16/05/2026
☀️ Cuộc thi "Viết cho mùa chia tay" lần thứ năm
▶️ Bài dự thi của học sinh Đặng Hoàng Khánh Ngọc - Lớp 9a2, năm học 2025-2026
Mùa hạ lại về trên mái trường Trường THCS Hòa Hưng. Những chùm phượng đỏ bắt đầu nở rực ở sân trường, tiếng ve vang lên trong những tán cây như nhắc rằng một năm học nữa sắp khép lại. Nhưng với chúng em, những học sinh lớp 9 – mùa hè này không chỉ là mùa của nắng, của ve, của phượng, mà còn là mùa của những lời nói tạm biệt.
Mới ngày nào, chúng em còn là những cô cậu học sinh lớp 6 bỡ ngỡ bước vào cổng trường, ngại ngùng trước lớp học mới, môi trường mới và cả những thầy cô mà mình chưa từng gặp. Vậy mà rồi từng ngày trôi qua, những điều từng xa lạ ấy lại trở thành một phần quen thuộc. Mỗi sáng đến trường, nhìn cổng trường mở ra, nghe tiếng các bạn gọi nhau trong lớp, em thấy một ngày mới bắt đầu rất bình thường. Chỉ đến bây giờ, khi sắp rời đi, em mới biết những điều tưởng chừng bình thường ấy lại đáng nhớ đến thế.
Em nhớ những buổi cả lớp ngồi học mà chỉ chờ tiếng trống ra chơi để ùa ra sân để chơi và tập trung ở hành lang để nói chuyện. Nhớ những lần bị thầy cô nhắc vì mất tập trung, thiếu nghiêm túc, những lần cả lớp cười ồ lên chỉ vì một câu nói đùa của bạn nào đó. Có hôm kiểm tra mà ai cũng lo, ngồi im phăng phắc, chỉ nghe tiếng quạt quay trên trần lớp. Có hôm lại vui đến mức tan học rồi mà vẫn đứng dưới tán cây của trường nói chuyện mãi chưa chịu về. Những điều tuy nhỏ bé thôi, nhưng sau này chắc sẽ khó có lại được.
Những tháng cuối cấp là những ngày bận rộn nhất, cũng là khoảng thời gian tụi em gắn bó nhất. Ai cũng bận ôn thi vào lớp 10. Sáng học trên trường, chiều học thêm, tối lại ngồi trước bàn học đến khuya, mệt đến mức chỉ muốn gục xuống ngủ. Có buổi lại mệt đến mức ngồi trong lớp mà mắt díp lại, có những lúc làm đề mãi không được mà cảm thấy nản lòng. Nhưng rồi nhìn bạn bè vẫn cố gắng từng chút, nhìn thầy cô vẫn kiên nhẫn giảng lại từng bài, từng dạng toán, từng đoạn văn, em lại tự nhủ mình phải tiếp tục. Chính khoảng thời gian ấy đã dạy cho chúng em biết rằng trưởng thành không chỉ là lớn lên, mà còn là học cách cố gắng cho dù có mệt mỏi cỡ nào.
Điều khiến em lưu luyến nhất chính là những con người ở nơi đây. Thầy cô ở Trường THCS Hòa Hưng không chỉ dạy chúng em kiến thức trong sách vở, mà còn dạy cách sống, cách cư xử và cách đối mặt với khó khan khi ra ngoài xã hội. Có những lời nhắc nhở ngày trước em từng thấy rất nghiêm khắc gây ra ấn tượng xấu đối với thầy cô , bây giờ nghĩ lại mới hiểu đó là sự quan tâm âm thầm mà không ai có thể hiểu được. Mỗi bài giảng, mỗi lần sửa bài, mỗi câu động viên trước kỳ thi đều là những điều mà sau này có lẽ em sẽ còn nhớ rất lâu. Những lần chúng em làm bài chưa tốt, người buồn không chỉ là học sinh mà chính là thầy cô — những người đã dành rất nhiều thời gian để giảng đi giảng lại chỉ mong chúng em hiểu bài hơn để nắm chắc được các kiến thức quan trọng.
Em nhớ những buổi chiều cuối năm, khi kỳ thi vào lớp 10 đến gần, mấy cô vẫn ở lại trường lâu hơn thường lệ để ôn tập cho chúng em. Dưới cái nắng oi ả của tháng năm, vẫn là hình ảnh người lái đò vẫn cầm viên phấn đứng trên bục giảng, giọng nói có đôi lúc khàn đi vì dạy nhiều tiết nhưng vẫn kiên nhẫn giải lại từng bài khó. Có lẽ đến sau này, em sẽ không nhớ hết những công thức hay bài văn đã học, nhưng sẽ luôn nhớ hình ảnh ấy — hình ảnh của những người đã lặng lẽ đồng hành cùng chúng em trong quãng thời gian quan trọng nhất của tuổi học trò.
Điều em biết ơn nhất là thầy cô. Có những lúc chúng em nghịch, lười học, không nghe lời, thậm chí còn thấy thầy cô quá nghiêm khắc. Nhưng đến bây giờ mới hiểu, những lời nhắc ấy là vì thầy cô thương và muốn chúng em tốt hơn. Em lại nhớ những buổi chiều nắng gắt, thầy cô vẫn ở lại dạy thêm cho chúng em trước kỳ thi. Nhớ có lần cả lớp làm bài chưa tốt, cô buồn hơn cả học sinh, rồi tiếp tục lại kiên nhẫn giảng lại từ đầu. Những điều ấy có thể lúc đó tụi em không nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được. Mai này rời khỏi mái trường, điều đọng lại không chỉ là bảng đen, phấn trắng, mà còn là ánh mắt, nụ cười và cả sự tận tụy của những người thầy, người cô đã dạy dỗ chúng em nên người.
Bạn bè cũng là một phần không thể quên. Ba năm không quá dài nhưng đủ để hiểu nhau, đủ để cãi nhau vì những chuyện rất nhỏ rồi lại làm hòa ngay hôm sau, tuy em không hoà đồng được với mấy bạn ba năm ấy những em vẫn rất may mắn khi các bạn vẫn dang rộng vòng tay. Em vẫn còn nhớ những buổi cả lớp cùng ở lại ôn thi, ai cũng mệt nhưng vẫn cố gắng động viên nhau học tiếp.
Rồi mai này, mỗi người sẽ bước vào một ngôi trường mới, gặp những bạn mới, có những câu chuyện mới. Có thể sẽ không còn ngồi cạnh nhau mỗi ngày, không còn cùng nhau đi qua cánh cổng Trường THCS Hòa Hưng mỗi sáng. Nhưng em tin rằng, dù thời gian có trôi đi bao lâu, những gương mặt thân quen của lớp học hôm nay vẫn sẽ là một phần ký ức rất đẹp của tuổi học trò — nơi chúng em đã từng cùng nhau cười, cùng nhau cố gắng và cùng nhau lớn lên.
Mùa hè này rồi sẽ qua, tiếng ve sẽ ngừng, hoa phượng rồi cũng rơi hết. Nhưng những năm tháng dưới mái trường Hòa Hưng sẽ mãi là một phần ký ức đẹp của tuổi 15. Chia tay là điều ai cũng biết sẽ đến, nhưng đến lúc thật sự đối diện, vẫn thấy tiếc. Dù vậy sau này mỗi người đi về một hướng, em vẫn tin rằng tất cả chúng em sẽ luôn nhớ về nơi đây – nơi đã chứng kiến những ngày vô tư nhất, những lần cố gắng nhất, những nụ cười tươi và cũng là nơi giữ lại một phần thanh xuân không thể quay trở lại.
Mai này, khi nghe tiếng ve đầu hạ hay nhìn thấy một cánh phượng rơi, có lẽ em sẽ nhớ về lớp học ấy, nhớ những gương mặt thân quen, nhớ những năm tháng đã từng rất vô tư. Và em biết, mình đã có một tuổi học trò thật đẹp — nơi có thầy cô tận tâm, có bạn bè chân thành và có những câu chuyện rất thật, giản dị nhưng sẽ theo em mãi về sau. Cho dù có luyến tiếc mấy lời tạm biệt vẫn phải nói ra. Tạm biệt nhé, mùa hạ cuối cùng của 4 năm cấp hai. Tạm biệt mái trường Hòa Hưng thân yêu – nơi chúng em đã từng lớn lên, từng cười, từng khóc, và từng có một quãng thời gian thật đẹp để sau này nhớ lại, chỉ biết mỉm cười.