15/09/2021
HỒ TÂY CHO BẠN ĐIỀU GÌ ?
Trước đây tôi có một thói quen, đó là ghi nhớ số lần đi hết một vòng hồ Tây bởi mỗi lần đi hết 16, 17km quanh hồ cảm giác nó sung sướng lắm.Cảm giác về những buổi trong veo hương sen lan tỏa cứ quyện vào lòng mãi không thôi. Hồ Tây lãng đãng dư vị nồng nàn buổi chiều lộng gió.
Hà Nội có những điều thật đáng yêu để nhớ. Những màu hoa trải ngập con đường, những hàng biếc xanh tít tắp, những con đường lá vàng trải thảm, những mặt hồ lặng im bên lề xe cộ… Hà Nội giữ cho mình sự nhẹ nhàng và êm dịu dẫu nhịp sống hối hả chẳng kém bất kỳ nơi nào trên khắp miền đất nước.
Tôi không gắn liền với Hồ Tây từ nhỏ nhưng đối với tôi Hồ Tây mang 1 hơi thở riêng, 1 nét rất riêng giữa Hà Nội ồn ã.
Hồ Tây là nơi mà tôi chẳng cần đi đâu quá xa để tìm về cái sự bình yên sau hàng tá bài vở, công việc và cuộc sống, với tôi Hồ Tây là nơi tôi phiêu lãng trong chính giấc mơ và câu chuyện của mình.
Có ai đó đã từng nói với tôi rằng : Cô đơn thôi thúc chúng ta trưởng thành " nhưng giờ đây tôi lại nghĩ : Trưởng thành thực sự rất cô đơn. Vậy thì phải làm sao mới đúng.
Những người Hà Nội, những người sống ở Hà Nội có lẽ ai cũng đã từng gửi gắm lòng mình ít nhất một lần nơi chiều hồ Tây nồng nàn và kỉ niệm. Hồ Tây là để nhớ, là để yêu thương, là để tìm về.
Ở nơi mặt hồ lặng yên ấy, ta có thể ngồi một mình, ta có thể hỉ nộ ái ố nhưng sẽ không có cảm giác tách biệt hoàn toàn với cuộc sống. Gió vẫn thổi, mây vẫn bay. Đối diện tầm mắt kia vẫn là những mái nhà, vẫn là hình ảnh một cuộc sống nhộn nhịp.
Nơi đây cũng chắp cánh cho những cuộc tình chớm nở, nhưng cũng là nơi chôn vùi biết bao nhiêu mối tình mà khi nghĩ về chúng thì ta chỉ còn lại kỉ niệm và tiếc nuối.
Có những thứ bế tắc đến bất lực, không người sẻ chia, không ai thấu hiểu chỉ cần đến đây lặng thinh và suy nghĩ. Chỉ có tiếng gió, tiếng sóng nhưng tuyệt nhiên những ưu phiền gần như được xóa bỏ.
Đối với tôi Hồ Tây là tri kỉ là hoài niệm. Tới đây Hà Nội sẽ khỏe lại, chúng ta sẽ lại được trở lại với cuộc sống của mình, sẽ lại trở lại với công việc, với khó khăn, với mục tiêu và lý tưởng sống của riêng mình. Nhưng đối với tôi, tôi mong muốn sẽ được đến Hồ Tây để chút hết nỗi lòng này vì sau thẳm đâu đó tôi đang cảm thấy bất lực và tồi tệ đến lạ thường.
Hồ Tây là vậy, ồn ào những ngày giông bão, nhưng cũng hết đỗi nhẹ nhàng ôm lấy bạn trong những buồi chiều hoàng hôn đẹp đến nao lòng.
Tin tôi đi, một chiều hồ Tây lộng gió, một chiều rất dễ đi vào lòng người, rất dễ để người ta nói chuyện với nhau hồn nhiên, hứng khởi. Bắt đầu từ những cảm xúc yêu thương của chính mình, kể về hồ Tây và một Hà Nội rất đỗi hay ho và rất đỗi tình.