Mong manh tình buồn

Mong manh tình buồn ký ức một mối tình

Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, vì sao không thấy người.Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng không thể yêu người.....
09/05/2017

Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, vì sao không thấy người.
Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng không thể yêu người.....

07/03/2015
Tháng Hai vừa gõ cửa, em hân hoan với những cảm xúc của riêng mình. Một mùa Xuân nữa sắp về, một năm mới nữa lại đến. Th...
03/02/2015

Tháng Hai vừa gõ cửa, em hân hoan với những cảm xúc của riêng mình. Một mùa Xuân nữa sắp về, một năm mới nữa lại đến. Tháng Hai tươi trẻ như sức sống trong em, như dòng máu nóng của một trái tim mãnh liệt, biết yêu, biết thương, biết sống hết mình.
Là một cô gái tháng Hai, em luôn mong muốn mọi thứ quanh mình được trọn vẹn. Em thích hình tròn, vì hình tròn thể hiện sự viên mãn, như cái cách em cố gắng làm hài lòng mọi người, cố gắng khiến họ vui cho dù bản thân có phải chịu thiệt thòi đi chăng nữa. Có lẽ bởi vậy mà em thường chênh chao buồn vì những điều chưa trọn. Mối tình đầu đã đi qua lâu lắm, những người đã đi ngang đời em chóng vánh, hay đơn giản là phải làm thế nào để giữ nổi yêu thương còn dở dang… mọi thứ như cuộn len cuốn em vào vòng xoáy của sự cô đơn. Một cô gái tháng Hai, một cô gái luôn loay hoay không biết phải buông bỏ những gì.
Có phải vì em là cô gái tháng Hai, nên em luôn mạnh mẽ trong cách trưởng thành? Em mạnh mẽ như những mầm non sau bao ngày đông ủ mình trong dòng nhựa nóng, đợi mùa Xuân về mới mãnh liệt vươn lên. Em biết che giấu cảm xúc của chính mình, che giấu tất thảy những tổn thương em đang phải gồng mình lên chịu đựng. Những cô gái tháng Hai như em, ngoan cố và kiên cường, cho dù cuộc sống này luôn biết cách xô đẩy con người, nhưng thật chẳng dễ dàng khiến em gục ngã, bỏ cuộc.

Có phải vì em là cô gái tháng Hai, nên khi yêu một ai hết lòng, em chấp nhận vì người đó mà ôm về tổn thương? Tình yêu của em thường chẳng đẹp như người ta vẫn nghĩ. Lãng mạn, mộng mơ hay chỉ toàn là những câu chuyện lưng chừng, những câu chuyện chỉ khi nào đặt mình vào đó mới hiểu em đang đau đến dường nào.
Có phải vì em là cô gái tháng Hai, nên cô đơn thường tìm về giữa đêm vắng? Em rất sợ những mối quan hệ mập mờ không rõ ràng, càng sợ hơn cảm giác một bàn tay thân quen chẳng còn nắm chặt tay em trên phố lạ. Đêm ở thành phố này buồn tênh như mắt em vậy. Em vẫn cứ sẽ nhớ, sẽ thương, nhưng có lẽ là thôi đợi chờ, nếu tình yêu đã rạn vỡ. Những ngày giông gió, những ngày nắng đẹp, những ngày mà thành phố chuẩn bị tạm biệt mùa đông, là những ngày em thấy lòng mình yên tĩnh hơn.
Tháng Hai, tháng của em, tháng của những cô gái như em, hay cười với trái tim chỉ biết khóc…

01/02/2015

Đất trời vào xuân, em thấy mình chợt nhớ… Nắng hanh hao, hoang hoải cả một góc trời. Gió vẫn thổi mơn man trên đường phố mang theo mùi hoa cỏ ngọt ngào. Những phiến lá xanh mơn mởn, chen nhau trỗi dậy, bất giác em chợt có một cảm xúc không tên, vô hình nào đó.

Ai đó đã từng nói rằng: Hạnh phúc mang hình dáng một cơn mưa, lạnh lùng nhưng ấm áp. Không ít lần em tìm về những cơn mưa như thế, mải miết rong đuổi kiếm tìm cho mình hạnh phúc. Nhưng cuộc đời luôn có những lý lẽ riêng của nó, khiến ta quay cuồng trên con đường xuân đến rồi đi, mới chớp mắt đó mà đã trôi vô định về khoảng trời xa hút mắt, chẳng thể nào định vị nổi.

Đâu đó ca từ mượt mà của Trịnh Công Sơn vang lên như chất chứa cõi lòng: “cuộc đời có bao lâu mà hững hờ”… Cuộc đời dài có bao nhiêu? Con người ta có mấy lần tình cờ gặp gỡ? Giai điệu êm êm đưa ta về mùa ký ức thênh thang…

Ký ức như thước phim quay chậm, từng đoạn, từng đoạn ngắn nhưng thật rõ nét. Thức tỉnh em từ cõi quên trở về cõi nhớ, nhớ lại những ký ức về một thời xưa cũ. Những ký ức xa xôi, ngăn nắp cuộn tròn bên tách cà phê đen trong góc quán quen thuộc. Đâu đó bên kia những mảng chắp vá cuộc đời, ký ức được thả tung trời trắng xóa.

Em ngược chiều gió thổi, ngược mùa gió lạnh trả nỗi nhớ về ngày xưa xa ngái. Lạnh không chỉ bởi gió mùa đã về mà lạnh vì trong em cảm thấy cô đơn đến lạ. Em biết: gió sẽ lau giọt nước mắt lăn dài trên má, nắng hong khô nỗi buồn trong đôi mắt nhìn đời toàn một màu xám ngắt, bước thật khẽ giữa niềm tin nhỏ. Đơn giản vì sau những cơn mưa, nắng sẽ về tràn đầy nhựa sống, hy vọng. Mưa chưa dứt, em vội vàng tìm chút nắng mênh mang…

Một mùa mới lại bắt đầu, em vẫn một mình đi về giữa nắng mưa cuộc đời, bàn tay em chơi vơi tìm kiếm hơi ấm từ đôi bàn tay khác. Có lẽ, khi con người ta đi quá lâu, quá dài trên con đường mà không có người đồng hành chắc hẳn sẽ mỏi lắm nên giờ hãy dừng lại để nhớ, để quên, lang thang trên con đường ký ức của riêng mình.

Cuộc đời vốn chật hẹp những mảnh ghép yêu thương, nhưng hạnh phúc vẫn luôn đủ chỗ khi ta không ngừng cho đi mà chẳng cần nhận lại, sống trọn với con đường mình đã bước. Người con gái mạnh mẽ không phải là người không rơi một giọt nước mắt nào, mà là người có thể thản nhiên đối mặt với sóng gió, những đua chen của cuộc sống thực. Em không xinh đẹp, không quá giỏi giang nhưng em tin sẽ tìm được bến đỗ yêu thương, vấn đề là em tìm anh nơi đâu giữa hàng tỷ người xa lạ?

Một chiều xuân chông chênh cảm xúc…

Có những cuộc tình kết thúc thật vu vơ...vu vơ đến đau lòng,đi hết đời người vẫn không nguôi ân hận,tiếc nuối.Ngày mai m...
31/01/2015

Có những cuộc tình kết thúc thật vu vơ...vu vơ đến đau lòng,đi hết đời người vẫn không nguôi ân hận,tiếc nuối.Ngày mai mình chỉ là người dưng...

31/01/2015

Sự thật là... chẳng ai quên được ai, người ta chỉ là dần chai lì với cái cảm xúc nhớ nhung một người và quen dần với nó... Đễ rồi ý thức cất nó vào một góc đễ đánh lừa con tim rằng "Đã quên" trong một khoảnh khắc nào đó.
Với một người đã từng là cái tâm của cuộc sốg mình thì việc quên đi dường như là không thể. Chỉ cần một tác động nhỏ của ngoại cảnh... dám chắc là cái thứ gọi là "ký ức" về một ai đó vẫn sẽ hiện lên thật đầy đủ trong ta như chưa một lần sức mẻ.
Nhưng ai à, có nhớ, có thương, có đau, có buồn bao lâu đi chăng nữa thì ngày mai... Trái Đất vẫn quay, nắng vẫn soi, gió vẫn thổi, vạn vật vẫn cứ di chuyển, thay đỗi và ta vẫn sẽ phải bước tiếp trên con đường còn quá rộng và quá dài của mình, nên đừng đễ ký ức làm chậm bước chân của ta mà hãy đễ nó đi-cùng. Bởi Nhói hoài rồi cũng quen, Nhớ hoài rồi cũng nhạt...

Đôi khi vì họ rãnh nên họ làm cho mình bận tâm...vì họ rãnh nên tự cho mình cái quyền làm tổn thương người khác.Và vì họ...
31/01/2015

Đôi khi vì họ rãnh nên họ làm cho mình bận tâm...vì họ rãnh nên tự cho mình cái quyền làm tổn thương người khác.Và vì họ rãnh nên họ làm mình buồn như một trò chơi giết thời gian.Cái sự rãnh đó đáng sợ thật...

Đôi khi lỡ hẹn một giờĐến khi muốn gặp phải chờ trăm năm...
31/01/2015

Đôi khi lỡ hẹn một giờ
Đến khi muốn gặp phải chờ trăm năm...

31/01/2015

Có những người ta giữ họ trong lòng,để họ được bình yên hoài hoài trong tim ta dù ngoài kia miệng lưỡi thế nhân đôi lần quá đỗi xấu xa...

31/01/2015

Vậy,đã quyết định yêu thương là chấp nhận cả những niềm đau không biết trước.
Và,niềm đau mà biết trước thì có bớt đau chăng?!?

30/01/2015

Đôi khi, tôi cảm thấy cuộc sống thật đáng sợ. Ngày còn thơ bé, tôi đã từng nghĩ rằng cuộc sống này màu hồng lắm, rằng chỉ có niềm vui và nụ cười. Nhưng khi lớn lên, tôi mới biết cười không có nghĩa là vui, khóc không có nghĩa là buồn. Đã có nhiều lần tôi tự hỏi mình rằng điều gì khiến cuộc sống trở nên đa sắc đến như thế. Và khi ấy, câu trả lời bỗng dưng xuất hiện không nói thành lời, rằng đó chính là thời gian…
Thời gian làm cho con người ta lớn lên. Thời gian khiến một cô bé nhóc con tinh nghịch của ngày nào thành một cô gái xinh đẹp vạn người đeo đuổi. Thời gian làm cho góc phố thân quen xa xưa bất giác trở nên xa lạ. Và thời gian, khiến một mối quan hệ sâu sắc bỗng chốc hóa nhạt nhòa…
Có những người đến rồi đi, có những cuộc tình đến rồi đi, nhưng vết thương một khi đã xuất hiện thì vẫn còn để lại sẹo. Thời gian có thể khiến sẹo mờ đi, nhưng không thể làm biến mất hoàn toàn, hoặc chí ít thì cũng khiến ta không thể nào quên được.
Có người nói với tôi rằng, mối tình đầu là thứ đeo bám con người ta dai dẳng nhất. Rằng khi cô ấy lấy chồng, rằng khi anh ta lấy vợ, thì mối tình đầu vẫn luôn là điều đẹp nhất và chẳng thể quên, dù cho lúc ấy, ta đã phải trải qua đau đớn như thế nào. Bởi khi đi trên đường, có những bài thơ, có những giai điệu, có những khuôn mặt, có những nụ cười ta bất chợt vô tình nhìn thấy và chỉ muốn nhìn ngắm họ mãi thôi, chỉ bởi vì họ sở hữu những thứ mà thuở xa xưa nào đó mà ta đã từng bắt gặp. Để rồi khi tất cả biến mất, chỉ còn lại ta với những dư âm nhạt nhòa…

Ấy vậy mà, khi bất chợt gặp yêu thương ngày xưa vào một ngày lặng gió nào đó, ta chẳng thể nói nên lời, chẳng thể nở một nụ cười. Chỉ dám ghé mắt thoáng nhìn, chỉ biết dậm chân tại chỗ, ta hi vọng người ấy sẽ mở lời, nhưng đáp lại chỉ là những khoảng không lạnh tanh và trống hoác.
Và khi người ấy quay đi, ta biết… ta chỉ là người dưng, không hơn không kém.
Là người dưng, có thể nhìn thấy rất quen, nhưng chẳng hề đáp lại một nụ cười.
Là người dưng, có thể rất đau lòng, nhưng giả vờ như chẳng thấy nhau…
Là người dưng, có thể nói “xin chào”, nhưng chẳng hề mong rằng ta đã từng quen biết…
Có những mối quan hệ không thể níu kéo, và có những thứ đã lạc mất không thể nào tìm lại…
Bởi vì đôi khi là người dưng, bởi vì đôi khi cất yêu dấu đi, bởi vì đôi khi nhìn người ta đã từng yêu thương được hạnh phúc bên người họ muốn, điều đó sẽ tốt hơn là cố gắng giành lại những yêu thương cũ kĩ đã quá hạn sử dụng.
Bởi vì đôi khi là người dưng, ta mới thấu hiểu tình yêu đẹp đẽ và đau đớn đến thế nào…

Address

Tan Phuoc

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mong manh tình buồn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category