D-â—y-

D-â—y- hằng ngày bện chữ (nếu lười quá thì hằng tuần)

B a g n i  d i  L u c c a~ Eugenio MontaleKhi tiếng hạt dẻ rơi bộpvà tiếng suối rênhoà vào nhau,trái tim chợt do dự.Mùa ...
18/05/2026

B a g n i d i L u c c a
~ Eugenio Montale

Khi tiếng hạt dẻ rơi bộp
và tiếng suối rên
hoà vào nhau,
trái tim chợt do dự.

Mùa đông sớm, run rẩy
bởi gió bấc. Tôi ngó ra
cái bờ dốc làm tan ánh triêu dương
vào trong băng.

Kìa những phiến cẩm thạch,
những cành nhánh -
• và trước một xao động,
những chiếc lá rơi
như cánh quạt, như mũi tên
xuống lòng hào.

Đàn cừu cuối cùng đi qua trong làn sương
toả ra từ hơi thở của chúng.

————————————

Tỉnh Lucca nằm ở vùng Tuscany, Ý, có những thung lũng và vùng núi gắn chặt với đời sống mục súc và tục chăn thả theo mùa. Những đàn gia súc sẽ được lùa từ vùng đồng bằng lên các vùng núi cao vào mùa hè để tận dụng cỏ tươi, rồi cuối mùa thu, chúng sẽ được lùa trở lại vùng thung lũng để tránh rét. Đàn cừu cuối cùng trong bài thơ có lẽ là đàn sau chót còn ở lại trên núi, nay phải lùa xuống thung lũng, như bị đánh động bởi một mùa đông đến sớm khác thường.

Có khi ta lần xuốngnhững sườn dốc khô cằn,nay đã xẻ rãnh bởi mùa Thu ẩm nhuậntừng bồi đắp chúng,lúc ấy lòng ta không còn...
12/04/2026

Có khi ta lần xuống
những sườn dốc khô cằn,
nay đã xẻ rãnh bởi mùa Thu ẩm nhuận
từng bồi đắp chúng,
lúc ấy lòng ta không còn nữa
vòng quay của các mùa,
và tiếng thời gian lầm lì nhỏ giọt;
trái lại, một linh cảm về ngươi lấp đầy hồn ta,
bắt gặp trong nhịp thở gấp
của bầu không khí, vốn trước đó bất động,
trên những rặng đá viền theo lối đi.
Giờ đây, ta tự nhủ,
hòn đá muốn giật mình ra,
vươn tới một vòng ôm vô hình;
chất rắn ấy
cảm được cơn cuồng lưu cận kề, và đập nhịp;
và những bụi lau khát
rung mình, gửi một lời thuận theo
tới những dòng nước còn ẩn giấu.
Sự mênh mang của ngươi cứu chuộc
cả nỗi chịu đựng của đá:
vì khúc khải hoàn nơi ngươi,
sự bất động của cái hữu hạn trở nên phải lẽ.
Ta khom mình giữa bãi đá,
những luồng gió mặn dội thẳng vào tim;
mặt biển căng ra
trong trò chơi của những vòng sóng.
Với niềm hân hoan ấy,
từ lũng kín lao xuống bãi biển
một con choắt lạc bầy.

O s s i D i S e p p i a / M e d i t e r r a n e o
X ư ơ n g M ự c / Đ ị a T r u n g H ả i

Eugenio Montale

 #24 - G i ấ c  m ơTa không còn nhớ nổi nữamột gương mặt:đôi gò má, nước da, hay khoé miệng -những chi tiết đã dần lạc m...
22/03/2026

#24 - G i ấ c m ơ

Ta không còn nhớ nổi nữa
một gương mặt:
đôi gò má, nước da, hay khoé miệng -
những chi tiết đã dần lạc mất
qua nhiều năm.

Nhưng đôi mắt,
phải,
đôi mắt ấy ta vẫn còn nhớ rõ:
rực sáng, ung dung như thể từ một loài thú hoang
hung bạo
và kiêu hãnh.

Chỉ thế,
ta chẳng thể trông đợi thêm gì từ ký ức.
Chỉ có ngươi
kẻ sống nơi lòng biển sâu thẳm của những khả thể.
Hãy ngoan và đi đi,
mặc cho phía bên này là những đợt sóng khan
đang xô mòn vết chân người.
Hãy lần theo ánh sáng nhạt, trước khi nó tắt lịm,
của ngọn hải đăng trong đôi mắt ấy.
Và dựng nên những đường nét còn thiếu,
trả lại cho ta gương mặt
ta chưa từng biết -
nhưng sẽ tin.

Gương mặt ấy
mà ta có thể đánh đổi mọi ký ức còn lại
để được bắt gặp
thêm một lần nữa.

N h ữ n g  d ò n g  t h ơ  c ũ~ Eugenio MontaleTôi nhớ rằng con bướm đã bay vàoqua khung kính hé mở của buổi chiều ẩm sư...
15/03/2026

N h ữ n g d ò n g t h ơ c ũ

~ Eugenio Montale

Tôi nhớ rằng con bướm đã bay vào
qua khung kính hé mở của buổi chiều ẩm sương,
trên bờ biển khép mình, bị bào mòn
bởi dòng chảy của những bọt sóng dữ.
Cả bầu chạng vạng lay động theo nhịp
của một cái chớp mắt yếu ớt phía tây, nơi đường ranh
chia lìa nước và đất; và chấm sáng lặng câm
của ngọn hải đăng le lói
trên mỏm đá Tino xanh lam, ba lần
nở ra rồi tắt lịm trong một quầng vàng khác.

Mẹ đã ngồi cạnh tôi
bên chiếc bàn ngổn ngang những lá bài
dựng thành từng đôi
như những chiếc lều đội quân tí hon
của lũ cháu nhỏ, đã tan hàng bởi cơn ngái ngủ.
Dội xuống từ trên cao
một khối khí lạnh buốt, trút ào ạt
lên tổ Corniglia màu gỉ sắt.
Rồi bóng tối tràn ngập, và từ phía biển
vang lên tiếng rền trầm bền bỉ
như một bản hòa âm dài được dàn dựng, cùng với
sự trương lên của một mảng sáng nhợt nhấp nhô phía bên kia hàng rào
của bụi pittosporo vừa tỉa ngọn. Trong gian phòng hẹp
của tôi, nơi chiếc đèn
run rẩy sau một tấm lưới tím hồng,
con bướm bay vào, chạm đến chụp đèn,
và những hạt cườm đính quanh nó
in lên tường những phản chiếu râm tối
vốn đều đặn như những đường diềm
bỗng trở nên lộn xộn,
và trên lớp vôi nhạt chạy dọc các bức tường
một bó sợi mảnh tự lay động.

Đó là một con côn trùng gớm ghiếc với chiếc vòi
nhọn hoắt, đôi mắt cuộn lại
như một quầng đỏ sẫm, trên lưng là hình sọ người;
và mỗi khi có bàn tay
toan chộp lấy nó, nó phát ra tiếng rít
sắc lạnh rợn người.

Nó nặng nề đập cánh liên tục lên mặt bàn,
lao vào khung kính bị gió ép đóng,
rồi tự tìm lại đường ra phía khoảng không
và mất hút trong bóng tối.
Từ bến cảng Vernazza, những ánh đèn từng lúc
bị nhòa đi bởi những đợt sóng vô hình
dâng lên từ dưới đáy đêm.

Rồi con bướm trở lại cái vỏ sò
đang bao kín ngọn đèn, đáp xuống
những tờ báo trên bàn, giũ cánh
điên cuồng giữa những lá bài -
và thế là vĩnh viễn
cùng với mọi vật, khép lại trong một vòng quay
chắc thật như ban ngày; và ký ức
dung dưỡng chúng trong mình, chỉ còn sống bằng
một kiếp sống đã bị chôn vùi: cùng với
những khuôn diện thân quen mà nay đã thất tán
không còn bởi giấc đạm vong, mà bởi một nỗi mòn mỏi khác; bên cạnh
những bức tường cổ, những bờ bãi, bên chiếc thuyền tartana
từng chất những khúc thông cập bờ mỗi tháng,
bên dấu vết của con suối
vẫn tuôn về biển
và tự đào lối cho chính mình.

 #23Tôi đã nghe vềmột thành phố không chạm đấttrôi dạt trong sươngvà một thành phố khác, nơi thời gianluôn trôi ngược về...
12/03/2026

#23

Tôi đã nghe về
một thành phố không chạm đất
trôi dạt trong sương
và một thành phố khác, nơi thời gian
luôn trôi ngược về điểm bắt đầu.

Tôi đã nghe về
những cánh cửa đồng
chỉ mở ra khi cất lên
câu thần chú
bằng thứ ngôn ngữ bị chôn vùi.

Tôi đã nghe về
một thiếu nữ đọc được nỗi buồn của người
từ bóng họ in trên tường
và một tiếng đàn
làm mòn đi những mũi giáo.

- những phép lạ
hé mở điều bí nhiệm
cùng mọi vinh quang của cõi đời.

Nhưng hôm nay, tôi đã nhìn thấy
đôi kiến
đang tha một sợi tóc bạc -
mà suốt buổi chiều
chúng cứ liên tục làm rơi
rồi lại nhặt lên
kéo lê nó qua những khe kẽ gập ghềnh
về phía cuối
nơi góc nhà khuất nắng.

 #22Một con bướm đêm lọt vào phòng,rất gầnta tưởng như đã đọc đượctrong đường bay gấp khúc của nónếp gấp vô hình, kín đá...
04/03/2026

#22

Một con bướm đêm lọt vào phòng,
rất gần
ta tưởng như đã đọc được
trong đường bay gấp khúc của nó
nếp gấp vô hình, kín đáo
dẫn lối tới ngươi.

Có nghe không, từ khuôn miệng ta
những ký tự
lần tìm vị trí của nó
trong một bản đồ mới, bập bẹ
thứ ngôn ngữ xa lạ
rồi im bặt,
bất động
trong một niềm xấu hổ trào dâng.

Ta hiểu mình đã lạc khỏi con đường ấy -
nơi phía cuối
là thứ quả ngọt
mà ngươi thiện lòng mời mọc.
Điều còn thiếu
biết đâu
chỉ là một bước chân.

Nhưng kìa
từ phía bên kia cánh cửa khép hờ
một con bướm khác đang chao liệng,
kia nữa
dưới bụi hoa giấy
và cả kia, lấp ló
sau tán lá của loài cây ta chẳng biết tên.
Nắng sớm phía xa gột rửa khỏi chúng
tất thảy suy nghĩ
và nghi hoặc.

Trong thoáng chốc
mọi âm tiết tản ra
rục rịch
cho một cuộc hội ngộ tinh tuyền khác.

Chỉ một điều còn biết chắc:
sự háo phóng ấy
là dành cho ta.

M ù n g  m ộ t  t h á n g  G i ê n g~ Eugenio MontaleTôi biết người ta có thể sốngmà không hiện hữu,như bước ra từ cánh ...
17/02/2026

M ù n g m ộ t t h á n g G i ê n g

~ Eugenio Montale

Tôi biết người ta có thể sống
mà không hiện hữu,
như bước ra từ cánh gà, từ một phông nền,
từ phía bên kia vốn chẳng tồn tại
nếu chưa từng có ai nhìn thấy.

Tôi biết người ta có thể hiện hữu
mà không sống,
với cội rễ bật lên bởi gió
ngay cả khi lá không lay động,
và không một hơi thở nào làm gợn mặt nước
nơi phòng khách em nhìn ra.

Tôi biết chẳng có bùa phép nào
giải thích được
vì sao nơi em
những ngón tay và mái tóc cứ giằng vào nhau,
vì sao tiếng cười em lại bừng lên
trong lời cảm tạ
tới vị thần bé nhỏ em nương tựa,
mỗi giờ một khác, và em cũng chẳng thật tin.

Tôi biết em chưa từng tự hỏi
ở đâu - tại sao - thế nào,
em lười biếng cam chịu với cái không quan trọng,
với cái không biết khi nào hay bao nhiêu, chìm
trong một mầm tối
của ấu trùng và những tán cây đang lớn.

Tôi biết bất cứ điều gì em chạm vào,
một bàn tay, một cây bút hay chiếc gạt tàn
đều đang cháy mà chẳng hay biết,
và em cũng chẳng nhận ra điều ấy, hỡi sinh vật ngây thơ,
không ý thức rằng mình
là trục xoay và là sự sụp đổ,
là cái bóng và là bản thể,
là một tia sáng đang lịm dần.

Tôi biết người ta có thể sống
trong ngọn lửa rơm của sự bắt chước,
mà còn đó
dấu ấn đóng trên trán em
từ Đấng từng muốn em hiện hữu… rồi hối hận.

Giờ đây,
bước ra ban công, em tưới hoa,
em giũ bộ xương của cây thông Noel,
chiếc máy hát khe khẽ đệm theo,
em trở vào phòng, chẳng thấy vừa lòng mình trước gương,
em ném mình xuống sàn, dùng giẻ
chà khỏi nền nhà
dấu chân của những kẻ lạ.
Họ đông lắm,
và kẻ khó coi nhất trong tất cả,
vì ít ra những kẻ kia còn chuyện trò,
là tôi, với cái miệng khép.

Có khi ập đến, bất chợt,một khoảnh khắc khi trái tim phi nhân của ngươilàm ta khiếp sợ và lìa khỏi trái tim chung của ch...
15/02/2026

Có khi ập đến, bất chợt,
một khoảnh khắc khi trái tim phi nhân của ngươi
làm ta khiếp sợ
và lìa khỏi trái tim chung của chúng ta.

Giai điệu của ngươi chệch nhịp với đời ta,
và từ đó, mọi cử động của ngươi đều trở thành thù địch.

Ta co mình lại, cạn kiệt
sinh lực, giọng ngươi nghe như câm lặng.

Ta ghim mình vào đám sỏi đá
đổ về phía ngươi,
đến tận bờ dốc dựng đứng phủ trùm trên đầu ngươi,
vỡ vụn, vàng úa, rãnh xẻ
bởi những dòng mưa xối.

Đời ta là triền dốc khô khốc này,
không phải cứu cánh, chỉ là con đường mở ra những cửa ngõ
của mạch nước rỉ, của những sạt lở chậm rãi.

Vẫn là nó, loài cây này,
sinh ra từ tàn phá,
hứng trọn những cú táp của biển và treo mình
giữa sức gió lang thang, bất định.

Mảnh đất trơ trụi này
đã nứt ra để một đóa cúc có thể chào đời.

Trong đóa hoa ấy, ta chao đảo trước biển cả cay nghiệt,
điều còn thiếu vắng
vẫn là sự tịch lặng đời ta.

Nhìn mặt đất lấp lánh,
không khí yên ả đến mức hóa u ám.

Và điều đang lớn lên trong ta đây
có lẽ là nỗi hờn giận
mà mọi đứa con, hỡi biển, đều dành cho người cha.

O s s i D i S e p p i a / M e d i t e r r a n e o
X ư ơ n g M ự c / Đ ị a T r u n g H ả i

Eugenio Montale

Address

Số 2 Ngõ 87 Quán Thánh
Quận Ba Đình

Opening Hours

Wednesday 13:00 - 21:00
Thursday 13:00 - 21:00
Friday 13:00 - 21:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when D-â—y- posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category