14/06/2026
📣 BÌNH CHỌN BÀI DỰ THI CUỘC THI NHẬT KÝ BA NHẤT
“GIA ĐÌNH TRONG TRÁI TIM TÔI”
🌸 MS044: Phạm Công Minh
👮 Cấp bậc/Chức vụ: Thiếu tá/Phó trưởng Công an phường
🏵 Đơn vị: Công an phường Móng Cái 2 - Công an tỉnh Quảng Ninh
🎬 Tên tác phẩm: “Phía sau những bình yên”
📌 Thể loại: Trang ảnh nhật ký điện tử
💌 Tác phẩm khắc họa hình ảnh người chiến sĩ Công an nhân dân luôn nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, đồng thời trân trọng và gìn giữ mái ấm gia đình - hậu phương vững chắc phía sau mỗi bước chân. Chính tình yêu thương, sự sẻ chia và trách nhiệm với gia đình đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi cán bộ, chiến sĩ vững vàng cống hiến, phụng sự Nhân dân bằng tất cả tâm huyết và trách nhiệm của mình.
✅ CÁCH THỨC BÌNH CHỌN:
• Bước 1: Like Fanpage Hội Phụ nữ Công an Quảng Ninh.
• Bước 2: Like, bình luận (comment) tác phẩm.
• Bước 3: Chia sẻ (share) tác phẩm ở chế độ công khai.
👍 01 lượt like = 01 phiếu bình chọn
💬 01 lượt bình luận = 02 phiếu bình chọn
🔁 01 lượt chia sẻ = 03 phiếu bình chọn
⏰ Thời gian bình chọn: Từ ngày 12/6 đến 20h00 ngày 15/6/2026.
🌷 Hãy cùng bình chọn, chia sẻ để lan tỏa những câu chuyện đẹp về gia đình Công an Quảng Ninh!
1. Tôi Sinh ra nơi biển đảo Vân Đồn, lớn lên cùng vị mặn của sóng cùng những chuyến tàu ra khơi. Ngày ấy, ước mơ giản dị lắm: được khoác lên mình màu áo Công an, được góp một phần sức trẻ giữ bình yên cho quê hương Quảng Ninh. Mười lăm năm trôi qua. Từ giảng đường Học viện Cảnh sát, tôi về công tác nơi địa đầu Tổ quốc, gắn bó với Móng Cái, với những ngày đêm điều tra, truy bắt tội phạm và học cách trưởng thành từ sự dìu dắt của đồng đội, của những người thầy trong nghề. Càng gắn bó với nghề, tôi càng hiểu rằng để người chiến sĩ có thể yên tâm thực hiện nhiệm vụ, phía sau họ luôn cần một gia đình biết sẻ chia và thấu hiểu.
2. Có một cơ duyên rất đặc biệt.
Năm ấy, tôi được giao điều tra một vụ trộm cắp tài sản. Người bị hại là một cô gái trẻ bị mất điện thoại. Sau nhiều ngày xác minh, truy tìm, tài sản được thu hồi và trả lại cho người bị hại. Từ cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất bình thường ấy, chúng tôi dần quen biết, cảm mến rồi nên duyên vợ chồng.
Làm vợ một cán bộ Công an không phải lúc nào cũng dễ dàng. Những đêm trực, những chuyến công tác đột xuất, những chuyên án kéo dài khiến tôi thường xuyên vắng nhà. Có những bữa cơm phải ăn muộn, có những ngày lễ, ngày nghỉ không thể dành trọn cho gia đình như bao người khác.
Điều khiến tôi càng trân trọng hơn là bản thân vợ tôi cũng có công việc rất bận rộn. Làm công tác vận động quần chúng, thường xuyên xuống cơ sở, tham gia các hoạt động cộng đồng, xử lý nhiều công việc phát sinh ngoài giờ hành chính. Thế nhưng, “bạn ấy” vẫn luôn chu toàn việc gia đình, chăm sóc hai bên nội ngoại, nuôi dạy các con và giữ gìn tổ ấm nhỏ của chúng tôi. Sự chu toàn ấy chưa bao giờ được đong đếm bằng lời, nhưng hiện diện trong từng bữa cơm gia đình, trong sự trưởng thành của các con và trong sự yên tâm của tôi mỗi khi lên đường thực hiện nhiệm vụ.
3. Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong quá trình công tác là khi tôi được giao nhiệm vụ bắt giữ đối tượng truy nã người Trung Quốc trốn sang Campuchia. Đúng thời điểm nhận được công hàm của Công an Trung Quốc cũng là lúc vợ tôi nhập viện sinh con thứ hai. Không một chút chần chừ, tôi lên đường vào Tây Ninh thực hiện nhiệm vụ. Sau khi bắt giữ thành công đối tượng, dẫn giải về Móng Cái để bàn giao cho phía bạn, tôi lập tức trở về.
Khi cánh cửa phòng bệnh mở ra, nhìn thấy vợ đang ôm đứa con mới sinh trong vòng tay, bên cạnh là cô con gái lớn đang ríu rít hỏi han mẹ, tôi bỗng lặng người.
Hai mẹ con đều bình an. Tôi đứng lặng rất lâu trước khung cảnh ấy.
Niềm vui được nhìn thấy gia đình mạnh khỏe sau những ngày xa cách khiến tôi vô cùng xúc động. Nhưng xen lẫn trong niềm vui ấy là cảm giác day dứt khó gọi thành lời.
Có lẽ chỉ những người vợ Công an mới thực sự hiểu và chấp nhận những thiệt thòi như thế. Họ không trực tiếp tham gia đấu tranh với tội phạm, không có mặt trong những chuyên án hay những đợt cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm. Nhưng họ lại là những người âm thầm gánh vác phần việc phía sau để chồng yên tâm thực hiện nhiệm vụ. Và nếu hôm nay tôi có thể vững vàng trên hành trình giữ gìn bình yên cho Nhân dân, thì đó cũng là nhờ có một người đã lặng lẽ gìn giữ bình yên cho gia đình.
4. "Ba nhất" trong trái tim và hành động của tôi không phải là những điều gì quá lớn lao. Đó chỉ đơn giản là mong sao những em nhỏ tìm lại được người thân, những người già tìm lại được hạnh phúc, tội phạm phải chùn bước trước pháp luật, để Nhân dân và du khách khi đến với Quảng Ninh, đến với Móng Cái luôn cảm nhận được sự bình yên. Và trong sự bình yên ấy cũng có gia đình tôi, có những người thân yêu nhất của tôi đang được sống bình an bởi đúng như lời dạy: **"Công an Quảng Ninh - Vì bình yên, hạnh phúc của Nhân dân."**
5. Khi mặt trời vừa lên nơi địa đầu Đông Bắc, tôi nhìn con vẫn còn say ngủ, nhìn người vợ đã cùng mình đi qua bao năm tháng. Bỗng thấy biết ơn.
Biết ơn nghề nghiệp đã chọn.
Biết ơn đồng đội đã đồng hành.
Biết ơn gia đình đã luôn ở phía sau.
Để hôm nay,tôi có thể tự hào nói rằng:
Tôi là người chiến sĩ Công an Quảng Ninh.
Và sẽ luôn cố gắng sống, cống hiến,
xứng đáng với truyền thống:
“Kỷ luật nhất – Trung thành nhất – Gần dân nhất.”