18/09/2025
HAI NGƯỜI BẠN ĐỒNG HÀNH
Chiếc xe lăn điện cũ nằm đó, trầm ngâm như một người bạn già. Nó đã cùng tôi đi qua bao mùa nắng gió, từ những ngày đầu tiên vào năm 2018, khi cô Vũ Dương Thúy Ngà – nguyên Vụ trưởng Vụ Thư viện – trao tặng. Lúc ấy, tôi như có thêm đôi chân. Từ Thái Bình, tôi rong ruổi đến nhiều miền quê, xây dựng những tủ sách cộng đồng. Mỗi con dốc, mỗi đoạn đường gập ghềnh đều có bóng dáng chiếc xe. Nó không chỉ chở tôi, mà còn chở cả những ước mơ nho nhỏ về một ngày trẻ em nghèo cũng có sách để đọc.
Thời gian trôi, đến năm 2024, chiếc xe lăn cũ kiệt sức. Đúng lúc ấy, cô Đào, bạn của bố, đã dành tặng tôi một món quà đặc biệt: một chiếc xe lăn điện mới, trị giá 15.500.000₫. Chiếc xe này hiện đại hơn, có cả điều khiển từ xa không dây. Và cũng từ đó, hành trình của tôi lại mở ra một trang mới: rong ruổi trên phố phường với cuốn Màu của Hy Vọng – tự truyện của chính mình. Người ta nhìn thấy một người ngồi xe lăn bán sách, còn tôi thấy mình đang mang cả trái tim đi kể câu chuyện sống.
Nhưng chiếc xe cũ không nằm lại trong góc nhà. Tôi đã sửa chữa, rồi gửi nó lên Hòa Bình cho bạn Quách Vân Sơn, một người bạn khuyết tật khác, đang quản lý Không gian đọc Nơi Dừng Chân của Bạn. Nếu ngày xưa chiếc xe ấy giúp tôi đi xây thư viện, thì giờ đây nó tiếp tục đồng hành cùng Sơn để gieo thêm nhiều hạt mầm tri thức cho trẻ em vùng cao.
Có lẽ ít ai tin, nhưng mỗi chiếc xe lăn đều có một số phận, một câu chuyện riêng. Với tôi, chúng không chỉ là phương tiện, mà còn là hai người bạn đồng hành – một đã cũ kỹ, một còn mới tinh – cả hai đều âm thầm chở trên mình những giấc mơ bé nhỏ.
Chiếc xe lăn cũ không chỉ chở tôi đi qua những chặng đường, mà giờ đây nó đang tiếp tục chở ước mơ của một người bạn khác… và biết đâu, cũng là của cả một thế hệ trẻ em ở những ngôi làng xa xôi.