01/04/2026
♋ 100
Bạch bảo lâm ngồi trong góc, nhìn Nhị Hoàng tử cúi đầu, không dùng bữa cũng không xem diễn, trong lòng lo lắng không thôi.
Cũng không biết Tần thục dung nuôi Nhị Hoàng tử kiểu gì, trường hợp có Hoàng Đế cùng nhóm vương công đại thần thế này, Nhị Hoàng tử càng phải biểu hiện bản thân mới đúng, để mọi người nhận thấy Nhị Hoàng tử tuyệt đối không thua kém Thái Tử.
Chỉ cần có người nhìn thấy Nhị Hoàng tử, ủng hộ nó thượng vị, hiện tại nàng nhẫn nại đều đáng giá.
Nhưng tất cả đều bị Tần thục dung hủy, dạy dỗ Nhị Hoàng tử chẳng khác gì đầu gỗ, không biết phải tranh giành cho bản thân.
Tiết bảo lâm ngồi ở bên cạnh Bạch bảo lâm thấy thế, cảm thấy cực kỳ phiền chán với nữ nhân cả hậu cung đều không ưa này. Lúc trước nể tình ả sinh ra Nhị Hoàng tử nên mới giao hảo cùng ả, nhưng hiện tại xem ra, quyết định lúc trước của nàng là sai lầm.
Đừng nói bản thân nương nhờ Bạch bảo lâm, hiện tại ánh mắt của toàn bộ phi tần hậu cung nhìn nàng cũng thay đổi, ngay cả Hoàng Hậu trước kia vẫn đôi khi quan tâm tới nàng, hiện tại trực tiếp xem nàng thành không khí, tình cảm tốt như Dương ngự nữ cũng không qua lại với nàng như trước nữa, nàng thật hối hận nha~
Mà ả ngốc này hiện tại đang làm gì? Dùng ánh mắt như vậy nhìn Nhị Hoàng tử. Ả thật sự coi rằng người xung quanh đều là kẻ ngốc sao? Trong hậu cung này người ngu ngốc đã sớm chết, người còn sót lại đều là người tinh khôn, trên mặt ả lại không biết che giấu, nhìn phát biết ngay.
"Ngươi kéo ta làm gì?"
Bạch bảo lâm vẫn đang nhìn chằm chằm Nhị Hoàng tử bị Tiết bảo lâm kéo, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Nàng đang ngắm nhi tử nha, hơn nữa cũng đang suy nghĩ xem làm sao để được gặp Nhị Hoàng tử một lần, dạy nó vài thứ, lần sau ở trường hợp thế này cũng không thể chất phác như thế, biểu hiện bản thân mới được. Để người trong thiên hạ đều biết Nhị Hoàng tử là thần đồng càng tốt, Hoàng Đế cũng sẽ theo đó mà chú ý tới Nhị Hoàng tử.
"Câm miệng."
Tiết bảo lâm trừng ả một cái.
Tuy rằng Bạch bảo lâm này không biết nhìn mặt đoán ý, đầu óc cũng càng ngày càng không tốt, nhưng có một chút thì phải là ả chỉ bắt nạt kẻ yếu. Đối với những phi tần như Tiết bảo lâm có phủ Quốc công làm chỗ dựa, nàng vẫn luôn không dám đắc tội.
Không có ánh mắt ghê tởm của Bạch bảo lâm, Nhị Hoàng tử cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Nhị Hoàng tử đã sớm phát hiện trong số nữ nhân hậu cung này thường xuyên có một người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn nó. Nhưng là người xung quanh không cho nàng tiếp xúc với nó, cho nên Nhị Hoàng tử chỉ biết có một nhân vật như vậy, nhưng là vì sao nữ nhân kia lại nhìn nó, nó tuyệt đối không rõ.
Bất quá có một điều nó có thể khẳng định.
Nữ nhân này [hẳn là] sẽ không hại nó đi ~~
"Nhị Hoàng tử, lần sau không thể như vậy."
Trở lại Lệ Phương các, Tần thục dung đột nhiên gọi Nhị Hoàng tử đang muốn trở về điện của bản thân lại.
"Mẫu thân đang nói cái gì?"
Nhị Hoàng tử nghiêng đầu.
"Tự mình nghĩ đi, về sau mặc kệ con có không thích thế nào đi nữa, cũng không nên bộc lộ ra bên ngoài."
Nói thế nào đi nữa thì nay Nhị Hoàng tử là do nàng nuôi dạy, nếu nó không tốt thì nàng cũng sẽ không tốt đi đâu được. Tuy rằng Hoàng Hậu cùng quý phi cũng không phải là loại người thích mang thù, nhưng cũng không chịu nổi việc Nhị Hoàng tử hận các nàng nha! Nếu nghĩ thành nàng dạy nó như thế thì nguy rồi.
= = = = = = = = = = ta là mành chuyển cảnh nhà Nắng Hạ Viện = = = = = = = = =
"Chuyện của Nhị Hoàng tử muội thấy thế nào?"
Cho dù quý phi cùng Hoàng Hậu ngồi trên cao ở xa không phát hiện, nhưng đời này vĩnh viễn không thiếu người nịnh bợ các nàng, rất nhanh hai người đều nhận được tin tức.
"Hừ, muội còn có thể làm gì nha! Đây là chuyện của Thái Tử, về sau liền để lại cho nó tự xử trí đi!"
Thục Ninh thổi thổi ngón tay, vẻ mặt không sao cả mà nói.
"Muội vẫn là thân mẫu của Thái Tử sao?"
Chuyện quan trọng như vậy cũng không quản.
"Cũng vì muội là thân mẫu của Thái Tử, cho nên mới không thể quản. Dù Hoàng Thượng không thích Nhị Hoàng tử, nhưng đó vẫn là nhi tử của hắn, muội dám ra tay, Hoàng Thượng sẽ tha muội sao?"
Dưới ánh đèn chiếu xuống, gương mặt của Thục Ninh cực xinh đẹp, mang theo một dòng bóng loáng mị hoặc, chỉ cần là nam nhân, rất khó để không bị nàng hấp dẫn.
"Muội a!"
Hoàng Hậu lắc đầu.
Nàng có đôi khi không rõ tâm tư của quý phi. Nói muội ấy vững tâm đi, nhưng có đôi khi lại mềm mại đến cực điểm, nói muội ấy mềm lòng đi, có đôi khi xử lý lại sạch sẽ lưu loát không giống một nữ tử chưa tới hai mươi tuổi.
"Tỷ tỷ, điểm mấu chốt của Hoàng Thượng ở nơi nào, muội rất rõ ràng, không nên động muội sẽ không động. Cho dù muội giết chết Nhị Hoàng tử, chẳng lẽ Hoàng Thượng sẽ không tìm đến Tứ Hoàng tử, Ngũ Hoàng tử ra sao?"
Đến lúc đó càng sinh càng nhiều Hoàng tử, nhi tử của nàng còn không phải thành bận muốn chết sao? Như bây giờ cũng rất tốt, một Nhị Hoàng tử đã đủ.
"Ta hiểu được ý tứ của muội, chỉ là tính tình Nhị Hoàng tử đã bắt đầu hiển lộ, xem ra cũng không phải loại người lòng dạ bao dung, chỉ sợ nữ nhân sau lưng nó, dù sao chỉ có ngàn ngày làm tặc, không có ngàn ngày phòng cướp."
Hoàng Hậu lo lắng không phải không có lý.
"Cho nên a, hiện tại Thái Tử bắt đầu hiểu biết chuyện này cũng không muộn."
Nàng tin tưởng Thái Tử sau khi được nàng, Hoàng Hậu cùng với Hoàng Đế dạy dỗ, tuyệt đối phải có thủ đoạn cùng tâm cơ hơn Nhị Hoàng tử, thừa dịp hiện tại cánh chim của Nhị Hoàng tử còn chưa đủ cứng cáp, lấy nó ra để Thái Tử luyện tập là vừa đúng lúc.
"Muội là nói......"
Ánh mắt Hoàng Hậu sáng lên.
Tuy rằng các nàng không thể ra tay, nhưng nhắc nhở Thái Tử một chút, để nó phòng bị đầy đủ là được. Chỉ cần Nhị Hoàng tử dám ra tay, Thái Tử liền có thể phản kích, như vậy cũng không thể trách lên trên đầu các nàng rồi.
"Thần thiếp chưa hề nói gì, mà tỷ tỷ cũng có nói gì sao?"
Thục Ninh nở nụ cười âm u.
Tuy rằng các nàng không thể làm gì, nhưng điều này không có nghĩa là các nàng không thể nhìn kỹ Nhị Hoàng tử, chỉ cần biết hướng đi của Nhị Hoàng tử, có thể chuẩn bị đầy đủ, đến lúc đó thành kế phản gián, Nhị Hoàng tử không chết cũng tàn phế.
Đương nhiên hiện tại Nhị Hoàng tử còn chưa có bản tự này, dù thế nào cũng phải chờ nó qua mười lăm tuổi vào triều xong mới có thể từ từ bồi dưỡng thế lực của riêng nó, tới lúc đó mới có khả năng tiêu diệt Nhị Hoàng tử hoàn toàn, không biết mưu quyền soán vị có thể khiến nó được ban ba thước vải trắng hoặc rượu độc hay không?
Đại Hạ cũng không có quy củ không thể giết nhi tử, cho nên nếu Nhị Hoàng tử thật sự muốn thương tổn tới nhi tử của ta, vậy mời ngươi đi tìm đường chết là đúng rồi.
= = = = = = = = = = ta là mành chuyển cảnh nhà Nắng Hạ Viện = = = = = = = = =
"Nhi thần thỉnh an Mẫu hậu, thỉnh an Mẫu phi."
Thái Tử mặc một thân thường phục, từ bên ngoài đi vào, trên hai bờ vai vương tuyết trắng.
"Mau đi thay y phục, cẩn thận cảm lạnh."
Hoàng Hậu quan tâm nói với Thái Tử, Thái Tử năm tuổi đã giống như đại nhân nhỏ, mỗi tiếng nói mỗi cử động đều đủ để thành bản mẫu cho người trong thiên hạ.
"Vâng, nhi tử đi một chút sẽ trở lại, mời Mẫu hậu cùng Mẫu phi chờ."
Thái Tử đã chuyển đến Đông cung, bình thường trừ thời gian đi học, chỉ có thể đến thỉnh an Thái Hậu, Hoàng Hậu cùng Thục Ninh vào buổi chiều. Ngẫu nhiên sẽ cùng các nàng dùng bữa tối, sau đó sẽ trở về Đông cung hoàn thành bài tập Thái phó đã giao, bởi vì ngày hôm sau Hoàng Đế sẽ kiểm tra, cho nên Thái Tử không dám lơi lỏng ngày nào.
Mười ngày có một ngày nghỉ, mỗi khi đến ngày này, Thái Tử sẽ vào hậu cung từ sớm, vội tới thỉnh an tổ mẫu cùng hai vị mẫu thân.
Đau lòng Thái Tử vì hiếm khi được nghỉ một ngày còn phải dậy sớm, liền căn dặn nó giờ tỵ mới đến cũng không muộn. Nhưng Thái Tử được Hoàng Đế dạy dỗ rất tốt, không hề buông lỏng bản thân, mỗi lần đều là giờ thìn một khắc đến đây.
"Bên ngoài đã rơi tuyết lớn, hôm nay Thái Tử không cần đến sớm như vậy, cẩn thận té ngã."
Ở ngày đông thì giờ thìn sắc trời vẫn chưa tính là tỏ, còn hơi âm u. Thái Tử từ sáng sớm đã rời Đông cung lại đây, hai vị mẫu thân đều lo lắng nó bị thương.
"Nhi tử không có việc gì, trước sau có không ít người đi theo, con là không thể té ngã được."
Thái Tử cười nhẹ.
Với nó mà nói thì không có gì quan trọng hơn việc thỉnh an tổ mẫu cùng hai vị mẫu thân.
Các nàng thực quan tâm nó, mà điều duy nhất nó có thể làm cho họ chính là lúc bình thường hiếu thuận hơn chút. Nó còn quá nhỏ, trong tay chưa có thế lực thuộc về bản thân, rất nhiều thứ đều là từ Hoàng Đế, Hoàng Hậu, Thái Hậu cùng quý phi ban cho, cho nên nó chỉ có phần tâm ý này là của chính nó, sao có thể buông lỏng chứ?
"Vẫn là cẩn thận một chút, trở về để bọn họ không cần đi quá nhanh, chậm một chút tuyệt đối không sao."
Thục Ninh sửa sang lại y phục trên người Thái Tử, y phục này là nàng cùng Hoàng Hậu làm, hiện tại Thái Tử mặc vào vừa hợp.
"Vẫn là y phục Mẫu hậu cùng mẫu thân làm thoải mái nhất."
Thái Tử ngồi ở bên cạnh Hoàng Hậu, chân ngắn buông lỏng giữa không trung.
Hai tay thực tự nhiên đặt ở trên đùi, liền ngay cả y phục cũng không vì động tác của nó mà có chút nếp nhăn nào. Quy củ này, cả cung cũng không tìm ra hài tử nào làm tốt hơn nó.
"Đói bụng rồi đi! Hôm nay mẫu thân cố ý xuống bếp làm cháo thịt gà cho con, vừa lúc ăn chút."
Suy nghĩ đến việc nhi tử phải chạy tới lui mấy nơi, Thục Ninh đều là đế Tê Phượng cung gặp nhi tử, cũng thuận tiện mượn tiểu trù phòng của Tê Phượng cung nấu thức ăn cho con.
"Đa tạ mẫu thân, con để Người mệt nhọc."
Thái Tử nhảy xuống nhuyễn tháp hành lễ với Thục Ninh.
Cháo thịt gà này phải hầm ít nhất mấy canh giờ, chắc chắn mẫu thân đã hầm cả đêm ở Trường Ninh cung, sau đó lại dùng bếp lò ủ ấm đưa đến Tê Phượng cung tiếp tục hầm.
"Ai mướn con là nhi tử của ta chứ?"
Thục Ninh thở dài, nàng cố gắng lâu như vậy không phải là vì Thái Tử sao?
"Đa tạ mẫu thân."
Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của Thái Tử khi đối mặt với trưởng bối đã mềm mại hơn không ít, mỉm cười nhàn nhạt đại biểu hiện tại tâm tình nó cực kỳ không tệ.
"Không cần, mau tới ăn đi!"
Để Mai Đông đi múc ra, Thái Tử ngồi xuống giữa hai vị mẫu thân bắt đầu ăn từng ngụm một, còn có vài mâm điểm tâm mà nó thích ăn nữa, vừa ăn liền biết là tay nghề của nhóm Mai Đông a di làm ra.
"Thái Tử, mẫu thân để Mai Thu hầu hạ bên cạnh con được không?"
Mai Thu thiện độc, bên cạnh Thái Tử không biết có bao nhiêu người muốn ám hại nó, trước kia Thái Tử ở tại cung của Thục Ninh thì không cần lo lắng, nhưng hiện tại đã chuyển đến Đông cung, Thục Ninh thật sự lo lắng.
Mà ngay từ đầu không để Mai Thu đi theo là vì không muốn Hoàng Đế nghĩ rằng nàng không an tâm người mà hắn sắp xếp. Nhưng mấy ngày trước, trong thực vật của Thái Tử lại kiểm tra ra có độc, tin rằng lần này dù nàng không nói, Hoàng Đế cũng sẽ chủ động yêu cầu.
"Nhưng nếu Mai Thu di đi cùng con, vậy mẫu thân thì sao?"
Thái Tử vẫn lo lắng cho mẫu thân.
Kẻ địch của mẫu thân ở trong hậu cung cũng không ít. Có thể nói cả hậu cung trừ Hoàng Hậu, Đức phi cùng Tần tiệp dư ra, đều là kẻ địch. Các nàng đều hận không thể khiến mẫu thân chết, Mai Thu di đi đến bên cạnh nó, không phải là cho người khác thừa dịp sao?
"Không sao, ta còn có Mai Đông, y thuật của muội ấy đủ để bảo hộ ta."
Thục Ninh lắc đầu.
Giữa tính mạng của nhi tử và của nàng, Thục Ninh càng nguyện ý nhi tử sống sót. Nếu ông trời thật sự không muốn nàng sống, Mai Thu ở bên cạnh nàng cũng không có tác dụng.
"Tạ mẫu thân."
Thái Tử biết, mẫu thân đây là lo lắng cho nó. Nhìn Hoàng Hậu một cái, thấy nàng gật đầu, Thái Tử đáp ứng.
Mẫu hậu cũng đồng ý, nó phản đối hiển nhiên là vô dụng.
"Không cần cảm ơn mẫu thân, đây là chuyện mẫu thân phải làm."
Xoa xoa đầu Thái Tử, Thái Tử hiếm khi không né tránh. Bình thường khi xoa đầu Thái Tử luôn lắc mình trốn, cho rằng bản thân đã lớn, không được xoa đầu nữa.
Thái Tử dùng bữa xong, lại nghỉ ngơi một chút, rồi cùng Hoàng Hậu, quý phi đi Toàn Phúc cung thỉnh an Thái Hậu.
"Hoàng tổ mẫu, tôn nhi đến thăm Người."
Ở Toàn Phúc cung, Thái Tử biểu hiện rất giống một hài đồng năm tuổi. Bởi vì nó không muốn khiến cho Thái Hậu càng lúc càng lớn tuổi lo lắng, cho nên để Thái Hậu nhìn thấy phương diện hài đồng của nó đi!
"Tiểu tôn nhi của ta a, cuối cùng con cũng đến a. Mắt tổ mẫu sắp nhìn xuyên rồi, dùng bữa sáng chưa?"
Thái Hậu vừa gặp liền hỏi tôn nhi của bà đã dùng bữa chưa, có thể thấy được ở trong lòng Thái Hậu thì Thái Tử quan trọng biết bao nhiêu, chỉ sợ nó vì vội chạy tới thăm bà mà bất chấp ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn.
"Hoàng tổ mẫu yên tâm, tôn nhi đã ăn rồi. Lần trước sau khi Người căn dặn tôn nhi, tôn nhi liền không dám không ăn."
Thái Tử vỗ vỗ bụng nhỏ, sợ Thái Hậu không tin còn kéo tay bà mò lên.
"Tốt tốt tốt, như vậy là tốt rồi. Lần sau cũng phải nhớ rõ, không thể không ăn sáng, kế sách mỗi ngày đều là từ sáng, cho nên bữa sáng còn quan trọng hơn bữa tối."
Thái Hậu vừa lòng thu tay về, dùng mặt cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn tiểu tôn tử.
"Tôn nhi nhớ kỹ, đa tạ tổ mẫu dạy bảo."
Thái Tử hành đại lễ, khiến Thái Hậu đau lòng trực tiếp kêu đứng dậy.
"Mau đứng lên, trời lạnh thế này sao lại quỳ xuống đất, rất lạnh nha!"
Thái Hậu bỏ qua chuyện toàn bộ Toàn Phúc cung đều có đốt địa long, có địa long thì mặt đất sao có thể lạnh chứ.
Mỗi lần đến cùng Thái Tử, Hoàng Hậu cùng quý phi liền thành vật trí, hai người chỉ có thể tự tìm chỗ mà đứng.
Cũng may Thái Tử còn nhớ rõ hai vị mẫu thân, nói với Thái Hậu xong, liền lôi kéo các nàng đi theo Thái Hậu, cả nhà nói nói cười cười khiến cho Hoàng Đế còn đang xử lý quốc sự ở Thái Cực cung cảm thán bản thân thật đáng thương.
Thê nhi lão mẫu đều đang nghỉ ngơi, chỉ có hắn một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày không được rảnh rỗi, ngay cả lễ mừng năm mới cũng phải suy nghĩ xem ban thưởng cho nhà thần tử nào, nhà nào năm tới không thể trọng dụng.
Làm Hoàng Đế thật đúng là mệt mỏi, nhưng để Hoàng Đế buông tay thì hắn cũng sẽ không nguyện ý. Con người a, một khi ngồi trên vị trí cao nhất, muốn buông tay liền khó khăn. Không thấy dù Càn Long đã truyền ngôi cho nhi tử nhưng vẫn nắm giữ triều chính trong tay sao! Cho nên Hoàng Đế a, bình thường nghe hắn vờ đáng thương than thở này nọ cũng chỉ là nghe tai này ra tai kia, không thể tin là thật, nếu tin thật liền thua rồi.
Bằng không, từ xưa đến nay, cũng sẽ không có người nhiều vì Đế vị mà như tre già măng mọc, ẩn sau mỗi Đế vị đều là chất đầy xương trắng, cho nên Hoàng Đế mới càng quý trọng Đế vị khó lắm mới tới tay này, để bọn họ buông tha là vạn vạn không thể.
Nhưng Hoàng Đế vẫn dành thời gian để dùng bữa cùng lão mẫu và thê nhi. Ở lúc này, thực dễ dàng khiến người ta có một loại ảo giác, bọn họ là một gia đình tương thân tương ái, mà Hoàng tử Công chúa khác cũng không thể chen chân vào đó.
Phụ thân nghiêm túc, mẫu thân dịu dàng, tổ mẫu từ ái, cùng nhi tử đáng yêu, đây là một nhà thông thường. Chỉ là trong nhà này, mẫu thân có hai người, trượng phu chỉ có một, nhi tử cũng chỉ có một mà thôi.
Dùng bữa xong, Hoàng Đế lại làm bạn Thái Hậu nói chuyện trong chốc lát, sau đó kéo Thái Tử đi rồi. Thời gian buổi sáng thuộc về lão mẫu cùng thê thiếp, thời gian buổi chiều hẳn nên dành cho người làm phụ thân như hắn đi?
Hoàng Đế lôi kéo Thái Tử trở lại Thái Cực cung, kiểm tra học vẫn của nó, thấy coi như là vững chắc, liền kiểm tra cái khác.
"Tốt, nhi tử ta thông minh, Đại Hạ rất may."
Hoàng Đế kiểm tra xong thì nói. Lời này không bao lâu đã truyền ra ngoài, nhóm triều thần lập tức liền biết Hoàng Đế vô cùng vừa lòng về Thái Tử. Đương nhiên có một vị Thái Tử thông minh, người làm thần tử cũng sẽ cảm thấy vui vẻ.
Dù sao có một vị danh quân luôn tốt hơn là một bạo quân đi? Danh quân chỉ cần bản thân không làm sao, tính mạng có thể đảm bảo. Mà bạo quân giết người không cần biết đúng sai, chỉ cần thích là được.
"Nhi thần không dám nhận lời khen của Phụ hoàng, thứ nhi thần muốn học còn rất nhiều, Thái phó thường nới với nhi thần, Phụ hoàng học phú ngũ xe, dù là cầm kỳ thư họa hay là võ công kỵ xạ đều tinh thông, muốn nhi thần học từ Phụ hoàng cho thật tốt."
Thái Tử sùng bái nhìn Hoàng Đế.
So với lão cha của nó, nó thật sự còn kém xa nha!
"Ha ha ha, lời của Thái phó con là khen ngợi Trẫm quá mức, đối với mấy thứ đó Trẫm chỉ là biết chút da lông, sao có thể đạt được trình độ tinh thông. Học hành không có điểm dừng, Thái Tử con phải nhớ kỹ, trên đời này không có ai có thể tinh thông tất cả mọi thứ."
Hoàng Đế nghe xong thực hưởng thụ, nhưng là giáo dục Thái Tử, không cần tự cho là đúng, đối với bất cứ cái gì cũng nên duy trì thái độ học tập, không đến lúc người khác vừa khen vài câu liền cho rằng bản thân rất giỏi, kỳ thật còn kém xa lắm!
Kiêu ngạo, là kẻ địch lớn nhất của con người.
Thái Tử còn nhỏ, cho nên lúc Thái Tử tự mãn, Hoàng Đế sẽ đả kích nó một phen, cho nó biết bản thân chẳng qua là học chút da lông, thế mà tự khen thiên hạ vô địch, tâm tính này là không được.
Thục Ninh cũng tán thành phương thức giáo dục này của Hoàng Đế, mỗi ngày Thái Tử đều có thể nghe được rất nhiều lời nịnh bợ khen tặng, nếu không ai nhắc nhở nó, ví dụ về những tổn thương kéo dài cả đời cũng không chỉ một hai cái.
"Nhi tử nhớ kỹ, đa tạ Phụ hoàng nhắc nhở."
Thái Tử thông minh, di truyền cả việc vừa gặp đã không quên của Hoàng Đế, ví dụ về tổn thương kéo dài cả đời kia, nó không chỉ từng nghe mà còn từng xem, cho nên hiểu được sự lo lắng của Phụ hoàng cùng mẫu thân, cũng thường xuyên cảnh giác bản thân, không cẩn đắc ý kiêu ngạo. Những người khác còn có cơ hội để sửa chữa, nhưng nó thì không có cơ hội lần thứ hai.
"Nhi tử của ta có thể hiểu được nỗi khổ tâm của vi phụ là tốt rồi."
Hoàng Đế vỗ vỗ bả vai rất nhỏ gầy.
Không biết từ lúc nào bắt đầu, Thái Tử trước kia còn có chút béo biến gầy, đương nhiên vóc dáng cũng cao lên.
Thái Tử vẫn không để Hoàng Đế thất vọng, mà Hoàng Đế cũng không muốn nó để hắn thất vọng, bởi vậy có thể thấy được hiện tại Hoàng Đế kỳ vọng Thái Tử cao bao nhiêu.
Nhị Hoàng tử nhìn Thái Tử ngồi ở trước mặt mình, liền bởi vì đệ ấy là Thái Tử, cho nên nó phải ngồi lui về sau một đoạn xa, thiên địa quân thân sư, quân trước thân. Cho dù nó là huynh trưởng, tuổi cũng lớn hơn, lại không thể ngồi ở trước mặt Thái Tử.
Vì oán hận nên Nhị Hoàng tử không có nhìn thấy, vị huynh trưởng Đại Hoàng tử này cũng ngồi ở sau Thái Tử, Đại Hoàng tử lại không oán hận gì cả, nó một người vừa làm đệ đệ vừa làm ca ca ngược lại lại oán giận trước, không khỏi có chút buồn cười đi?
Hoàng Đế tuyển thư đồng cho Thái Tử cũng không phải từ nhà Vĩnh Ninh Hầu, mà là đích tử đích tôn nhà một số đại thần mà hắn coi trọng. Phủ Vĩnh Ninh Hầu không cần đến điều này vẫn đứng ở phía sau lưng Thái Tử, cho nên Hoàng Đế tìm vài vị thần tử có năng lực cho Thái Tử. Bọn họ bị Hoàng Đế cột lên trên thuyền của Thái Tử, trung thành với Hoàng Đế đồng thời cũng không thể phản bội Thái Tử, bằng không Hoàng Đế là người đầu tiên không đồng ý.
Phía sau mỗi người đều có một khối thế lực, nhưng điểm giống nhau giữa bọn họ chính là không có binh quyền, lại thực trung thành với Hoàng Đế, hoàn toàn không cần lo lắng bọn họ mưu phản hắn.
Liền ngay cả nhân mã của Thái Tử, cũng có rất nhiều là dùng chung với Hoàng Đế, tuy rằng cứ như vậy có rất nhiều việc tư không thể để người của Đông cung đi làm, nhưng tương tự sẽ có được sự tin tưởng của Hoàng Đế, không sợ nó cùng mọi người mưu đồ bí mật.
Hiểu rõ có được tất có mất, nhưng chuyện này đối với Thái Tử mà nói, nó vốn không nghĩ tới mưu phản phụ thân nó, cho nên đây không phải là chuyện xấu, ngược lại còn là chuyện tốt mới đúng.