Thơ Tình

Thơ Tình Thơ Tình Online

**Bến sông của những mùa hè đã xa**Có những điều tưởng đã ngủ yên trong ký ức, vậy mà chỉ cần một chiều hè đứng trước dò...
22/07/2026

**Bến sông của những mùa hè đã xa**

Có những điều tưởng đã ngủ yên trong ký ức, vậy mà chỉ cần một chiều hè đứng trước dòng sông cũ, mọi cảm xúc lại vỡ òa như con nước sau cơn mưa. Tôi lặng nhìn mặt sông loang loáng ánh hoàng hôn, bất giác nghe tim mình thắt lại. Hóa ra, tuổi thơ chưa bao giờ rời đi. Nó chỉ lặng lẽ trú ngụ đâu đó bên bến nước này, chờ một ngày tôi trở về để gọi tên.

Mùa hè năm ấy đẹp đến lạ. Bầu trời xanh trong, tiếng ve ngân dài trên những tán cây cổ thụ, gió mang theo mùi lúa chín và hương bùn non ngai ngái. Mỗi buổi chiều, khi nắng vừa dịu, cả đám bạn chúng tôi chẳng cần ai hẹn ai, cứ nghe tiếng gọi vọng từ đầu xóm là chân trần đã ríu rít chạy ra bến sông. Chiếc cầu tre ọp ẹp, bãi cỏ ven bờ, làn nước trong veo... tất cả đều trở thành thế giới rộng lớn của những đứa trẻ chỉ biết cười và mơ.

Chúng tôi lao mình xuống dòng nước mát, té nước vào nhau, cười đến quên cả thời gian. Tiếng cười ấy trong veo như chính dòng sông, vang xa đến mức tưởng chừng có thể giữ lại cả bầu trời mùa hạ. Khi mặt trời đỏ rực dần khuất sau rặng tre, ai nấy mới luyến tiếc bước lên bờ, mái tóc còn đẫm nước, làn da thơm mùi nắng. Chẳng ai biết rằng, đó sẽ là những ngày tháng đẹp nhất của đời mình.

Rồi thời gian lặng lẽ trôi như dòng nước dưới chân cầu. Những đứa trẻ năm nào lớn lên, mỗi người một ngả. Có người đi xa lập nghiệp, có người bận bịu với cơm áo, có người đã mãi mãi chỉ còn là một cái tên trong ký ức. Chúng tôi từng hứa sẽ cùng nhau trở lại bến sông vào một mùa hè nào đó. Vậy mà lời hứa ấy, đến nay vẫn còn nằm lại trên bãi cát, bị năm tháng âm thầm xóa nhòa.

Chiều nay, tôi trở về. Dòng sông vẫn hiền hòa như thuở ấy. Hàng tre vẫn rì rào trong gió. Mặt trời vẫn chậm rãi nhuộm vàng mặt nước. Chỉ có một điều đã đổi khác... bến sông không còn tiếng gọi nhau í ới, không còn những bước chân hối hả, không còn những tràng cười làm rung động cả một khúc sông. Mọi thứ vẫn còn nguyên, chỉ thiếu những người đã từng làm nên tuổi thơ của tôi.

Tôi cúi xuống, khẽ chạm tay vào làn nước mát. Dòng sông vẫn trôi, như chưa từng biết đến chia ly. Chỉ có lòng người là mang theo biết bao thương nhớ. Để rồi mỗi lần hè về, giữa tiếng ve ngân và ánh chiều chậm buông, tôi lại thấy mình là cậu bé năm nào đang chạy chân trần trên bờ cỏ, phía trước là lũ bạn đang vẫy tay cười gọi. Tôi muốn chạy thật nhanh để theo kịp các bạn... nhưng khi đưa tay ra, trước mắt chỉ còn những gợn sóng lăn tăn và bóng hoàng hôn đang dần tan vào ký ức.

Có lẽ, điều khiến người ta nhớ một dòng sông không phải vì nó đẹp đến nhường nào, mà bởi nơi ấy đã từng cất giữ cả một tuổi thơ. Một tuổi thơ nghèo mà giàu tiếng cười. Một mùa hè đã qua, nhưng suốt đời không thể nào quên.

Address

Phan Đăng Lưu
Tỉnh Đồng Nai

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thơ Tình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Thơ Tình:

Shortcuts

Share

Category