26/05/2026
NHẬN DIỆN VÀ BÁC BỎ LUẬN ĐIỆU ĐÒI VIỆT NAM TỪ BỎ CON ĐƯỜNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA ĐỂ ĐI THEO “TƯ BẢN DÂN CHỦ”
Những ngày gần đây, các thế lực chống phá tiếp tục tung ra luận điệu quen thuộc: phủ nhận con đường xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, ca ngợi mô hình “tư bản dân chủ” phương Tây như một “lối thoát” cho dân tộc. Dưới vỏ bọc “phản biện”, “khai sáng”, chúng cố tình bóp méo thực tiễn, so sánh phiến diện, cắt ghép số liệu nhằm kích động tư tưởng hoài nghi, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, từng bước thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Đây không phải “góp ý xây dựng”, mà là thủ đoạn chính trị nguy hiểm cần kiên quyết đấu tranh, bác bỏ.
Thứ nhất, luận điệu cho rằng “chủ nghĩa xã hội thất bại toàn cầu” là sự xuyên tạc trắng trợn, phiến diện và đầy dụng ý
Các đối tượng cố tình lấy sự tan rã của Liên Xô để quy kết thất bại cho toàn bộ lý tưởng xã hội chủ nghĩa, nhưng lại né tránh một sự thật hiển nhiên: chính chủ nghĩa tư bản hiện đại cũng đang khủng hoảng sâu sắc với bất bình đẳng giàu nghèo, khủng hoảng năng lượng, di cư, phân hóa xã hội, bạo lực, phân biệt chủng tộc và suy thoái đạo đức.
Ngay tại các quốc gia mà chúng tung hô là “thiên đường dân chủ”, hàng triệu người vẫn đối mặt với áp lực chi phí sinh hoạt, thất nghiệp, khủng hoảng nhập cư, đình công kéo dài và suy giảm niềm tin chính trị. Không ít nước châu Âu đang chứng kiến cực hữu trỗi dậy, xã hội phân cực nghiêm trọng, hệ thống phúc lợi bị cắt giảm do áp lực kinh tế.
Việc lấy vài quốc gia Bắc Âu có quy mô dân số nhỏ, nền tảng tích lũy tư bản hàng trăm năm để áp đặt cho Việt Nam là kiểu so sánh khập khiễng, phi lịch sử và thiếu cơ sở thực tiễn.
Cần khẳng định rõ: Việt Nam chưa bao giờ sao chép mô hình xã hội chủ nghĩa giáo điều. Đảng ta luôn kiên định nhưng không bảo thủ; đổi mới nhưng không đổi màu. Chính đường lối đổi mới, phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đã đưa Việt Nam từ một quốc gia nghèo nàn, bị bao vây cấm vận trở thành nền kinh tế thuộc nhóm tăng trưởng cao của thế giới, đời sống nhân dân không ngừng được nâng lên, vị thế quốc tế ngày càng được khẳng định.
Nếu “con đường xã hội chủ nghĩa thất bại”, vì sao Việt Nam được cộng đồng quốc tế đánh giá là điểm sáng về xóa đói giảm nghèo, ổn định chính trị, kiểm soát dịch bệnh, bảo đảm an sinh xã hội và thu hút đầu tư?
Thứ hai, luận điệu cho rằng Việt Nam “tụt hậu, mất cân đối phát triển” dưới sự lãnh đạo của Đảng là cố tình phủ nhận thành tựu đất nước
Không ai phủ nhận Việt Nam còn khó khăn, chênh lệch vùng miền vẫn tồn tại. Nhưng cần nhìn đúng bản chất: Việt Nam đi lên từ chiến tranh tàn phá, xuất phát điểm kinh tế cực thấp, lại thường xuyên chịu thiên tai, biến động kinh tế toàn cầu và sức ép địa chính trị.
Dù vậy, hàng chục triệu người đã thoát nghèo; hạ tầng giao thông, điện, internet, trường học, bệnh viện phát triển mạnh mẽ đến tận vùng sâu, vùng xa. Các chương trình xây dựng nông thôn mới, giảm nghèo bền vững, hỗ trợ đồng bào dân tộc thiểu số là minh chứng rõ ràng cho bản chất ưu việt của chế độ.
Các đối tượng chống phá cố tình không nhắc tới việc nhiều quốc gia tư bản phát triển cũng tồn tại khoảng cách giàu nghèo rất lớn, người vô gia cư gia tăng, chi phí y tế – giáo dục đắt đỏ và khủng hoảng phúc lợi ngày càng nặng nề.
Ở Việt Nam, phát triển kinh tế luôn gắn với tiến bộ và công bằng xã hội. Đó chính là điểm khác biệt căn bản giữa nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với chủ nghĩa tư bản chạy theo lợi nhuận thuần túy.
Thứ ba, chiêu bài lợi dụng vấn đề “nhân quyền”, “tự do”, “dân chủ” để công kích Việt Nam là thủ đoạn cũ kỹ nhưng cực kỳ nguy hiểm
Các thế lực thù địch luôn cố tình đánh tráo khái niệm giữa tự do với vô chính phủ, giữa dân chủ với phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng.
Ở Việt Nam, quyền con người không phải khẩu hiệu chính trị mà được bảo đảm bằng thực tiễn: quyền được sống trong hòa bình, quyền phát triển, quyền học tập, chăm sóc y tế, tự do tín ngưỡng, quyền tham gia quản lý xã hội… ngày càng được mở rộng.
Việt Nam chưa bao giờ bắt giữ ai vì “ý kiến cá nhân”, mà xử lý nghiêm những hành vi vi phạm pháp luật, lợi dụng tự do dân chủ để chống phá Nhà nước, kích động chia rẽ, xuyên tạc sự thật, gây rối an ninh trật tự.
Điều trớ trêu là chính những nước thường tự nhận “ngọn cờ dân chủ” lại nhiều lần sử dụng bạo lực trấn áp biểu tình, theo dõi công dân, can thiệp quân sự và áp đặt tiêu chuẩn kép về nhân quyền.
Không thể nhân danh “tự do” để phá hoại ổn định chính trị – điều kiện tiên quyết cho phát triển đất nước và bảo đảm quyền lợi của đại đa số nhân dân.
Thứ tư, luận điệu đòi “đa đảng”, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thực chất là âm mưu xóa bỏ nền tảng chính trị của chế độ
Lịch sử đã chứng minh: không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì không có độc lập dân tộc, không có thống nhất đất nước, không có thành tựu phát triển hôm nay.
Các đối tượng cố tình thần thánh hóa mô hình đa đảng nhưng né tránh thực tế nhiều quốc gia đa đảng vẫn rơi vào chia rẽ, bất ổn chính trị, khủng hoảng chính phủ, thậm chí nội chiến và xung đột xã hội kéo dài.
Ở Việt Nam, Đảng lãnh đạo nhưng không đứng ngoài nhân dân; mọi quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân và được thực hiện thông qua Hiến pháp, pháp luật và hệ thống chính trị thống nhất. Việc lấy một số tồn tại, sai phạm cá biệt để quy kết bản chất chế độ là thủ đoạn đánh tráo khái niệm đầy ác ý.
Công cuộc phòng, chống tham nhũng thời gian qua càng chứng minh quyết tâm làm trong sạch bộ máy, không có “vùng cấm”, không có “ngoại lệ”, chứ không phải như luận điệu xuyên tạc cho rằng quyền lực “không kiểm soát”.
>>> Luận điệu cổ súy “tư bản dân chủ”, phủ nhận con đường xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam thực chất là chiêu trò chính trị nhằm gây nhiễu loạn tư tưởng, làm suy giảm niềm tin của nhân dân đối với Đảng và chế độ.
Thực tiễn hơn 40 năm đổi mới đã khẳng định: con đường xã hội chủ nghĩa mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân ta lựa chọn là hoàn toàn đúng đắn, phù hợp với điều kiện Việt Nam và xu thế phát triển của thời đại.
Việt Nam không giáo điều, không khép kín, càng không phủ nhận giá trị tiến bộ của nhân loại. Nhưng Việt Nam kiên quyết không đánh đổi độc lập dân tộc, ổn định chính trị và lợi ích nhân dân để chạy theo mô hình đa nguyên, đa đảng kiểu phương Tây mà nhiều nơi đã bộc lộ khủng hoảng và bất ổn sâu sắc.
Mọi âm mưu xuyên tạc, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, kích động thay đổi thể chế đều phải được nhận diện rõ và đấu tranh bác bỏ mạnh mẽ, kiên quyết, không để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá đất nước.