23/07/2025
Tuổi thơ của tớ là con sông ngang – một phần ký ức không thể phai nhòa.
Hồi nhỏ, tầm 5-6 tuổi, tớ đã biết tự lội sông, bơi qua bơi lại đoạn nước xiết mà người lớn vẫn cấm tiệt. Nhưng trẻ con mà, càng cấm càng thích. Mỗi đợt lũ về, nước đỏ ngầu, cuồn cuộn tràn bờ, bọn trẻ chúng tớ lại rủ nhau ra mép nước ngồi chờ... trượt sông. Không có cầu trượt, không có công viên nước, chỉ có vài cây luồng khô, vài tấm bìa chuối dập dềnh là đủ để cả đám hú hét, té sấp mặt mà cười ngặt nghẽo.
Có lần nước xiết cuốn tớ đi xa đến tận bãi đá dưới chân đồi, người tím ngắt vì lạnh, mắt cay xè vì cát bụi, vậy mà vẫn cứ ham. Người lớn đánh đòn rồi lại tha, vì chính họ ngày xưa cũng từng như vậy.
Con sông ngang quê tớ không hiền. Mùa khô, nước cạn, cá mắc cạn bọn tớ bắt bằng tay. Mùa mưa, sông dậy sóng, nước cuốn trôi cả bờ tre, cả cầu gỗ, cả những con trâu lạc. Có năm mất mùa vì sông lở, cả bản ăn cháo độn suốt cả tháng trời. Nhưng người quê tớ vẫn sống, vẫn yêu cái mảnh đất mà con sông như một người bạn lớn lên cùng, giận dữ nhưng chưa từng quay lưng.
Tuổi thơ khổ thì khổ thật – nhưng giờ nghĩ lại, lại thấy thương. Thương cái nghèo, cái ướt lạnh của những buổi tắm sông không có khăn, cái khát sữa nhưng đổi lại là tiếng cười giòn tan vang cả núi rừng.
Mỗi người một tuổi thơ. Còn tớ, xin giữ mãi hình bóng con sông ngang – dữ dội nhưng đầy ắp kỷ niệm.
Hẹn gặp lại mọi người trong một ngày con sông ấy lại trong veo, hiền hòa, như tấm lòng người quê…
Bỏ Phố Về Rừng
Xin phép gắn thẻ. Nếu không đồng ý xin hãy phản hồi nhanh ạ.