22/03/2026
#24
Ta không còn nhớ nổi nữa
một gương mặt:
đôi gò má, nước da, hay khoé miệng -
những chi tiết đã dần lạc mất
qua nhiều năm.
Nhưng đôi mắt,
phải,
đôi mắt ấy ta vẫn còn nhớ rõ:
rực sáng, ung dung như thể từ một loài thú hoang
hung bạo
và kiêu hãnh.
Chỉ thế,
ta chẳng thể trông đợi thêm gì từ ký ức.
Chỉ có ngươi
kẻ sống nơi lòng biển sâu thẳm của những khả thể.
Hãy ngoan và đi đi,
mặc cho phía bên này là những đợt sóng khan
đang xô mòn vết chân người.
Hãy lần theo ánh sáng nhạt, trước khi nó tắt lịm,
của ngọn hải đăng trong đôi mắt ấy.
Và dựng nên những đường nét còn thiếu,
trả lại cho ta gương mặt
ta chưa từng biết -
nhưng sẽ tin.
Gương mặt ấy
mà ta có thể đánh đổi mọi ký ức còn lại
để được bắt gặp
thêm một lần nữa.