29/03/2026
Một ngày mà cảm xúc đi từ “bỏ cuộc” đến “tự hào”…
Sáng sớm xuất phát trong cái lạnh tê tái của Đà Lạt, tay chân cứng đờ, chỉ muốn quay về chăn ấm. Nhưng rồi từng bước chân vẫn tiến lên, leo dốc, băng rừng, vượt đồi…
Đến trưa, nắng bắt đầu gắt. Mồ hôi ướt đẫm, từng nhịp thở nặng dần. Leo dốc đã mệt, xuống dốc còn “kinh hoàng” hơn – trơn trượt, nguy hiểm, chỉ cần một bước sai là trả giá.
21km leo núi nhưng cảm giác như 42km chạy bộ rất phê nhưng đã
Có lúc tưởng chừng không thể tiếp tục. Chân mỏi rã rời, đầu óc chỉ muốn dừng lại. Nhưng rồi một điều gì đó bên trong thúc đẩy: “Mình đã đi đến đây rồi, không có lý do gì để bỏ cuộc.”
Và rồi… mình đã về đích!
Không chỉ là về đích – mà là về trong trạng thái xinh tươi, đầy tự hào và chiến thắng chính mình 💪
👉 Hành trình này dạy mình:
• Giới hạn chỉ là do mình đặt ra
• Áp lực là thứ giúp mình trưởng thành
• Và… cảm giác vượt qua chính mình thật sự rất “đã”
Cảm ơn hành trình – vì đã cho mình một phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình! 🚀