21/05/2026
Đừng gọi sự ngông nghênh trước pháp luật là “bản lĩnh”
Ngày 13/5/2026, Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Ninh mở phiên tòa sơ thẩm xét xử Bùi Đình Khánh cùng các đồng phạm trong vụ án ma túy đặc biệt nghiêm trọng, có sử dụng vũ khí quân dụng chống trả lực lượng chức năng, khiến Thiếu tá Nguyễn Đăng Khải - cán bộ Công an tỉnh Quảng Ninh anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ.
Tại phiên tòa, hình ảnh Bùi Đình Khánh xuất hiện với dáng vẻ bình thản, có lúc nở nụ cười, đưa mắt quan sát xung quanh phòng xử án đã khiến dư luận không khỏi phẫn nộ. Điều đáng nói hơn, trên mạng xã hội lại xuất hiện một số ý kiến lệch chuẩn nghiêm trọng, xem sự ngông nghênh ấy là “bản lĩnh”, là “phong thái”, thậm chí có người dùng những lời lẽ cảm tính để tô vẽ cho một bị cáo đang bị xét xử trong vụ án đặc biệt nghiêm trọng.
Bùi Đình Khánh “bản lĩnh” so với ai? Tại phiên tòa, bị cáo khai rằng vì muốn có tiền lo cho gia đình nên đã tham gia mua bán ma túy. Nhưng ngoài xã hội kia, có biết bao con người hoàn cảnh khó khăn hơn, thiếu thốn hơn, áp lực mưu sinh nặng nề hơn, nhưng họ vẫn chọn lao động chân chính, vẫn giữ mình trước cám dỗ của đồng tiền bất chính. Đó mới là bản lĩnh. Không chỉ vậy, tại phiên tòa, Khánh còn liên tục phủ nhận hành vi phạm tội, khai báo quanh co, né tránh trách nhiệm. Một kẻ dám gây tội ác nhưng không dám đối diện đến cùng với tội ác ấy thì không thể gọi là “bản lĩnh”. Ngược lại, đó là sự ngông cuồng của một kẻ hèn nhát coi thường pháp luật, coi thường sinh mạng và tương lai của người khác.
Một bộ phận giới trẻ hiện nay dễ bị cuốn vào những hình ảnh hào nhoáng giả tạo: xe sang, tiền bạc, vẻ ngoài “ngầu”, những câu nói đạo lý trên mạng xã hội. Nhưng đằng sau lớp vỏ ấy có thể là tội phạm, là ma túy, là bạo lực, là sự hủy hoại cuộc đời của biết bao người. Khi không còn khả năng phân biệt đúng – sai, thiện – ác, một số người trẻ dễ nhầm lẫn giữa “liều lĩnh” và “bản lĩnh”, giữa “coi thường pháp luật” và “dám chơi dám chịu”, giữa “tội phạm” và “thần tượng”. Đó là biểu hiện đáng báo động của sự lệch chuẩn trong nhận thức.
Bản lĩnh thật sự không nằm ở việc cầm súng chống trả pháp luật. Bản lĩnh thật sự là dám sống tử tế, dám tránh xa cái xấu, dám từ chối đồng tiền bất chính, dám đứng về phía lẽ phải. Bản lĩnh thật sự là hình ảnh những cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân biết hiểm nguy vẫn tiến lên, biết phía trước có thể là tội phạm manh động nhưng vẫn không lùi bước. Và trong vụ án này, người mang bản lĩnh thực sự chính là Thiếu tá Nguyễn Đăng Khải, người đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ cuộc sống bình yên cho nhân dân.
Mỗi bình luận tung hô tội phạm, dù vô tình hay cố ý, đều có thể góp phần làm méo mó nhận thức xã hội, là vết dao cứa vào tim những người cha mẹ mất con, những người chiến sĩ công an mất đi đồng chí, đồng đội. Nó khiến cái ác được khoác lên lớp vỏ hào nhoáng, khiến hành vi phạm pháp bị biến thành trò giải trí, khiến nỗi đau của gia đình liệt sĩ bị xem nhẹ giữa những lời bông đùa vô cảm. Tự do bày tỏ quan điểm không đồng nghĩa với quyền cổ súy cái sai, càng không thể là cái cớ để xúc phạm người đã hy sinh vì nhiệm vụ.
Vụ án Bùi Đình Khánh là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ. Cảnh tỉnh về tội phạm ma túy, về sự nguy hiểm của vũ khí nóng, về những cám dỗ vật chất bất chính; nhưng cũng cảnh tỉnh về trách nhiệm định hướng giá trị cho giới trẻ trong thời đại mạng xã hội. Gia đình, nhà trường, truyền thông và mỗi người trẻ cần cùng nhau dựng lại ranh giới rõ ràng: cái xấu phải bị lên án, cái ác phải bị trừng trị, người hy sinh vì nhân dân phải được tri ân, còn tội phạm không bao giờ được phép trở thành biểu tượng.
Đừng gọi sự ngông nghênh trước pháp luật là “bản lĩnh”. Đừng biến kẻ coi thường mạng sống người khác thành hình mẫu. Và đừng để một nụ cười nơi phiên tòa làm lu mờ sự hy sinh thầm lặng, đau đớn nhưng cao cả của người chiến sĩ Công an nhân dân đã ngã xuống vì bình yên của Tổ quốc.