Chiếc Én Đưa Thoi

Chiếc Én Đưa Thoi Lại là ✨Chiếc Én Đưa Thoi✨
(1)

Học thì không học, ngồi chế meme... 😰
29/08/2023

Học thì không học, ngồi chế meme... 😰

NHÂN DÂN TỆ (6+7/??)6.Lấy vợ…Vợ của anh ta, chắc không phải tôi đâu đúng không?Tôi không nhịn nổi tò mò, lên tiếng, “Cái...
25/06/2023

NHÂN DÂN TỆ (6+7/??)

6.

Lấy vợ…

Vợ của anh ta, chắc không phải tôi đâu đúng không?

Tôi không nhịn nổi tò mò, lên tiếng, “Cái đó…”

Cố Hành Tri nghe thấy tôi lên tiếng thì hơi giật mình. Anh ta bỗng dưng xoay người, cũng cúp điện thoại luôn.

Con ngươi đen láy đó nhìn tôi chằm chằm, không chớp mắt. Anh ta nhíu mày, biểu cảm hơi lạnh lùng.

Tôi hơi hối hận, tôi liều lĩnh quá à?

Tôi đang do dự định lên tiếng thì anh ta bỗng nhiên nói trước.

"Ờm… Trong tài khoản của tôi không đủ tiền nên cần vay thêm một chút. Nhưng yên tâm, số tiền này không cần cô phải trả lại đâu."

??

Cho nên, anh ta đang lo là tôi nghe chuyện anh ta vay tiền thì sẽ ái ngại không dám nhận à?

Vị tổng tài bá đạo này, rốt cuộc trong anh đầu đang nghĩ cái gì vậy?

Hai chúng tôi dường như đang lâm vào cảnh ông nói gà bà nói vịt…

Im lặng một chút, tôi vội vàng lên tiếng giải thích.

"Tôi nghĩ anh hơi hiểu lầm rồi đó. Tôi không chê tiền ít, chỉ là tôi hơi bất ngờ một chút thôi. Theo phong tục, nếu anh hài lòng, anh chỉ cần chuyển 66 nhân dân tệ là coi như đồng ý rồi."

"Ừm." Anh ta gật đầu, rồi lại nói: "Nhưng tôi cảm thấy, như thế không đủ thể hiện sự chân thành của tôi."

Tôi dở khóc dở cười, "Lần đầu tiên gặp mặt, cũng không cần chân thành đến mức như vậy đâu. Về phần…"

"Nói mới để ý —— sao cô chắc chắn là chúng ta mới gặp nhau lần đầu?”

Tôi hơi ngạc nhiên, nói như thế, không lẽ chúng tôi đã từng gặp nhau trước đó rồi sao?

Tôi thực sự không có ấn tượng gì mà.

Anh ta cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu không thấy đáy kia vừa chân thành vừa kiên định.

"Nếu cô thấy số tiền kia là không đủ, cho tôi một ngày, ngày mai tôi sẽ chuyển thêm cho cô."

"Đủ. Đủ rồi."

Không kịp phân trần, tôi đã bị thủ đoạn ngang ngược bá đạo tổng tài của anh ta dọa sợ, vội vàng gật đầu lia lịa.

"Nếu đã đủ thì..."

Anh ta nhếch môi, trong đáy mắt ánh lên nét cười, "Dựa theo phong tục xem mắt, nhận tiền thì nghĩa là đồng ý tiếp tục, trả lại tiền nghĩa là chấm dứt.”

Anh ta chống tay, ép sát tôi vào tường, "Tôi hỏi cô một lần nữa, phiền cô lựa chọn cẩn thận một chút.”

7.

Đây quả thực không phải vấn đề quá khó để mà đắn đo chọn lựa.

Nhận 66 vạn tệ, sau đó sở hữu thêm một anh chàng đẹp trai bên ngoài có tiền bên trong cũng có tiền. Hoặc ngu ngốc chối bỏ sự cám dỗ kép của tiền bạc và cái đẹp.

Nhân danh người lớn, tất nhiên là tôi phải đồng ý rồi.

Tuy nhiên, khi tôi run rẩy mở WeChat để chuẩn bị nhận tiền, tôi thấy một tin nhắn chưa đọc trong giao diện trò chuyện.

Là Chu Lẫm vừa gửi cho tôi.

"Quan Hân, theo đuổi tôi một năm, em cũng chưa từng hỏi tôi có muốn làm bạn trai của em hay không."

Tôi sững sờ.

Vậy nghĩa là, nếu tôi hỏi, anh sẽ đồng ý phải không?

Tôi bị tin nhắn mập mờ này làm cho hoảng loạn, tâm trạng rối bời. Khi hoàn hồn lại, tôi mới phát hiện Cố Hành Tri vẫn đang nhìn tôi.

Tôi cảm giác được trên đỉnh đầu mình là ánh mắt nóng rực lửa của anh ta.

Thở dài một hơi, tôi thoát khỏi giao diện cuộc trò chuyện với Chu Lẫm.

Đúng là tôi chưa bao giờ hỏi anh ta, nhưng, liệu sẽ có sự khác biệt nào giữa hỏi và không hỏi không?

Một năm. Một năm nghe thì ngắn ngủi, nhưng quả thực có rất nhiều chuyện xảy ra.

Tôi luôn đối tốt với anh ta hết mực, tốt đến mức mọi người đều biết. Nếu anh ta cũng thật sự có ý với tôi, đã không để tôi phải lao tâm khổ tứ đến như vậy.

Mở khung chat với Cố Hành Tri ra, nhìn "số tiền khổng lồ" mới được gửi tới, tôi thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn anh.

"Tôi sẽ trả lại anh số tiền này, anh gửi 66 tệ cho tôi thôi.”

Anh ta nhíu mày, không chút nghĩ ngợi đã từ chối, "Không được."

"Vậy thì tôi sẽ không nhận."

Anh ta nghe thế thì phản ứng lại rất nhanh, anh ta nhíu mày, bỗng dưng cắn môi nói, “Nếu đổi thành 66 tệ thì cô mới nhận à?”

Tôi bị thái độ nghiêm trọng của anh ta chọc cười, gật gật đầu.

"Ừm."

Anh ta không nói hai lời, nhanh chóng lấy điện thoại di động ra chuyển khoản cho tôi.

Tuy nhiên…

Nửa phút sau, anh ta đột nhiên nhíu mày.

Hơi tò mò, tôi hạ mắt nhìn lướt qua, xong cũng trợn mắt sửng sốt.

Anh ta... Số dư trong tài khoản của anh ta không đủ.

Good boy, thế là vét hết tiền trong tài khoản để gửi cho tôi à?

Thấy tôi nhìn, anh ta sờ vào chóp mũi, ánh mắt hơi ngượng ngùng.

Tôi vội vàng trả lại số tiền khổng lồ kia cho anh ta. Càng nghĩ lại càng buồn cười.

Thật muốn hỏi anh trai tôi, là ai đã giới thiệu cố Hành Tri cho tôi vậy? Con người này...

Thú vị thật đấy.

Taylor Swift từng khiến tôi mê như điếu đổ chỉ bằng vài câu hát: ♪ Grab your passport and my hand ♪ ♪ I can make the bad...
08/06/2023

Taylor Swift từng khiến tôi mê như điếu đổ chỉ bằng vài câu hát:
♪ Grab your passport and my hand ♪
♪ I can make the badguys good for a weekend ♪

Sau khi nghe Blank Space lần đầu, tôi đã trở thành fan Taylor Swift vì quá mê đắm vibe bad girl trong bộ váy trắng, ăn chơi ngoài đường không sợ cháy nắng của cổ. Tôi đã nghĩ rằng trên đời này sẽ không bao giờ xuất hiện người con gái thứ hai nào đẹp và ngầu và khí chất và khiến đủ mọi thể loại con trai từ bad đến trap mê đắm, đổ rầm rập từ nhà ra ngõ như Tảylo.

Cho đến khi tôi đọc ✨Chanh Mật Ong✨ Tôi tin mình đã hét lên rất to khi bắt gặp trong những con chữ hình tượng một người con gái xinh đẹp, khí chất, vừa lý trí, vừa tỉnh táo, dám iu dám ghét như ✨Châu Anhhhh✨ – hình tượng có đôi nét rất giống Tảylo Swift trong tưởng tượng của tôiiii.

Nếu muốn một lần sống rực rỡ giữa nhân gian, xin hãy đọc “Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian” của Ocean Vương, còn nếu muốn một lần “make the badguys good for a weekend” thì hãy đọc Chanh Mật Ong của Trà Hoa Đậu Biếc. Đọc xong, bạn sẽ nằm lòng nghệ thuật nắm bắt tâm lý người đối diện và hãy tin tôi, không một thằng con trai nào không mê bạn, kể cả những đối tượng khó chơi như crush.

Chanh Mật Ong là một trong số những truyện học đường Việt Nam mà tôi thích nhất, không chỉ vì hình tượng nhân vật mà còn vì lời văn rất cuốn hút, hài hước, đọc một lần là không dứt ra được. Trong tháng này, Chanh Mật Ong sẽ được Moon Novels xuất bản với một diện mạo vô cùng lộng lẫy mà tôi tin là ai nhìn cũng phải ngậm ngùi chốt đơn. Nếu tin tôi và yêu quý Trà Hoa Đậu Biếc, hãy chuẩn bị một chiếc ví thật dàyyy để chốt đơn một cách không chần chừ, bạn nhéee.

Chúc mừng người chị xinh đẹp và luôn tự nhận mình là trẻ trâu Trà Hoa Đậu Biếc, mong chị sẽ giữ sức để tiếp tục đẻ thêm nhiều lứa nữa.

DŨNG CẢM YÊU ANH (10+11/11)10.Ba năm trước tôi đã theo đuổi Kiều Ngô.Lần đầu gặp Kiều Ngô trong buổi truyền cảm hứng ở t...
09/01/2023

DŨNG CẢM YÊU ANH (10+11/11)

10.
Ba năm trước tôi đã theo đuổi Kiều Ngô.

Lần đầu gặp Kiều Ngô trong buổi truyền cảm hứng ở trường, cảm xúc khi ấy của tôi có lẽ là sùng bái.

Tình cảm sùng bái ấy theo thời gian, cứ lớn thêm dần rồi biến chất lúc nào không hay. Trong một ngày không nắng, không mưa, tĩnh lặng với những cảm xúc, tôi mới đột nhiên phát hiện dường như tôi đã không thể nào quên đi được hình ảnh của chàng thiếu niên ấy nữa rồi.

Tôi đăng ký nguyện vọng vào trường đại học của Kiều Ngô, nhưng anh và tôi hơn kém nhau ba khoá. Khi tôi vào trường thì anh đã bắt đầu khởi nghiệp, cả ngày bôn ba bên ngoài. Tôi có thể tình cờ bắt gặp anh trong trường là một chuyện hiếm hoi biết nhường nào.

Sau khi tốt nghiệp đại học, ba mẹ tôi muốn tôi về nhà tìm việc, vừa gần gũi gia đình, vừa tiện bề chăm sóc bà ngoại. Nhưng tôi khi ấy vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn ngoan cố ở lại xin ứng tuyển vào công ty của Kiều Ngộ với hy vọng sẽ tìm cho mình một cái kết hạnh phúc nhất sau ngần ấy năm yêu thầm.

Sau khi phỏng vấn và được nhận vào làm, tôi điên cuồng theo đuổi anh. Và như ước nguyện thầm kín bao năm, hai chúng tôi yêu nhau.

Chúng tôi sẽ bí mật trao nhau những cử chỉ ngọt ngào nơi công sở, rồi về nhà triền miên trong hạnh phúc khi đêm buông.

Kiều Ngô sẽ là đầu bếp, sẵn sàng nấu cho tôi những bữa ăn đủ đầy mặn ngọt. Sau bữa ăn tôi sẽ cùng anh cuộn mình trên sô pha xem bộ phim hoạt hình mà anh thích.

Tôi còn cố tình mua quần chíp màu hồng cho Kiều Ngô, ép anh mặc cho tôi xem.

Mỗi lần như thế, Kiều Ngô đều tức giận đè tôi xuống sô pha, gằn giọng quát tôi nghịch ngợm đủ trò. Nhưng cuối cùng anh vẫn sẽ thoả mãn cái thú vui tao nhã mà quái đản ấy của tôi.

Nhưng rồi một ngày, tất cả những hạnh phúc ấy đã hoá thành b**g bóng xà phòng, mong manh vỡ vụn. Khi ấy là ngày quốc khánh của ba năm trước.

Mỗi năm vào những ngày lễ như vậy, tôi đều sẽ về nhà thăm bà ngoại.

Nhưng năm ấy, tôi và Kiều Ngô chỉ mới yêu nhau, tôi muốn dành kỳ nghỉ đầu tiên ấy cho anh, muốn cùng anh đi du lịch, cùng anh hò hẹn sớm khuya.

Sau khi đắn đo suy tính, tôi vẫn quyết định sẽ dành ngày nghỉ quốc khánh cho anh và hẹn bà ngoại cuối tuần tôi sẽ về.

Thế nhưng, bà đã không đợi được đến cuối tuần để đón tôi về.

Bà ngoại tôi đã qua đời.

Bad được phát hiện khi tối ấy tôi gọi rất nhiều cuộc điện thoại mà bà không nghe máy. Sốt ruột, tôi đã nhờ hàng xóm cạnh nhà bà sang xem giúp và cuối cùng phải nhận tin bà ra đi như vậy.

Bà tôi nằm cô đơn trên sàn, cả người lạnh toát.

Bác sĩ nói, bà tôi bị xuất huyết não.

Nhưng tôi biết, không phải vì bệnh tật mà bà phải ra đi như vậy.

Là do khi ấy không có ai ở bên bà, không đưa bà đến bệnh viện để được cấp cứu kịp thời.

Khi ấy, tôi cảm thấy tôi chưa bao giờ chán ghét bản thân mình đến thế.

Tôi bắt đầu tự hỏi, nếu tôi không cố chấp đến Bắc Kinh, tốt nghiệp xong thì nghe theo lời bố mẹ, về quê chăm sóc bà, hoặc giả như… ngày quốc khánh, tôi không dành trọn nó cho Kiều Ngô, thì bà ngoại tôi có phải sẽ sống thêm được vài năm nữa hay không?

Đáng tiếc là trên đời này làm gì có “nếu như”?

Với nỗi dằn vặt có lẽ cả đời này không bao giờ quên được ấy, tôi không thể tiếp tục sánh bước cùng Kiều Ngô nữa.

Tôi và anh đã chia tay.

Tôi tuyệt tình đến nỗi bắt đầu dần quên đi những ký ức xưa cũ khi ở cùng Kiều Ngô.

Dường như chỉ cần quên đi, chôn nó dưới nấm mồ thời gian thì tôi sẽ không buồn bã cũng sẽ không nhớ tới cái chết cô độc của bà, cái chết mà mỗi lần nhắc đến, toà án lương tâm của tôi sẽ điên cuồng phẫn nộ.

Tôi đã mất một thời gian rất dài để quên đi. Và với sự giúp đỡ của bác sĩ, tôi cũng mất rất nhiều công sức để xây dựng những ký ức mới thay thế chuỗi kỷ niệm đau buồn ấy.

Tôi dốc sức chạy trốn như vậy, nhưng lại không thể chối bỏ được một sự thật rằng: Ký ức có thể bị đảo lộn, xoá vĩnh viễn hay thay thế đi, nhưng cảm xúc và trái tim thì muôn đời vẫn còn đó.

Tôi thích Kiều Ngô. Những xúc cảm, những rung động thổn thức khi gặp anh mãi mãi không thể thay đổi được.

Nước mắt tôi vẫn không ngừng rơi rớt, khuôn mặt tôi kề sát bên ngực anh. Tôi khóc khiến áo sơ mi của anh ướt đẫm một mảng.

Đêm đó, tôi khóc nhiều đến nỗi gần như ngất lịm đi trong nước mắt.

Trong cơn mơ bất định, dường như tôi lại thấy bà tôi trong chiếc áo hoa nhí màu đỏ ấy.

Bà xoa đầu tôi, mỉm cười nhìn tôi, chán chứa trong ánh mắt ấy là cả khoảng trời bao dung tha thiết.

Bà ru tôi: “Tiểu Mộng, cháu gái của bà. Hãy cứ yêu đi thôi, dũng cảm mà yêu.”

Bà ngoại đang dùng cách này để kín đáo nói cho tôi biết rằng, bà đã tha thứ cho tôi rồi phải không?

Sau giấc ngủ ấy, khi tỉnh lại, Kiều Ngộ ở bên cạnh tôi vẫn còn chưa ngủ.

Thấy tôi mở mắt, anh dịu dàng hôn nhẹ lên trán tôi.
"Kiều Ngô, anh có thể cùng em về quê thăm bà ngoại không?”

Kiều Ngô cong môi cười rồi nét cười cứ theo ánh mắt mà ngày càng rạng rỡ: “Tất nhiên rồi.”

11.
Tấm ảnh trên bia mộ kia, nụ cười của bà tôi vẫn nhân hậu, hiền hoà như trước nay vốn thế.

Tôi và Kiều Ngô cúi chào bà.

Hai chúng tôi ngồi trên đất, tâm tình với bà về những chuyện đã qua.

"Anh thực sự chưa từng mơ thấy bà em sao?"

Tôi kéo tay áo lau ảnh bà, quay đầu hỏi Kiều Ngộ.

Kiều Ngô mím môi, lắc đầu.

"Vậy làm sao anh biết..."

"Bác sĩ Dương nói cho anh biết."

Tôi lặng yên không nói gì.

Bác sĩ Dương là bác sĩ tâm lý của tôi, là một giáo sư đại học, cả ngày nghiên cứu trí nhớ của tôi như nghiên cứu thí nghiệm trên chuột bạch.

Anh ta chính là người đã nghĩ ra phương án trị liệu cho tôi khi ấy.

Tôi nắm lấy một nhúm cỏ dại bên cạnh mộ bà, nhổ lên rồi vứt sang một góc.

Cứ thế, tôi lại nhổ, rồi lại vứt đi.

Sau đó, tôi nghe được Kiều Ngô nói, "Bà nội quả thật đã từng gặp anh rồi."

Tôi lập tức quay đầu lại, "Không phải anh vừa bảo chưa từng mơ thấy bà em sao?”

Kiều Ngô cong môi, “Ý anh là, gặp ngoài đời ấy.”

Tôi không hiểu anh nói vậy là có ý gì.

Kiều Ngộ tiếp tục nói: "Lúc em mới nhập học đại học, bà đã đến Bắc Kinh. Bà đã gặp giáo viên chủ nhiệm lớp 12 của anh để lấy số điện thoại của anh, sau khi em vào trường thì bà đã hẹn gặp anh một lần.”

Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ còn có chuyện như vậy.

Lúc ấy, gan tôi có lớn đến đâu cũng không nghĩ đến chuyện xin số điện thoại để được gặp anh trực tiếp.

Tôi hơi sốt ruột, cũng hơi tò mò, hỏi: "Vậy bà, bà nói gì với anh?”

"Bà nói em là đàn em ở trường cấp ba của anh, một mình em ở Bắc Kinh, bà không yên tâm, muốn anh giúp đỡ em nhiều hơn một chút.”

Tôi không biết bà đã từng gặp Kiều Ngô để dặn dò như vậy, mắt tôi mờ đi dưới tầng nước mắt.

Lặng yên hồi lâu, không biết phải nói gì, tôi nghẹn ngào:

“Vậy mà anh cũng không giúp đỡ em.”

"Em thật không có lương tâm. Không phải anh đã cho em vào công ty anh còn gì…”

"Em vào công ty anh là vào bằng thực lực nhé!”

Kiều Ngô bật cười, đưa tay xoa đầu tôi, "Ừ, Tiểu Mộng của anh tuyệt lắm.”

Một lát sau, tôi và Kiều Ngô mới rời đi.

Đi ra được vài bước, tôi quay đầu lại, tình cờ lại bắt gặp khuôn mặt mỉm cười dịu dàng của bà.

Bà mỉm cười với tôi, nụ cười âu yếm, trìu mến như trước nay vốn thế.

Trên đường về, tôi đột nhiên nhớ đến Mạnh Na, trong lòng cứ thấy cấn cấn.

"Đêm đó, sao anh lại để Mạnh Na dìu về?”

Kiều Ngô thản nhiên liếc mắt nhìn tôi một cái, "Nếu không như thế, liệu anh có thể tìm lại quá khứ cho em được không?”

Bây giờ, anh nói gì cũng sẽ lái thành vì muốn tốt cho tôi.

"Nhưng mà anh ở cùng cô ấy suốt một tiếng rưỡi lận."

"Anh nói chuyện rõ ràng với cô ấy. Năng lực của Mạnh Na rất tốt, quan hệ cũng rộng, mấy năm gần đây cô ấy đã cống hiến cho công ty rất nhiều. Bỏ qua lý do cá nhân thì để cô ấy làm thư ký mãi cũng không ổn.”

Tôi nhớ đến lời của phó tổng giám đốc, trong lòng lại cảm thấy hơi chua xót.

Tôi mím môi không nói gì.

Kiều Ngô nhìn biểu cảm của tôi, cười khẽ: “Dự án này đàm phán xong xuôi, Mạnh Na rất có năng lực. Anh sẽ điều chuyển công tác của cô ấy tới thành phố T để cô ấy được nắm quyền phụ trách dự án này.”

Kiều Ngô làm như vậy, vừa giải quyết vấn đề tình cảm, lại vẫn giữ cho cô ấy sự tôn trọng cần thiết.

Quả nhiên, tư bản chính là tư bản.

Kiều Ngô nắm lấy tay tôi, cọ cọ ngón tay tôi rồi nói: “Được rồi, bây giờ chúng ta về nhà thôi nhỉ?”

Tôi cong môi, mỉm cười, nói: “Ừm, chúng ta về nhà thôi.”

Hết truyện rồi đó mí mắ. =)))

DŨNG CẢM YÊU ANH (8+9/11)08.Trên đường, khi đi qua cao tốc thì bị tắc đường, đến nơi thì đã gần sát giờ đã hẹn với đối t...
09/01/2023

DŨNG CẢM YÊU ANH (8+9/11)

08.
Trên đường, khi đi qua cao tốc thì bị tắc đường, đến nơi thì đã gần sát giờ đã hẹn với đối tác.

Không kịp nghỉ ngơi, đoàn chúng tôi lại vội vã chạy tới hội trường của hội nghị.

May mắn là cuộc đàm phán diễn ra rất thuận lợi, Kiều Ngô trao đổi và biểu hiện rất tốt. Nhìn người đàn ông đang ngồi trong phòng họp với vẻ mặt nghiêm túc, bĩnh tĩnh trả lời từng câu hỏi xoáy của đối tác kia, tôi thực sự không thể liên hệ được với người vừa nhì nhèo cướp đồ ăn vặt của tôi trên xe.

Nhưng tôi không thể không thừa nhận một điều rằng, bất kể là mặt nào của Kiều Ngô, dù trẻ con hay trưởng thành, tất cả đều khiến tôi rung động.

Tôi đặt tay lên ngực trái, nơi trái tim đang điên cuồng đập loạn, cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa rồi.

Trong thời gian sống chung, tôi chẳng hề làm Kiều Ngô rung động, lại cũng chẳng thể khiến bản thân thôi thổn thức vì anh.

Chúng tôi như vậy, không tiến mà cũng chẳng lùi, cứ ở lưng chừng của tình cảm thế này, so với trước kia còn khó chịu, ngứa ngáy gấp bội.

Dự án đàm phán thành công, mấy tháng vất vả cuối cùng cũng không uổng phí.

Sắc trời dần tối, chúng tôi không về vội, quyết định ở lại tổ chức một buổi đại tiệc mừng công thật hoành tráng.

Có Kiều Ngô là nhân vật chính, bữa tiệc công ty vốn đã sôi nổi nay lại càng náo nhiệt hơn.

Vì ký kết hợp đồng thành công, tâm trạng vui vẻ, Kiều Ngô cũng uống không ít, trong mắt anh ánh lên nét cười rạng rỡ.

Không chỉ có anh vui, Mạnh Na cũng nồng nhiệt không kém.

Mạnh Na cũng được coi là nhân viên lâu năm của công ty, đã cùng Kiều Ngô từng bước đi lên, chứng kiến sự trưởng thành từng ngày của công ty.

Hai người họ có một khoảng trời quá khứ mà dù tôi có cố cũng không thể can dự.

Cô ấy và Kiều Ngô cùng nhau nâng ly mời rượu, tựa hồ là một đôi vợ chồng hạnh phúc khoác tay nhau đi mừng rượu trong lễ cưới.

Tôi đè nén cảm giác chua xót trong lòng, cố lờ đi cảm xúc tiêu cực đang cuộn trào.

Kiều Ngô uống say, lúc đứng lên, cơ thể hơi chao đảo như sắp ngã.

Tôi đang định chạy tới thì Mạnh Na ở ngay bên cạnh đã khoác vai đỡ anh rồi nhỏ nhẹ cất lời, chào chúng tôi: “Tôi đỡ Kiều tổng về phòng trước, mọi người cứ tiếp tục nhé.”

Các đồng nghiệp đồng loạt nhìn về phía tôi, cũng không dám nói gì.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, muốn tiến lên đoạt lấy anh từ tay Mạnh Na. Nhưng sau cùng lại cảm thấy mình chẳng có tư cách gì mà làm thế.

Sau tất cả, có một sự thật rất mất lòng rằng, tôi không phải là bạn gái của anh.

Một lúc sau, Trương Viễn ngẩng đầu lên, thúc giục tôi: “Còn đứng ngây ra đó làm gì hả? Còn không mau đuổi theo đi!”

Ngừng lại mấy giây, tôi dường như cũng vừa thoát khỏi cơn mơ, nghe thế thì vội vàng chạy ra phía cửa.

Tôi sợ cái gì cơ chứ?

Tôi còn có bà chống lưng cơ mà!

Tôi chạy đến thang máy. Nhưng lại chậm mất một bước, cửa thang máy đã đóng lại rồi.

Tôi không thể chờ đợi thêm nữa, mở cửa thang bộ rồi chạy vụt lên tầng.

Chạy một mạch sáu tầng liền, tôi thở hổn hển muốn gõ cửa phòng Kiều Ngô. Nhưng tôi chưa kịp gõ thì đã thấy cánh cửa phòng bên mở ra rồi.

Là phó tổng giám đốc, lão Trần.

Lão Trần mở cửa, đi ra, châm một điếu thuốc rồi gọi tôi lại, "Lưu Mộng."
Tôi buông bàn tay đang giơ trước cửa phòng Kiều Ngô xuống, quay đầu nhìn về phía anh ta.

Lão Trần hút thuốc, lại nói với tôi một câu chẳng liên quan gì: “Công ty này là do Kiều Ngô tự khởi nghiệp hồi còn học đại học, cô có biết không?”

Tôi gật đầu.

"Cậu ta lèo lái công ty được cho tới tận bây giờ quả thực không hề dễ dàng. Hôm nay, hạng mục này đàm phán thành công, công ty có dự án lớn cũng xem như đã đi vào quỹ đạo, hoàn toàn đứng vững trên thương trường. Tương lai của Kiều Ngô, còn dài, còn rộng.”

Tôi im lặng không nói gì. Tôi không hiểu lão Trần nói với tôi những lời này là có ý gì.

Lão Trần tựa vào khung cửa, dường như muốn kể một câu chuyện dài cho tôi.

“Tiểu Na và Kiều Ngô từng học chung một trường đại học, hai người họ làm việc với nhau âu cũng đã bốn, năm năm rồi. Năng lực của Tiểu Na rất tốt, họ hàng nhà cô ấy cũng có chút quan hệ, lúc Kiều Ngô khởi nghiệp, cô ấy đã giúp sức rất nhiều. Có một số việc thuận lợi, nước chảy mây trôi như vậy là do đâu, trong lòng mọi người có lẽ đều hiểu rõ.”

"Tôi biết tâm tư của cô, cũng phát hiện nhiều điều điểm khác lạ giữa Kiều Ngô và cô. Nhưng tôi là người từng trải, những chuyện như thế này tôi đã chứng kiến rất nhiều rồi. Nói đơn giản thì là hormone tuổi trẻ, nói hoa mỹ thì là rung động nhất thời. Hôm nay tôi uống hơi nhiều nên mới không nhịn được mà nói vài câu. Cô còn trẻ, thực sự không cần tự làm khổ mình, vì một người đàn ông mà tổn thương thì quả thực không đáng.”

Những lời úp mở này vừa thẳng thắn lại vừa sâu xa.

Ý của lão Trần chính là, tôi và Kiều Ngô vốn không phải những người có thể chung đường, xuất phát điểm đã thế, trên đường chạy dài lại càng thế. Tôi nên biết khó mà cất giấu tâm tư dành cho Kiều Ngô, an phận làm một cô nhân viên hết lòng vì công việc.

Có lẽ, anh ta nói thế cũng để khuyên tôi đừng nên can thiệp vào chuyện giữa Kiều Ngô và Mạnh Na.

Tay tôi hết siết chặt lại thả lỏng.

Thấy tôi đứng im không nói gì, lão Trần chỉ vào cửa phòng Kiều Ngô rồi nói: “Kiều Ngô lúc nãy đứng không vững nhưng thực chất ý thức vẫn còn, chưa đến mức say quên trời quên đất. Nếu cậu ta quả thực có ý với cô thì đã không để Mạnh Na vào phòng như thế.”

Câu nói này cuối cùng cũng hạ gục được tôi rồi.

Tôi vẫn nên buông tay, quay đầu rời đi thì hơn.

Tôi thừa nhận rằng khi đối mặt với đoạn tình cảm này, tôi rất sợ.

Thầm mến anh nhiều năm như vậy nhưng cơ hội được gần gũi với anh vẫn chỉ đơn giản là vì bà tôi.

Đêm ấy, nằm trên giường, tôi không làm cách nào mà ngủ được. Trong đầu tôi luôn không ngừng lặp đi lặp lại một câu hỏi: Kiều Ngô và Mạnh Na ở căn phòng trên lầu đang làm gì?

Tôi nghĩ đến sắp phát điên luôn rồi.

Cuối cùng, tôi không thể ngồi yên, dứt khoát lấy điện thoại ra xem lại những tấm ảnh của bà ngoại.

Trong ảnh, bà tôi ngồi trên xe lăn, tôi đứng sau lưng ôm lấy cổ bà. Bà khi ấy còn giơ tạo dáng với ống kính.

Phía sau lưng là bia dựng trước cổng trường đại học của tôi.

Ngày đó, khi sinh viên tựu trường, bà tôi hơi không được khoẻ nhưng vẫn rất kiên quyết, ngồi xe lăn cũng phải đưa tôi đến trường bằng được.

Khi ấy, trông bà còn hạnh phúc hơn cả tôi. Nhìn các sinh viên đại học, lại nhớ về làng quê hẻo lánh của bà và tôi, bà đắc ý chạm trán vào trán tôi rồi nói: “Cháu gái của bà ngoan quá. Một cô gái tuyệt vời như vậy, có ai mà không thích cho được. Chàng trai con thích, nếu cũng quen biết con thì thể nào cũng bị con làm cho mê mệt.”

Nhớ về bà, lại nghĩ đến những lời lão Trần nói ngày hôm nay, trong lòng tôi lại thấy buồn bực vô cùng.

Bà ngoại tôi, ấy thế mà lại lừa tôi mất rồi.

09.
Tôi ôm ảnh bà ngoại, khóc lóc một hồi rồi ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ mơ màng màng, tôi lại nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ai lại đến phòng tôi vào giờ này cơ chứ?

Tôi bước xuống giường mở cửa, không ngờ lại là Kiều Ngô.

“Sếp, trễ vậy rồi, sao sếp lại tới đây?”

Không phải bây giờ anh nên cùng Mạnh Na mây mưa trăng gió hay sao?

Tôi hơi buồn ngủ, thẳng thừng hỏi một câu: “Nhanh như thế đã xong rồi á?”

Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy mặt anh tối sầm lại.

Tôi giật mình nhận ra mình vừa nói nhăng nói cuội, vội vàng chữa ngượng: “Ý của em là, sếp tỉnh nhanh vậy sao?”

“Ừ, anh đương nhiên phải khác cái người vô tâm nào đó, thấy bạn trai mình đi cùng một cô gái khác mà vẫn có thể ngủ say khò khò chảy cả nước miếng.”

Không nhắc đến thì không sao, vừa nhắc đến, tâm tình khó ở trong tôi lại bùng lên, bốc cháy luôn được.

Rõ ràng là anh có lỗi trước kia mà.

"Nếu như sếp không có chuyện gì khác thì mời sếp về phòng, em phải nghỉ ngơi.”

Tôi lạnh lùng muốn đóng cửa, nhưng Kiều Ngô đã lại chặn cửa, hai mắt anh đỏ au như chưa tỉnh rượu, anh ghé tai tôi, gằn từng chữ: “Lưu Mộng, đôi khi anh rất hoài nghi, liệu em có thực sự thích anh hay không?”

Anh nói xong, tôi ngây người, giống như bị điểm huyệt vậy. “Anh nói gì cơ?”

Kiều Ngô nhìn thẳng vào mắt tôi, “Thẳng thắn nói một tiếng thích anh, khó khăn đến vậy à?”

Bí mật vốn nên chôn vùi đột nhiên bị vạch trần, tôi hơi bất ngờ, lùi lại nửa bước, “Là bà em nói cho anh biết à?”

Kiều Ngô vẫn nhìn tôi, chậm rãi lắc đầu, “Cho đến bây giờ, anh thực lòng chưa hề mơ thấy bà em.”

Trái tim tôi bắt đầu đập điên cuồng, ý thức cũng hỗn loạn mơ hồ. Tôi cố đè nén trái tim mình lại. Vừa định hỏi Kiều Ngô làm thế là có ý gì thì anh lại nắm chặt vai tôi, nói: “Tiểu Mộng à, đã ba năm rồi, chúng ta cũng nên làm lành đi thôi.”

DŨNG CẢM YÊU ANH (6+7/11)06.Ngày hôm sau, tôi và Kiều Ngô đều rất ăn ý mà không hề nhắc lại chuyện xấu hổ ngày hôm qua.V...
08/01/2023

DŨNG CẢM YÊU ANH (6+7/11)

06.
Ngày hôm sau, tôi và Kiều Ngô đều rất ăn ý mà không hề nhắc lại chuyện xấu hổ ngày hôm qua.

Vẫn như thường lệ, anh đi nhờ xe của tôi đến công ty.

Lúc này tôi mới nhớ đến chuyện tối qua muốn nói với anh. Đi được một đoạn thì phải dừng vì đèn đỏ, tôi quay đầu sang Kiều Ngô, đang định mở lời thì lại thấy anh nằm tựa vào ghế phụ ngủ thiếp đi.

Quầng thâm mắt hiện lên rất rõ ràng.

Tôi nhớ về những lời mà trước đây anh từng nói với tôi.

Anh vì bà tôi mà đã nửa tháng rồi không được ngủ ngon. Nghĩ đến đây, lòng tôi lại buồn bực, đau xót khó tả.

Bị một bà lão đêm đêm nhập vào giấc mơ quấy rầy, là ai đi chăng nữa cũng không thể yên giấc được.

Kiều Ngô chịu đựng được nửa tháng có thể coi là có tố chất tâm lý tốt. Nếu nhát gan, không chừng đã bị dọa chết ngay trong cơn mơ đầu tiên rồi cũng nên.

Trước đó, Kiều Ngô nói với tôi rằng công ty sắp có dự án lớn, yêu cầu sự tập trung cao độ.

Đúng như lời anh nói, toàn bộ công ty từ trên xuống dưới đều bận tối mắt tối mũi. Không chỉ Kiều Ngô, ngay cả tôi cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi.

Bộ phận của chúng tôi là bộ phận quản lý ngân sách, tài chính, được coi là thành phần chủ chốt của công ty. Lãnh đạo rất coi trọng chúng tôi, cứ ba ngày thì hai ngày lại lôi chúng tôi đi họp.

Tăng ca liên tục mấy hôm, sức khoẻ của tôi hiển nhiên không thể theo kịp. Ngồi trong phòng họp chưa được bao lâu, tôi đã mơ màng ngủ thiếp đi.

Cuối cùng, vẫn là Trương Viễn vỗ vỗ vào vai tôi, nhắc nhở: “Tan họp rồi, tỉnh lại đi thôi.”

Tôi dụi dụi mắt, mọi người gần như đã rời đi hết. Tôi cười bất đắc dĩ: “Gần đây phải tăng ca, đồng hồ sinh học của tôi loạn hết cả lên rồi.”

Trương Viễn đưa tay ra xoa đầu tôi, thân thiết mời: “Cô vất vả rồi, tôi mời cô một ly cà phê nhé.”

Tôi mất tự nhiên hơi tránh đi, hai hàng lông mày không kìm được mà nhíu chặt.

Trương Viễn luôn cố tình làm ra những hành động thân mật khi chưa có sự đồng ý của tôi.

Tôi muốn mở lời góp ý nhưng Trương Viễn đã cầm lấy quyển sổ ghi chép chuẩn bị rời đi như chẳng có chuyện gì. So ra, tôi bỗng thấy như mình đang chuyện bé xé ra to, im lặng không nói gì.

Đi sau Trương Viễn bước ra, tôi lại phát hiện Kiều Ngô đang đứng bên ngoài, qua cửa kính thuỷ tinh nhìn vào trong phòng họp, không biết đã đứng đó bao lâu rồi.

Tôi rõ ràng là chẳng hề làm gì sai, không hiểu sao giờ lại cảm thấy hơi chột dạ.

Tôi cong môi nở nụ cười lấy lòng với Kiều Ngô, anh lại không hề phản ứng gì mà bình thản chuyển rời tầm mắt.

Môi tôi cứng đờ, nụ cười đông cứng trên mặt.

Có một thứ cảm xúc kỳ lạ đang chộn rộn trong lồng ngực tôi.

Tôi và Kiều Ngô "sống chung" cũng đã một tuần, vì dự án này của công ty mà thời gian ở nhà không nhiều cho lắm.

Tôi cũng không biết mình chuyển đến nhà Kiều Ngô thì có thực sự lừa được bà tôi hay không, nhưng quả thực từ ngày ấy đến giờ bà tôi chưa xuất hiện thêm bất cứ lần nào nữa.

Trong lòng tôi cũng có một vài câu hỏi nhỏ, chủ yếu là do tò mò. Tôi thắc mắc những sở thích, thói quen của Kiều Ngô mà bà tôi nói trong mơ rốt cuộc có thật hay không.

Ví dụ như... Có phải anh thực sự thích mặc đồ lót màu hồng hay không?

Buổi tối sau khi tắm rửa xong, tôi ra ban công phơi quần áo. Lúc ra ban công phải đi ngang qua thư phòng, tôi thấy anh vẫn còn đang vùi đầu vào máy tính và mấy tập văn kiện. Tôi muốn nhân cơ hội này kiểm chứng cái quần lót của Kiều Ngô một chút, xem nó màu hồng hay màu gì.

Bàn tay nhỏ bé đầy tội nghiệt của tôi tiến vào lục lọi giỏ quần áo của Kiều Ngô. Nhưng chưa tìm được thì phía sau lại vang lên một giọng nói: “Em tìm gì vậy?”

Tôi vô cùng thuận miệng, thản nhiên trả lời: "Quần xì."

Sau đó, bàn tay đang lục lọi của tôi như đông cứng lại.

Tôi lặng lẽ quay đầu. Kiều Ngô đứng ở phía sau tôi, trong tay cầm một tách trà, nhàn nhã nhấp một ngụm.

"Sếp… sếp nghe em giải thích…”

"Tìm đồ của em trong giỏ quần áo của tôi à?”

“Em không cần giải thích, tôi hiểu mà…”

Tôi khóc không ra nước mắt.

Không! Anh thì hiểu cái gì cơ chứ?

Bây giờ, có lẽ trong lòng Kiều Ngô, tôi hoàn toàn không còn tí hình tượng nào nữa rồi.

Nào là hôn trộm trong xe, rồi lại quấn mỗi cái khăn tắm đi lại trong nhà, bây giờ còn thêm quả lục đồ lót của anh nữa. Hai vế đầu thực ra không đáng nói, vế cuối cùng mới gọi là một đòn chí mạng.

Ngay cả bản thân tôi ngẫm lại cũng cảm thấy mình biến thái chết đi được.

Lần này tôi quả thực không thanh minh gì được nữa rồi.

07.
Dự án của công ty tôi yêu cầu phải có cuộc đàm phán với công ty đối tác. Địa điểm đàm phán lại nằm ở thành phố lân cận. Với tình hình dịch bệnh như hiện tại, phải linh hoạt sửa đổi việc di chuyển bằng tàu cao tốc sang một phương án khác. Công ty đã thuê hẳn một chiếc xe, hộ tống riêng chúng tôi đến địa điểm đàm phán.

Công ty còn rất chu đáo, biết đường đi xa xôi nên đã đặt trước khách sạn ở thành phố kia.

Một ngày trước khi khởi hành, Kiều Ngô vùi đầu bận rộn sửa sang lại các giấy tờ cần thiết. Tôi lại giống như đứa trẻ háo hức trước một chuyến du lịch, nhét một đống đồ ăn vặt vào vali.

Kiều Ngô thấy thế thì nói: "Em thực sự đi du xuân đấy à?”

"Đi đường mất hơn năm tiếng lận. Em đem nhiều đồ ăn, đến lúc đó nếu sếp đói bụng… thì cũng đừng hòng xin em.”

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi tập hợp theo thời gian đã thống nhất từ trước, lên xe, xuất phát.

Xe công ty tôi thuê rất hiện đại, vị trí phía trước được thiết kế hết sức rộng rãi, hàng đầu tiên còn có một cái bàn nhỏ, đặt một bộ chén trà cùng khăn giấy, vừa nhìn đã thấy VIP.

Nhưng chỗ ngồi phía sau cũng giống mấy loại xe buýt thông thường khác thôi.

Vị trí thoải mái đương nhiên là dành cho mấy vị cấp cao của công ty, tôi theo đồng nghiệp chen chúc phía sau, ngồi ở hàng ghế gần cuối, sát bên cửa sổ.

Trương Viễn lên xe, đứng ở cửa nhìn quanh một hồi.

Có một chị cùng bộ phận tôi thấy thế thì gọi: “Viễn Viễn, chỗ bên cạnh Tiểu Mộng còn trống, cậu vào ngồi cùng cô ấy đi.”

Bộ phận chúng tôi rất nhiều người đã nhìn ra ý tứ của Trương Viễn đối với tôi, luôn cố ý phối hợp để “đẩy thuyền”.

Họ nhiệt tình đến nỗi dường như chỉ cần thuyền chúng tôi ra khơi thì cả công ty sẽ được tăng lương ấy.

Tôi ngại, không thể từ chối thẳng thừng, nhưng Trương Viễn lại là người không biết nhìn mặt đoán ý. Nghe thấy chị đồng nghiệp kia nói thế liền tìm ra ngay chỗ ngồi của tôi, tươi cười tiến đến.

"Chỗ đó có người ngồi rồi.”

Một giọng nam truyền đến, ngăn cản bước chân của Trương Viễn.

Mọi người ngẩng đầu lên nhìn. Kiều Ngô không biết đã lên xe từ lúc nào, trên người anh mặc âu phục thẳng thớm, hơi cúi người để đầu không đụng vào trần xe.

Mạnh Na đi phía sau anh, nghe anh nói vậy thì cả người như cứng đờ. Cô ấy giật giật khóe miệng, nói: “Kiều tổng, chỗ ngồi của ngài ở đằng trước kia.”

"Để lão Trần ngồi phía trước đi, dạo này hình như phó giám đốc hay bị đau thắt lưng.”

Lão Trần chính là phó tổng giám đốc công ty chúng tôi, năm nay đã 49 tuổi. Có thể coi là người lớn tuổi nhất trong đoàn công tác lần này.

Nói xong, Kiều Ngô bước tới đặt mông ngồi bên cạnh tôi, liếc mắt nhìn tôi một cái rồi nói: “Nhân viên này có vẻ rất gầy, tôi ngồi đây cũng tương đối thoải mái.”

Khóe miệng tôi giật giật. Lý do này, hời hợt như thế thì ai mà tin được?

Quả nhiên, Mạnh Na cũng nghe ra cái lý do nói cho có lệ này, hằn học liếc nhìn tôi một cái, quay đầu ngồi xuống bên cạnh lão Trần.

Tôi cảm thấy Mạnh Na rất không ưa tôi rồi đấy.

Thành thật mà nói, tôi cũng mong đợi Kiều Ngộ có thể ngồi bên cạnh tôi.

Nhưng xét theo lý trí, tôi vẫn cảm thấy trước mặt đồng nghiệp, tôi và Kiều Ngô giữ một khoảng cách nhất định thì sẽ hợp lý hơn.

Không phải vì tôi nghĩ cho anh, mà đơn giản là vì cuộc sống chốn công sở của tôi.

Hiện tại tôi và Kiều Ngô chỉ là đối tác, sự tồn tại của tôi chỉ có ý nghĩa giúp anh tránh đi vài cơn ác mộng. Đợi đến khi mọi chuyện được giải quyết hoàn toàn, chúng tôi vẫn sẽ trở lại trạng thái sinh hoạt như ngày xưa vốn thế.

Bây giờ nếu mọi người đều cảm thấy tôi và Kiều Ngô có quan hệ gì đó không bình thường, vậy đến khi cuộc sống chúng tôi bình ổn trở lại thì phải đối mặt với mọi người thế nào đây?

Nghĩ như vậy, tôi ngồi dịch về phía cửa sổ, cách xa anh một chút. Tôi ôm túi nhỏ đúc đầy đổ ăn vặt, kiên quyết vạch rõ ranh giới với Kiều Ngô.

Kiều Ngô liếc mắt nhìn tôi, lại như đọc được hết tâm tư giấu kín của tôi, anh than: “Anh đói bụng quá.”

Anh đói ư?

Anh đói rồi sao?

Anh đói thì liên quan gì đến tôi?

Tôi không trả lời, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Sau đó, Kiều Ngô nói bằng âm lượng đủ để cả cái xe này nghe rõ mồn một từng chữ từng từ: “Lưu Mộng! Tối qua em mở tủ lạnh lấy socola của anh đấy nhé! Đừng tưởng anh không biết, mau cho anh một viên đi.”

Anh dứt lời, mọi người trên xe đều ngạc nhiên há hốc mồm, có người còn đứng nhổm lên nhìn chúng tôi.

Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít vào một hơi thật đầy của phó tổng giám đốc.

Cố ý! Chắc chắn là cố ý!

Tôi không ngờ Kiều Ngô còn có thể thâm độc đến như vậy.

Anh cho tôi vào nhà để giúp anh nghỉ ngơi thoải mái là giả, anh trả thù tôi quấy rầy giấc ngủ của anh mới là thật.

Tôi nghiến răng ken két, cầm túi đồ ăn ném vào ngực anh, gằn từng chữ: “Đấy! Của anh tất! Anh ngốn hết luôn đi!”

Address

Quang Ninh

Telephone

+84989696987

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chiếc Én Đưa Thoi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share