17/02/2026
M ù n g m ộ t t h á n g G i ê n g
~ Eugenio Montale
Tôi biết người ta có thể sống
mà không hiện hữu,
như bước ra từ cánh gà, từ một phông nền,
từ phía bên kia vốn chẳng tồn tại
nếu chưa từng có ai nhìn thấy.
Tôi biết người ta có thể hiện hữu
mà không sống,
với cội rễ bật lên bởi gió
ngay cả khi lá không lay động,
và không một hơi thở nào làm gợn mặt nước
nơi phòng khách em nhìn ra.
Tôi biết chẳng có bùa phép nào
giải thích được
vì sao nơi em
những ngón tay và mái tóc cứ giằng vào nhau,
vì sao tiếng cười em lại bừng lên
trong lời cảm tạ
tới vị thần bé nhỏ em nương tựa,
mỗi giờ một khác, và em cũng chẳng thật tin.
Tôi biết em chưa từng tự hỏi
ở đâu - tại sao - thế nào,
em lười biếng cam chịu với cái không quan trọng,
với cái không biết khi nào hay bao nhiêu, chìm
trong một mầm tối
của ấu trùng và những tán cây đang lớn.
Tôi biết bất cứ điều gì em chạm vào,
một bàn tay, một cây bút hay chiếc gạt tàn
đều đang cháy mà chẳng hay biết,
và em cũng chẳng nhận ra điều ấy, hỡi sinh vật ngây thơ,
không ý thức rằng mình
là trục xoay và là sự sụp đổ,
là cái bóng và là bản thể,
là một tia sáng đang lịm dần.
Tôi biết người ta có thể sống
trong ngọn lửa rơm của sự bắt chước,
mà còn đó
dấu ấn đóng trên trán em
từ Đấng từng muốn em hiện hữu… rồi hối hận.
Giờ đây,
bước ra ban công, em tưới hoa,
em giũ bộ xương của cây thông Noel,
chiếc máy hát khe khẽ đệm theo,
em trở vào phòng, chẳng thấy vừa lòng mình trước gương,
em ném mình xuống sàn, dùng giẻ
chà khỏi nền nhà
dấu chân của những kẻ lạ.
Họ đông lắm,
và kẻ khó coi nhất trong tất cả,
vì ít ra những kẻ kia còn chuyện trò,
là tôi, với cái miệng khép.