câu nói ấy. Đó là sự đố kị của Linh.

Càng nghĩ lại càng cảm thấy cuộc đời này chuyện quái gì cũng có thể xảy ra được. Một người bạn thân như Linh, cô không ngờ được đến một ngày… Nếu không tận mắt nhìn thấy cô ta và chồng mình thân mật với nhau thì cô vẫn còn nghĩ Linh là một người bạn tốt. Mỗi lúc buồn, Ngà đều gọi điện cho cô tâm sự, hay mỗi lần ốm đau Linh cũng là người đã chăm sóc một phần vì gia đình nhà chồng ghẻ lạnh với cô. Lòng tốt trên đời này cũng có năm bảy loại, nhưng chúng đều mang vỏ bọc giống nhau.
Linh cất điện thoại vào trong túi xách, nhìn sang Minh đang tập trung lái xe. Cô nhẹ nhàng hạ kính xe xuống, nhắm mắt thư thái.

- Em không biết sẽ phải đóng kẻ ác này bao nhiêu lâu nữa. Em bắt đầu cảm thấy mệt mỏi rồi.

Minh cười khẽ, anh chạm vào tay cô:

- Chờ anh, anh nhất định sẽ ly hôn với Ngà. Lúc ấy chúng ta có thể thoải mái bên nhau.

- Lần cái Ngà nó sảy đứa đầu anh cũng nói thế. Em đã nói với anh rằng em không thích đóng vai làm một kẻ thứ ba. Cho nên anh hãy ly hôn ngay đi, em chán cảnh lén lút thập thò thế này lắm rồi.

"Thôi nào!" - Minh dỗ dành - "Chẳng phải bây giờ em cũng gần như thành vợ của anh rồi hay sao? Em nắm giữ hết mọi thứ của anh rồi còn gì."

Linh lườm Minh, không nhìn được nở một nụ cười hài lòng. Cô dướn người đến hôn vào môi anh, nói thầm:

- Đúng là kẻ khốn nạn thì ăn nói sẽ khéo léo hơn.

Minh cười lớn, anh sờ lên đùi của Linh:

- Khốn nạn cũng đi với em đấy thôi.



Hôm sau, một mình Ngà bắt taxi về nhà. Bà Nguyệt thấy cô liền bực bội đi vào trong phòng rồi đóng sầm cửa lại. Cái Trang chưa đi học về, nhưng con bé chắc cũng chẳng rảnh hơi để mà chào đón cô đâu. Ngà đành phải tự bắc cho mình một nồi cháo. Ấy thế mà mở tủ lạnh ra không còn bất cứ đồ ăn nào. Tủ lạnh trống không, ngay cả đá uống nước cũng chẳng còn.

Ngà đi quanh nhà, thấy mọi thứ đều bẩn đến mức không muốn chạm tay vào. Chẳng lẽ trong thời gian cô đi họ không dọn nhà hay sao? Hay là đợi cô về rồi mới dọn. Căn nhà này nếu không có cô và Minh về ở thì cũng chẳng khác nào cái nghĩa địa. Lạnh lẽo, u tối.

Mẹ chồng cô chẳng có nổi một người bạn thân vì tính tình chẳng ai ưa, bà cũng không dễ gần với cô, nên cả ngày chỉ lủi thủi ở nhà. Còn cô? Nếu cô không vì thương hại bà thì cũng đã có nhiều mối quan hệ. Tại sao cô phải ngốc nghếch trong nhiều năm như thế? Khi mà cô cho đi quá nhiều mà chẳng nhận lại được gì.

Thở dài một hơi, Ngà đi lên phòng của mình. Cô không muốn dọn dẹp, không muốn nấu nướng gì nữa. Mọi thứ giờ đây chẳng còn quan trọng. Tất cả đều quay lưng lại với cô, cô như một con chim bị mắc kẹt lại giữa dòng bão tố.

Cạch. Cửa phòng mẹ chồng mở, một lô lốc quần áo được vứt ra, sau đó nó lại được đóng sập vào. Ngà đứng từ trên nhìn xuống, bật cười chua chát. Bà ta giống hệt con trai mình ở cái khoản luôn nghĩ mình là một vị thánh sống. Cô vừa mới từ bệnh viện trở về mà bà đã bắt cô lao động ngay và luôn cho gia đình này. Ngà đi lên phòng mình, chốt cửa lại rồi ngủ một giấc.

Đến tận chiều tối, có tiếng ồn ào bên ngoài rồi sau đó một bàn tay nắm tóc cô rất mạnh, kéo lên thì cô mới tỉnh khỏi giấc mơ. Mở mắt ra đã thấy người chồng tệ bạc của mình, anh ta nghiến răng nghiến lợi chỉ tay vào mặt cô mà quát:

- Tại sao phải chốt cửa? Cô làm gì trong này?

"Anh đui mù hay sao mà không thấy tôi đang ngủ?" - Ngà vừa nói vừa liếc ra bên ngoài, thấy mẹ chồng đã đứng chống nạnh ở đó.

- Cô nói dối, cô lấy trộm tiền của tôi đúng không?

- Anh bị điên à? Tôi đời nào lại làm cái chuyện đó!

Một xấp giấy đáp vào mặt Ngà, cô nhìn xuống, không biết đó là gì, chỉ thấy Mình vừa thở vừa nói đầy tức giận:

- Cô đã chi bao nhiêu tiền cho mẹ cô rồi? Cô tưởng rằng có thể qua mặt được tôi chắc! Cô vào nhà tôi chỉ là để lấy tiền thôi đúng không?

- Đó cũng là tiền của tôi.

"Chị thì làm quái gì ra tiền!" - Bà Nguyệt từ bên ngoài đi vào, vẻ mặt hung dữ chẳng kém con trai mình - "Loại đàn bà ăn bám như chị chỉ chờ chực ăn được đồng nào nhét túi đồng ấy. Tôi thật không ngờ chị đã giết cháu tôi, lại còn lấy trộm tiền của nhà tôi về đó. Chị thử nói xem gia đình tôi đã làm gì quá quắt để chị đối xử như vậy hay chưa?"

- Con giết cháu của mẹ hay là chính còn trai mẹ giê…

Chưa nói xong thì Minh đã tát cô một cái, anh nghiến chặt răng, xương hàm bạnh ra.

- Loại đàn bà hiểm độc như cô thật sự không thể tha thứ được.

"Tôi hiểm độc ư?" - Ngà cười trong nước mắt - "Tôi hiểm độc hay không thì cũng còn thua nhà anh."
Minh định lao đến đánh Ngà, mẹ chồng chạy đến ngăn lại. Bà ta lúc nào cũng thích đổ dầu vào lửa, cho đến lúc lửa bùng lên lại giả vờ tới dập.

Ngà không kìm được đẩy Minh ra, cô rơi nước mắt, nỗi uất ức trong lồng ngực như chèn lấp những lời nói khiến cô không thể nói được gì. Họ không biết cô đã làm tư vấn bảo hiểm tại nhà suốt sáu tháng qua sao? Cô đã đi gọi điện, chạy vạy từng người để mời họ mua bảo hiểm. Còn lại, cô biết họ sẽ không giúp gia đình cô nên mới vay một chút tiền của họ. Nhưng họ lại tính cả lãi. Đến lúc bần cùng cô mới bán hết số vàng mà mình có, hằng tháng đóng viện phí cho mẹ. Nhìn những tờ viện phí cất giấu bao lâu nay bị vứt tơi tả dưới đất mà thấy hối hận. Lẽ ra cô nên đốt hết nó đi.

- Chị liệu mà giả nợ cho tôi đi, lãi cũng đội nhiều lắm rồi đó. Nể chị là con dâu nên tôi mới để yên.

- Mẹ, sao mẹ phải như thế? Dù gì thì mẹ con cũng đang bệnh nặng mà.

Bà Nguyệt nhếch môi, không nhìn cô và nói bằng giọng khinh khỉnh:

- Ai mà biết được bệnh thật hay là giả vờ để bòn rút của tôi. Giờ lừa đảo nhiều lắm.

Ngà tức giận, cô đứng dậy đẩy mạnh bà Nguyệt. Bà ta có thể xúc phạm cô nhưng không được xúc phạm đến mẹ cô. Minh thấy vậy liền dùng cái lược ở ngay cạnh đó vụt vào mặt cô. Ngà ôm lấy mắt mình, hét lên một tiếng. Mọi thứ trước mắt trở nên tối đen. Bà Nguyệt hoảng hốt, giật mạnh cái lược trong tay Minh ra rồi đáp đi, la lớn:

- Trời đất ơi, con đập trúng mắt nó rồi. Gọi cấp cứu nhanh lên.

Lần đầu tiên trong đời cô vào viện chỉ sau một tiếng từ đó ra. Đời như trò đùa!

Còn nữa...

28/06/2018

(Truyện Đàn bà không khóc pat 3)
Cuối cùng thì tối hôm ấy Linh cũng say quá mà không đến được, Ngà không giận cô ấy. Linh có những mối quan hệ và công việc cần quá nhiều thời gian, cô ấy lo cho cuộc sống của mình cũng đã rất khó khăn rồi.

Những ngày sau đó Minh dường như dịu dàng hơn, anh ta không còn mắng chửi Ngà nữa mà còn đến thăm và mua cháo cho cô. Chỉ là trông cũng chẳng có thêm được chút chân thành hay hối hận nào hết.

Ngà bắt đầu thấy chán ngán, cô không biết phải làm thế nào với cuộc hôn nhân này nữa. Hiện thời mẹ cô vẫn đang nghĩ cô lấy được một nhà chồng tử tế, giàu có và con gái mẹ vẫn sống trong sung sướng như thời ở với bà. Bà bị ung thư, tuy là phát hiện sớm nhưng tế bào ung thư thì vẫn cần triệt tiêu. Mỗi lần xạ trị phải tốn khá nhiều tiền, một nửa tiền chữa bệnh là do cô lo liệu. Bố mẹ chồng không biết, chồng cô cũng không biết. Nếu nói ra họ sẽ đuổi cô ra ngoài đường mất.

"Ngày mai em muốn ra viện!" - Ngà nói - "Em ở đây sẽ không ai lo cơm nước cả."

- Cô nghĩ được như vậy tôi cũng thấy mừng, có có biết cô nằm không ở đây mất bao nhiêu tiền không? Còn chưa kể tiền thuốc thang nữa.

Một tiếng “Phì” ở bên giường bệnh bị phủ kín rèm kia, rõ ràng là anh ta vừa bật cười. Ngà cố gắng không để ý, nhưng không chỉ anh ta, mà những người khác ở trong phòng bệnh này cũng đang xì xầm nhìn hai vợ chồng cô. Ngà ngại thay cho chồng, cô kéo tay anh:

- Được rồi, mai anh cũng không phải đến nữa, em tự về được.

- Cô nghĩ tôi đến à? Công việc của tôi chỉ vì cô mà bừa bộn thêm kia kìa.

Ngà thở dài, không muốn nói thêm gì nữa. Anh ta còn chưa có một lời hỏi thăm xem cô có buồn không, có đau không? Dù gì cũng đã từng hạnh phúc, là người chung chăn gối với anh, mà anh lại máu lạnh như vậy. Đàn ông đến một lúc nào đó đều hoá cầm thú như anh ta sao?

Bất ngờ tấm rèm được kéo ra, người đàn ông luôn che giấu mình bấy lâu nay xuất hiện. Hai chân của anh bị bó thạch cao cứng ngắc, cổ và khuôn mặt cũng bị bó đến nỗi không nhìn rõ dung mạo.

- Trời đất ơi, hoá ra là con người. Ban đầu nghe giọng anh tôi còn tưởng loài động vật nào đang nói chuyện.
Những người xung quanh đều bụm miệng cười khi nghe anh ta nói câu đó. Minh giận tím mặt, anh nhìn người đàn ông rồi lại nhìn Ngà, hất hàm hỏi:

- Nó là ai thế?

Ngà nhún vai, tỏ ra không quan tâm:

- Em không biết.

"Việc của nhà anh à?" - Minh quay ra nói với người đàn ông.

"Tôi chỉ là đang bình luận thôi." - Người đàn ông lôi cái điện thoại ra - "Comment dạo như trên facebook ấy nên đừng để ý."

Minh thở hắt, đứng dậy ra về thì người đàn ông đưa cái chân bó bột của mình ra chắn đường. Minh định giơ tay lên đấm vào đó, người đàn ông thu chân vào nói:

- Điều 104 Bộ luật Hình sự quy định: Người nào cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 11% đến 30% hoặc dưới 11% thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm. Mà thôi, của anh thì là trường hợp này: Có ý gây thương tích Đối với trẻ em, phụ nữ đang có thai, người già yếu, ốm đau hoặc người khác không có khả năng tự vệ; Và có tính chất côn đồ hoặc tái phạm nguy hiểm.

Minh khựng lại, nghiến răng nói:

- Anh là cái thá gì?
Người đàn ông lấy từ trong túi áo bệnh nhân của mình một xấp card visit, rút một chiếc ra rồi đưa cho Minh:

- Tôi là nhà kinh doanh, ừm, kinh doanh trong lĩnh vực luật pháp thôi. Lúc nào có tranh chấp đất đai hay chia tài sản các thứ, hoặc ly hôn thì đến tìm tôi tư vấn nhé. Miễn phí!

Minh gạt tấm card visit đi, nhổ một bãi nước bọt rồi ra khỏi phòng. Người đàn ông nhe răng cười đắc thắng, vẫy tay nói:

- Đi nhanh đi không tôi gọi người đến đây buộc tội anh vi phạm nội quy về vệ sinh trong bệnh viện đấy.

Minh không thèm quay lại nhìn anh ta. Những người trong phòng bệnh đều cười vang trước “màn biểu diễn” của người đàn ông. Một bà già ngồi bên con gái mình, chỉ tay bảo:

- Bệnh mà hăng nhỉ?

Ngà không có hứng thú để nhập cuộc vui này. Dù anh ta đang cố gắng giúp cô, nhưng cô vẫn cảm thấy mình không nên quay lưng lại với chồng. Dẫu Minh có thế nào thì đó cũng là chồng cô. Người xưa có câu “xấu chàng hổ ai”, thấy Minh bị trêu chọc như thế cô cũng không thoải mái gì. Người đàn ông nằm xuống, nói với cô:

- Không cần quá nặng nề, người như thế cô bỏ sớm đi cho rồi. Thời đại này đàn ông tốt đâu có thiếu.

Ngà nhếch môi cười:

- Đừng tỏ ra như mình đã biết hết chuyện đời.

- Tôi biết nhiều hơn cô đấy. Văn phòng luật của tôi nhiều vụ chồng còn thuê người giết vợ nữa kìa, cho nên cô đừng nghĩ mình tồi tệ. Hãy cứ vươn lên mà sống đi.

Ngà nằm xuống giường, cô đang nghĩ nếu Minh có giết cô thì cũng chẳng làm sao cả. Giờ đây cô không còn ý chí sống nữa, mất đi đứa con thứ hai là một vết đâm nữa vào lòng. Cô không có phương hướng, không có mục đích, cũng không có gì để dựa dẫm vào, thế thì sống có ích gì nữa

Bỗng nhiên có tiếng rung nhẹ ở trên giường bệnh, Ngà đưa mắt tìm kiếm, thấy điện thoại của Minh để quên. Một số lạ? Ngà nhíu mày, tò mò. Liệu có phải là nhân tình của anh ta gọi đến? Mà thôi, chuyện ghen tuông tối hôm ấy đã khiến cô phải nhận một cái giá quá đắt. Từ bây giờ cô sẽ yên phận mà sống, không làm gì nữa cả. Không cần yêu thương, cũng không cần anh ta phải quan tâm đến cô nữa.

Trước kia níu kéo Minh là do đứa con trong bụng, cô không muốn nó sinh ra mà phải nhìn cảnh bố ghẻ lạnh mẹ nó. Nhưng giờ thì hết rồi. Cô không còn muốn biết anh ta đã đi đâu và ở với ai.

Ngà bật dậy, vội vàng chạy theo Minh để trả điện thoại. Điện thoại vẫn rung lên từng hồi. Chạy xuống đến nơi, Ngà thấy Minh đang chuẩn bị chạy vào thang máy.

"Anh Minh!" - Ngà gọi.

Nhưng hình như còn một giọng nói khác lớn hơn, át đi mất giọng của cô. Ngà quay về phía cửa, nhìn người con gái đi guốc cao, tóc bồng bềnh chạy theo Minh. Cô ta đến khoác lấy tay chồng cô, hai người đứng lại nói chuyện với gì đó rất vui vẻ với nhau.

Ngà thấy mình của ngày xưa cũ, khi mà cô cùng với anh đứng trước thang máy của rạp chiếu phim. Cô khoác tay anh rất chặt, còn anh thì gạt một lọn tóc vướng trên má cho cô. Hồi ấy nụ cười của anh còn rất đẹp và ấm áp. Mọi thứ tưởng như vẫn còn mới đây, vậy mà người đứng cạnh anh bây giờ lại là một người con gái khác. Ngà bần thần, từ từ lùi lại, cô giữ chặt trái tim mình, gọi khẽ:

- Linh!

Còn gì đau đớn hơn khi bị hai người mà mình từng tin tưởng nhất phản bội? Ngà quay người chạy nhanh lên phòng bệnh bằng cầu thang bộ. Cô không được để cho họ phát hiện ra cô đã nhìn thấy họ, có như vậy cô mới có cơ hội để trả thù.

Còn nữa...

12/04/2018

"Truyện Người đàn bà không khóc p2"
Khi Ngà tỉnh dậy thì đã là năm giờ sáng, xung quanh không có ai thân quen. Bên cạnh cô là một cái máy đo huyết áp và nhịp tim, dưới cổ tay là kim truyền nước, xung quanh còn có một vài người khác đang nằm. Cô đang ở bệnh viện?

- Con tôi… con của tôi…

Ngà ngồi dậy nhìn bụng mình, cô không cảm nhận được bất cứ sự sống nào ở trong người nữa. Mọi thứ như bị rút đi cạn kiệt. Cô nghĩ mình đã chết, hoặc là cô đang ở thế giới bên kia rồi. Ngà từ từ nằm xuống, biết đâu chỉ là một giấc mơ. Khi cô tỉnh lại thì đứa trẻ vẫn còn ở trong bụng, và cô vẫn có thể cảm nhận được từng mạch đập của nó lẫn trong mạch đập của chính mình.



- Anh là gì của bệnh nhân?

- Chồng!

- Anh nên chăm sóc cho chị ấy thật tốt, giờ đây tinh thần và sức lực của chị ấy đều suy kiệt. Nếu không….

- Tôi tự biết. Đây đâu phải lần đầu.

Minh bực bội lách người qua nữ y tá, đến bên giường bệnh của Ngà. Anh đặt mạnh cái cặp lồng xuống, mày nhíu lại. Cô ta vẫn còn ngủ được cơ đấy, cô ta không biết bản thân vừa gây ra chuyện gì đâu. Càng nghĩ Minh lại càng muốn bỏ đi thật xa. Vậy là đến hơn ba mươi tuổi rồi anh vẫn chưa có một đứa con nào. Bạn bè thì suốt ngày lấy đó ra làm trò cười trêu chọc, họ hàng lúc nào cũng hỏi, anh sắp phát điên lên rồi.

Bà Nguyệt vừa gọi điện, bà đã tức đến nỗi không muốn nhìn mặt Ngà nữa, nhưng anh vẫn phải tới đây vì anh sợ người ta sẽ nói anh là thằng vô tâm vô tính. Anh nghĩ anh thật rộng lượng khi mà cứ hết lần này đến lần khác nhìn cô ta giết chết hai đứa con của anh.

Ngà khẽ động đậy, cô từ từ mở mắt. Cái hình ảnh về người đàn ông cao lớn, đeo kính với khuôn mặt lạnh tanh ấy khiến cô hoảng sợ. Ngà ngồi bật dậy, co rúm lại như muốn chạy trốn.

"Làm cái gì thế?" - Minh hỏi. Anh chầm chậm bước đến, giật bàn tay đang che khuôn mặt của Ngà ra - "Đừng có giả vờ như mình là kẻ vô tội."
Ngà lắc đầu sau đó cô ôm lấy bụng mình, tất cả vẫn chẳng quay về như cô nghĩ. Đây đúng là sự thật, một lần nữa, cô lại để vuột mất cơ hội được có con.

"Anh ơi, con của chúng ta… " - Ngà nói đứt quãng. - "Con chúng ta chết rồi!"

Ngà không chịu nổi đau đớn này, cô ngửa cổ rú lên một tràng thống thiết. Tại sao ông trời lại làm thế với cô? Chẳng thà để cô chết đi còn hơn. Hai lần để mất con trong chính thân thể này, cô đúng là một người mẹ tồi nhất cõi đời. Minh bịt tai trước tiếng rú của cô, anh ta nắm lấy tóc cô quát:

- Câm miệng đi.

Bác sĩ chạy vào, thấy Minh đang có vẻ đánh Ngà, anh ta đến khuyên can:

- Yêu cầu anh buông chị ấy ra, đây là bệnh viện đấy. Hai người có gì thì về nhà giải quyết.

Minh thả tay, nhếch miệng. Anh thở mạnh như để giải toả hết nỗi tức giận:

- Lẽ ra cô không nên xía vào mọi chuyện của tôi. Chính sự ghen tuông ngu ngốc của cô đã khiến con chúng ta chết tức tưởi.

- Không, không phải thế, em… em…

- Mẹ như chết đi lần nữa khi biết cháu bà không được ra đời, cô biết chứ? Chỉ một lần không suy nghĩ là kéo theo bao nhiêu người bệnh hoạn. Sao cô không chết luôn đi cho rồi.

- Anh giết tôi đi.

Minh và những người trong phòng im lặng, họ nhìn Ngà. Ngà hít một hơi thật sâu, nhắc lại:

"Giết tôi đi, giết tôi đi, giết tôi đi, giết đi, mau giết đi…" - Ngà càng lúc càng điên loạn, cô lao vào Minh như muốn giết anh chứ không phải muốn anh giết cô. Minh theo phản xạ lùi lại, anh có hơi hoảng hốt trước hành động của cô. Bác sĩ chạy đến giữ cô lại, ra lệnh cho các y tá chuẩn bị mũi an thần.

Giờ đây Ngà không nghĩ được gì nữa cả, thế giới trong cô đã sụp đổ, tất cả những gì cô bấu víu để có được một hạnh phúc đã tan biến. Cô đã muốn sinh đứa trẻ này ra biết bao nhiêu, nhưng cuối cùng nó vẫn không cần cô. Có lẽ là do cái gia đình này quá thối nát nên nó từ chối đến. Minh xốc lại áo khoác, anh ta buông một câu:

- Con điên!

Rồi xoay người rời đi. Ngà không ngờ được đó từng là người mà cô yêu. Đó từng là một người đàn ông đạo mạo đứng đợi cô cả giờ đồng hồ chỉ vì trời mưa mà cô không đến đúng giờ hẹn, người đàn ông luôn nhớ các ngày quan trọng của hai đứa, mua hoa quà và dành cho cô những nụ hôn ngọt ngào, người đàn ông từng nói: Cả thế giới này, cô là điều đẹp đẽ nhất mà anh từng thấy… Ngà từng cho rằng, đó chính là người đàn ông có thể đem đến cho cô hạnh phúc.

Có lẽ anh ta nói đúng, cô là một con điên mới đi tin những điều giả dối nguỵ tạo ấy. Dù gì cô cũng là vợ anh, bây giờ còn đang phải trải qua nỗi đau mất con, vậy mà anh chỉ chăm chăm đổ lội và miệt thị cô.

Ngà nằm nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ tầng năm, cô chỉ ước gì mình chết đi ngay được. Bố mẹ có gọi điện cho cô hỏi thăm tình hình, nhưng cô vẫn giấu họ rằng cô ổn. Cô không muốn bố mẹ lo lắng cho cô. Đời cô khổ, cô không muốn kéo theo bố mẹ cũng đau buồn vì cái khổ của cô. Mọi chuyện chỉ nên dừng lại ở cô thôi.

- Việc gì phải sống như thế?

Ngà nhìn sang giường bên cạnh, chiếc giường ấy được quây rèm kín mít, không thể thấy người bên trong. Nhưng Ngà biết ấy là giọng của một người con trai. Ngà cười nhẹ, không trả lời. Anh ta nói tiếp:

- Chúng ta đều có số phận của riêng mình. Và số phận được tạo nên từ chính chúng ta. Đừng xuôi theo số phận của kẻ khác. Nếu số phận họ khốn nạn, đừng khiến cuộc đời mình cũng là một chuỗi khốn nạn.

Ngà không biết vì sao người này phải để ý đến chuyện của cô như vậy, nhưng cô cũng cảm kích vì bây giờ, anh ta là người duy nhất quan tâm và nói chuyện tử tế với cô… cứ coi như là những lời an ủi đi. Điều ấy khiến Ngà cảm thấy nhẹ lòng đi phần nào.



Ngà cũng giống như bao người phữ khác, đến tuổi kết hôn và gác hết mọi ước mơ thời thanh xuân lại để chăm lo cho gia đình. Nhưng sau lần sảy thai đầu tiền, cô rơi vào địa ngục của hôn nhân khi bị gia đình nhà chồng hắt hủi. Thậm chí người chồng của cô là Minh cũng quay lưng lại với cô.

Trong lúc ấy, Ngà vô tình phát hiện Linh - bạn thân mình là tình nhân của chồng. Quá tuyệt vọng, Ngà tìm cách trả thù. Cô không biết rằng, Minh và Linh cũng đang chuẩn bị một âm mưu để hại cô. Cuối cùng, ai là người sẽ có được hạnh phúc của riêng mình?

Đón đọc truyện dài kỳ: Người đàn bà không khóc vào 19h00 bắt đầu từ 11/12 tại mục Eva Yêu.

Khi Ngà tỉnh dậy thì đã là năm giờ sáng, xung quanh không có ai thân quen. Bên cạnh cô là một cái máy đo huyết áp và nhịp tim, dưới cổ tay là kim truyền nước, xung quanh còn có một vài người khác đang nằm. Cô đang ở bệnh viện?

- Con tôi… con của tôi…

Ngà ngồi dậy nhìn bụng mình, cô không cảm nhận được bất cứ sự sống nào ở trong người nữa. Mọi thứ như bị rút đi cạn kiệt. Cô nghĩ mình đã chết, hoặc là cô đang ở thế giới bên kia rồi. Ngà từ từ nằm xuống, biết đâu chỉ là một giấc mơ. Khi cô tỉnh lại thì đứa trẻ vẫn còn ở trong bụng, và cô vẫn có thể cảm nhận được từng mạch đập của nó lẫn trong mạch đập của chính mình.



- Anh là gì của bệnh nhân?

- Chồng!

- Anh nên chăm sóc cho chị ấy thật tốt, giờ đây tinh thần và sức lực của chị ấy đều suy kiệt. Nếu không….

- Tôi tự biết. Đây đâu phải lần đầu.

Minh bực bội lách người qua nữ y tá, đến bên giường bệnh của Ngà. Anh đặt mạnh cái cặp lồng xuống, mày nhíu lại. Cô ta vẫn còn ngủ được cơ đấy, cô ta không biết bản thân vừa gây ra chuyện gì đâu. Càng nghĩ Minh lại càng muốn bỏ đi thật xa. Vậy là đến hơn ba mươi tuổi rồi anh vẫn chưa có một đứa con nào. Bạn bè thì suốt ngày lấy đó ra làm trò cười trêu chọc, họ hàng lúc nào cũng hỏi, anh sắp phát điên lên rồi.

Bà Nguyệt vừa gọi điện, bà đã tức đến nỗi không muốn nhìn mặt Ngà nữa, nhưng anh vẫn phải tới đây vì anh sợ người ta sẽ nói anh là thằng vô tâm vô tính. Anh nghĩ anh thật rộng lượng khi mà cứ hết lần này đến lần khác nhìn cô ta giết chết hai đứa con của anh.

Ngà khẽ động đậy, cô từ từ mở mắt. Cái hình ảnh về người đàn ông cao lớn, đeo kính với khuôn mặt lạnh tanh ấy khiến cô hoảng sợ. Ngà ngồi bật dậy, co rúm lại như muốn chạy trốn.

"Làm cái gì thế?" - Minh hỏi. Anh chầm chậm bước đến, giật bàn tay đang che khuôn mặt của Ngà ra - "Đừng có giả vờ như mình là kẻ vô tội."

Anh chầm chậm bước đến, giật bàn tay đang che khuôn mặt của Ngà ra - Đừng có giả vờ như mình là kẻ vô tội. (Ảnh minh hoạ)

Ngà lắc đầu sau đó cô ôm lấy bụng mình, tất cả vẫn chẳng quay về như cô nghĩ. Đây đúng là sự thật, một lần nữa, cô lại để vuột mất cơ hội được có con.

"Anh ơi, con của chúng ta… " - Ngà nói đứt quãng. - "Con chúng ta chết rồi!"

Ngà không chịu nổi đau đớn này, cô ngửa cổ rú lên một tràng thống thiết. Tại sao ông trời lại làm thế với cô? Chẳng thà để cô chết đi còn hơn. Hai lần để mất con trong chính thân thể này, cô đúng là một người mẹ tồi nhất cõi đời. Minh bịt tai trước tiếng rú của cô, anh ta nắm lấy tóc cô quát:

- Câm miệng đi.

Bác sĩ chạy vào, thấy Minh đang có vẻ đánh Ngà, anh ta đến khuyên can:

- Yêu cầu anh buông chị ấy ra, đây là bệnh viện đấy. Hai người có gì thì về nhà giải quyết.

Minh thả tay, nhếch miệng. Anh thở mạnh như để giải toả hết nỗi tức giận:

- Lẽ ra cô không nên xía vào mọi chuyện của tôi. Chính sự ghen tuông ngu ngốc của cô đã khiến con chúng ta chết tức tưởi.

- Không, không phải thế, em… em…

- Mẹ như chết đi lần nữa khi biết cháu bà không được ra đời, cô biết chứ? Chỉ một lần không suy nghĩ là kéo theo bao nhiêu người bệnh hoạn. Sao cô không chết luôn đi cho rồi.

- Anh giết tôi đi.

Minh và những người trong phòng im lặng, họ nhìn Ngà. Ngà hít một hơi thật sâu, nhắc lại:

"Giết tôi đi, giết tôi đi, giết tôi đi, giết đi, mau giết đi…" - Ngà càng lúc càng điên loạn, cô lao vào Minh như muốn giết anh chứ không phải muốn anh giết cô. Minh theo phản xạ lùi lại, anh có hơi hoảng hốt trước hành động của cô. Bác sĩ chạy đến giữ cô lại, ra lệnh cho các y tá chuẩn bị mũi an thần.

Giờ đây Ngà không nghĩ được gì nữa cả, thế giới trong cô đã sụp đổ, tất cả những gì cô bấu víu để có được một hạnh phúc đã tan biến. Cô đã muốn sinh đứa trẻ này ra biết bao nhiêu, nhưng cuối cùng nó vẫn không cần cô. Có lẽ là do cái gia đình này quá thối nát nên nó từ chối đến. Minh xốc lại áo khoác, anh ta buông một câu:

- Con điên!

Rồi xoay người rời đi. Ngà không ngờ được đó từng là người mà cô yêu. Đó từng là một người đàn ông đạo mạo đứng đợi cô cả giờ đồng hồ chỉ vì trời mưa mà cô không đến đúng giờ hẹn, người đàn ông luôn nhớ các ngày quan trọng của hai đứa, mua hoa quà và dành cho cô những nụ hôn ngọt ngào, người đàn ông từng nói: Cả thế giới này, cô là điều đẹp đẽ nhất mà anh từng thấy… Ngà từng cho rằng, đó chính là người đàn ông có thể đem đến cho cô hạnh phúc.

Có lẽ anh ta nói đúng, cô là một con điên mới đi tin những điều giả dối nguỵ tạo ấy. Dù gì cô cũng là vợ anh, bây giờ còn đang phải trải qua nỗi đau mất con, vậy mà anh chỉ chăm chăm đổ lội và miệt thị cô.

Ngà nằm nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ tầng năm, cô chỉ ước gì mình chết đi ngay được. Bố mẹ có gọi điện cho cô hỏi thăm tình hình, nhưng cô vẫn giấu họ rằng cô ổn. Cô không muốn bố mẹ lo lắng cho cô. Đời cô khổ, cô không muốn kéo theo bố mẹ cũng đau buồn vì cái khổ của cô. Mọi chuyện chỉ nên dừng lại ở cô thôi.

- Việc gì phải sống như thế?

Ngà nhìn sang giường bên cạnh, chiếc giường ấy được quây rèm kín mít, không thể thấy người bên trong. Nhưng Ngà biết ấy là giọng của một người con trai. Ngà cười nhẹ, không trả lời. Anh ta nói tiếp:

- Chúng ta đều có số phận của riêng mình. Và số phận được tạo nên từ chính chúng ta. Đừng xuôi theo số phận của kẻ khác. Nếu số phận họ khốn nạn, đừng khiến cuộc đời mình cũng là một chuỗi khốn nạn.

Ngà không biết vì sao người này phải để ý đến chuyện của cô như vậy, nhưng cô cũng cảm kích vì bây giờ, anh ta là người duy nhất quan tâm và nói chuyện tử tế với cô… cứ coi như là những lời an ủi đi. Điều ấy khiến Ngà cảm thấy nhẹ lòng đi phần nào.

Suy cho cùng, đàn ông trên thế giới này giống như một người đứng sau lớp sương mù. (Ảnh minh họa)

- Cô câm à?

Ngà giật mình vì câu hỏi thô lỗ của anh ta. Vừa rồi cô còn nghĩ tốt về anh ta cơ đấy. Ngà lắc đầu, nhắm mắt giả vờ ngủ. Suy cho cùng, đàn ông trên thế giới này giống như một người đứng sau lớp sương mù. Phụ nữ thì cứ đưa tay vơ, nắm được một bàn tay nghĩ họ thương mình cả đời. Nhưng hoá ra đó chỉ là một bàn tay không có hơi ấm. Nắm vào chỉ thấy lạnh lẽo khôn cùng.



Linh kẻ vội một đường eyeliner cơ bản, hôm nay có một buổi tiệc lớn tại công ty mà cô lại ngủ quên mất. Quan trọng nhất là cô ở trong đội chịu trách nhiệm sân khấu biểu diễn. Trưởng phòng của cô gọi điện réo om sòm từ tận lúc ba giờ chiều, ấy thế mà không hiểu sao vẫn ngủ quên được.

Luồn chiếc váy đen bó sát vào người, ngắm mình trước gương Linh tự hỏi ăn mặc thế này có giống đi dự đám tang quá không? Nhưng rồi cô vẫn tặc lưỡi. Đẹp là được! Linh khoá cửa chạy vội vào trong thang máy, đúng lúc ấy điện thoại của cô có một cuộc gọi đến, Linh nhíu mày:

- Ngà?

Cô ấn nghe ngay lập tức. Bởi từ lúc lấy chồng, chỉ khi nào buồn thì Ngà mới gọi điện cho cô tâm sự, hẳn là lần này cũng vậy. Vừa đưa máy lên tai, Linh đã nghe thấy một tiếc nấc. Ngà luôn chào đầu bằng một tiếng khóc nghẹn cứng. Lấy chồng khổ sở như thế này sao?

- Linh ơi, tôi lại sảy thai rồi!

Đôi khi Linh không hiểu được sao số phận của một người từng học giỏi, được nhiều người theo đuổi, có tương lai rộng mở hơn bất kỳ ai khác như Ngà lại nghiệt ngã đến thế. Cả tuổi thanh xuân của cô chỉ yêu một người đàn ông, đặt hết niềm tin vào anh ta, để rồi cuối cùng, người phá nát hết hy vọng của cô lại chính là người đàn ông đó. Phụ nữ sướng hay khổ, tuỳ thuộc vào đàn ông thật hay sao?

- Sao lại thế? Bà lại không chịu uống thuốc hả? Tôi đã nói lần này phải uống đầy đủ cơ mà.

- Không phải thế, là Minh… Anh ta…

Linh thở dài, hỏi:

- Bà đang ở đâu?

- Bệnh viện.

- Có ai ở bên cạnh không?

- Không ai cả.

Linh nhìn đồng hồ rồi nói:

- Khoảng tám rưỡi tôi đến nhé? Tôi xin lỗi, công việc của tôi lúc này…

- Đừng đến.

- Tại sao?

- Tôi thảm hại lắm.

Thang máy kêu "ding" một cái rồi mở ra, ở đằng xa đã có người đợi sẵn. Anh đến nhanh như vậy sao? Cô vẫy tay với anh, nói vội vào trong điện thoại:

- Dù gì tôi cũng sẽ đến, tôi không để bà cô đơn một mình với nỗi đau đâu.
Còn nữa...

12/04/2018

"Truyện Người đàn bà không khóc "( suu tầm)
Một cái tát giáng xuống khuôn mặt vẫn còn những vết thâm tím của Ngà, cô ngã xuống đất, mọi thứ trước mặt như quay cuồng theo cú ngã.

- Cô dám cãi lời tôi à? Cô là vợ tôi, là vợ thì không được cãi. Tôi bảo cô làm gì thì cô cũng phải làm.

Ngà ôm mặt, ngước nhìn Minh - chồng của mình. Mùi rượu phả ra sau mỗi câu nói của anh. Khuôn mặt anh đỏ bừng bừng, mắt long sòng sọc như có thể lao đến cắn xé cô đến chết. Ngà rơi nước mắt. Đây là đỉnh điểm, anh ta thậm chí còn đánh cô.

Cửa phòng được mở ra, mẹ chồng cô là bà Nguyệt và em gái chồng xuất hiện. Họ chẳng bao giờ gõ cửa khi muốn vào cái phòng này - nơi riêng tư duy nhất của cô. Mẹ chồng chạy đến ngăn giữa hai người, em gái anh đỡ cô dậy. Mẹ nhìn cô, ánh mắt không một chút thương hại. Bà nhíu mày nói với con trai:

- Đừng đánh nó nữa, con bé đang mang thai cháu đích tôn của mẹ đấy.

Minh loạng choạng, tìm đến cái ghế và ngồi phịch xuống. Anh ta chỉ nghe lời mẹ của mình. Bà bảo anh làm cái gì thì anh cũng không dám làm điều ngược lại như anh vừa nói với cô.



Năm năm trước, Ngà nhận lời cầu hôn của Minh. Khi ấy anh vẫn là một chàng trai thư sinh và hiền lành. Cô lấy anh, mọi công việc đều từ bỏ, bạn bè cũng từ mặt cô vì cô không còn đi chơi hay gặp mặt họ nữa. Gia đình với cô là tất cả.

Hằng ngày, Ngà lo cơm nước cho mọi người, cô luôn ngoan ngoãn, sống yên phận một người vợ. Với bố mẹ chồng lúc nào cũng kính trọng, chưa một lần cãi lời hay tỏ ra bức xúc với họ. Lúc đầu mọi chuyện đều tốt đẹp, cho đến khi cô sảy thai. Cuộc sống của cô thay đổi hoàn toàn. Tất cả mọi người đều trở nên lạnh lẽo, không còn nói cười hay quan tâm đến cô như trước. Minh tỏ ra bất cần và chán nản, anh nhìn cô bằng một đôi mắt khác. Giống như cô chính là người đã cướp đi thứ quý báu nhất của cuộc đời anh. Và lúc đó Ngà mới biết, mình thực sự đã bước chân vào địa ngục.

Ngà sờ tay lên bụng đã hơi nhô lên của mình, cái thai đã được ba tháng. Mấy hôm nay thi thoảng nó lại nhói đau, có lẽ là cô đã quá áp lực vì nó. Trước đó Ngà không nhớ mình đã tiêm và uống bao nhiêu lần thuốc để có được đứa trẻ này. Bác sĩ nói cô bị thiếu nội tiết tố cho nên phải dùng thuốc để bổ sung. Cô không nghĩ điều này là do di truyền, nhưng mẹ chồng và Minh vẫn đổ lỗi cho bên nhà ngoại. Ngà cảm thấy đau lòng vì những lời buộc tội, nhưng cô vẫn nhẫn nhịn.

"Con Ngà đâu rồi?" - Tiếng của bà Nguyệt vang lên. Bà lúc nào cũng gọi cô như thể cô là ô sin của cái nhà này.

Ngà ra ngoài phòng khách, thấy mẹ và bố chồng đã ngồi đó. Bố chồng cô là ông Phạm, là phó giám đốc của một công ty nào đó, ông chỉ về nhà vào ngày cuối tuần. Ngà nghe nói ông và mẹ đã ly thân từ lâu, nhưng không muốn ai biết nên luôn lấy lý do đi công tác. Hai người cũng rất ít khi nói chuyện.

"Không đau quá chứ?" - Mẹ chồng buông một câu hỏi. Bất ngờ ông Phạm đập bàn một cái khiến hai mẹ con giật mình, cái Trang - em gái của chồng cô ngó đầu ra xem chuyện gì. Bố chồng quát lớn:

- Ở cái nhà này loạn hết rồi. Chồng đánh vợ, vợ thì cãi chồng. Bà có biết nó đang mang thai không?

"Tôi biết." - Mẹ chồng cúi đầu.

- Nếu như nó sảy thai một lần nữa thì làm sao?

- Ông cũng biết tính thằng Minh nhà mình còn gì, nó chiều vợ quá còn không hết, chắc tại con Ngà nó đang mang bầu nên nó…

Ông Phạm lại đập bàn một cái nữa, Ngà ôm lấy tim mình. Cả cái nhà này đều muốn hại cô sợ chết khiếp đây mà. Bố chỉ tay về phía cô:

- Mấy mẹ con nhà bà bớt bớt làm loạn đi. Tôi không về nhà để giải quyết mấy chuyện này đâu.

Bà Nguyệt lẩm bẩm:

- Ai cần ông về chứ!

- Cái gì?

Mẹ chồng giật mình:

- Không có gì.

- Bà đừng có chiều con trai của bà quá mức, có ngày gây hại đấy.

- Con tôi, tôi tự nuôi.

Ông Phạm thở hắt một cái, lặng lẽ đứng dậy rồi đi về phòng. Lúc này bà Nguyệt mới dám co chân lên, chỉ vào cái ghế cạnh Ngà:

- Sao cứ đứng mãi thế?

Ngà như nhớ ra, cô ngồi xuống. Mẹ nhìn cô bằng một ánh mắt khinh khỉnh, rồi bà với tay rút một tờ giấy để hỉ mũi. Sau đó bà mới nói:

"Nếu đau quá thì phải nói để tôi còn mua thuốc." - Bà ta thở dài - "Tôi từng này tuổi rồi còn phải lo cho chị từng li từng tí một. Chị xem có bà mẹ chồng nào tốt như tôi không? Thế mà chị còn làm mất của tôi một đứa cháu…"

"Dạ mẹ, con biết lỗi rồi!" - Ngà không muốn nghe tiếp vế sau nữa. Cô biết nó như thế nào.

- Cô cứ liệu liệu mà sinh đứa này ra cho tôi thật tốt, và nhớ đừng có động đậy gì đến công việc của thằng Minh nữa. Là vợ thì chỉ đứng sau chồng thôi.

Ngà nắm chặt tay, nói:

- Anh ấy làm việc gì mà còn không thể biết được ạ?

- Đó là việc của nó. Tôi còn chưa tham gia thì cô tham gia làm gì.

- Đã ba tháng nay anh ấy không đem được đồng lương nào về. Mẹ nói xem anh ta mang tiền cho ai?

Bà Nguyệt đáp cục giấy vừa hỉ mũi vào Ngà, bà trừng mắt lên:

- Câm mồm, tôi cấm chị liên quan gì đến chuyện tiền bạc ở trong cái nhà này. Để yên cho thằng Minh nó gây dựng sự nghiệp, việc của chị là đẻ cho tôi thằng cháu đích tôn này. Lần này còn hỏng nữa thì cuốn xéo khỏi đây đi. Thứ con gái gì nói một câu cãi một câu, bố mẹ chị cũng có phước mới đẻ được ra chị nhỉ!

Nói xong mẹ chồng đứng dậy đi vào trong một căn phòng khác. Ngà nắm chặt lấy vải quần của mình. Cô chỉ là cái máy đẻ của họ, họ không hề yêu thương gì cô cả, ngay từ đầu đã thế.

Minh từ trên cầu thang đi xuống, anh không nhìn cô mà đi thẳng ra cửa. Đã lâu rồi anh không dành cho cô một cử chỉ yêu thương nào cả, dù cô đang mang trong mình đứa con của anh. Ngà chạy ra cửa, gọi lớn:

- Anh Minh.

Minh vẫn mải mê xỏ giầy, giả vờ không nghe thấy lời cô. Ngà giữ tay anh lại:

- Anh đi đâu?

Minh hất tay cô ra, trợn mắt nói:

- Đi đâu là việc của tôi.

- Tại sao anh phải ăn mặc đẹp thế?

- Tôi đi gặp đối tác.

- Vào đêm khuya ư?

Minh nhìn qua chỗ khác, cười nhạt:

- Đừng có xía vào chuyện của tôi nữa. Cô nên biết thân biết phận đi.

Minh định đi nhưng Ngà nhất quyết giữ tay anh lại.

- Anh có nhân tình bên ngoài đúng không?

- Bỏ tay ra.

- Không, hôm nay đừng hòng ngủ lại chỗ nó.

- Tôi bảo bỏ tay ra.

- Anh đã ngủ với nó?

Minh nghiến răng, đẩy mạnh Ngà ra. Ngà loạng choạng bám vào tủ để giày nhưng trượt. Cô ngã xuống bậc thềm. Cú va chạm khá mạnh khiến Ngà cảm nhận được một cơn đau nhói từ trong bụng. Dường như đứa trẻ này đang muốn thoát ra ngoài để bảo vệ cho cô, nhưng không thể.
Còn nữa...

Address

Bình Dương
Thu Dau Mot

Telephone

0937732713

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truyện tiểu thuyết posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Truyện tiểu thuyết:

Share

Category