Móng Cái 1

Móng Cái 1 fanpage Phường Móng Cái 1

23/07/2026
16/04/2026
📣📣📣 Công an phường Móng Cái 1 trân trọng giới thiệu: 🆙🆙🆙👮‍♂️Trung tá Phạm Minh Hiếu - Phó Bí thư Chi bộ,  Phó Trưởng Côn...
05/03/2026

📣📣📣 Công an phường Móng Cái 1 trân trọng giới thiệu: 🆙🆙🆙
👮‍♂️Trung tá Phạm Minh Hiếu - Phó Bí thư Chi bộ, Phó Trưởng Công an phường Móng Cái 1 tham gia ứng cử Đại biểu Hội đồng nhân dân phường Móng Cái 1, nhiệm kỳ 2026-2031 💯
🗳️🗳️🗳️Đơn vị bầu cử số 03 (Khu phố Hải Hoà 1, Hải Hoà 2, Hải Hoà 5, Hải Hoà 6, Hải Hoà 7, Hải Hoà 9, Lâm trường 27 phường Móng Cái 1, tỉnh Quảng Ninh).
👮‍♂️Đồng chí Phạm Minh Hiếu là cán bộ trưởng thành qua nhiều vị trí công tác, có lập trường tư tưởng chính trị vững vàng, tinh thần trách nhiệm cao trong công việc, gần gũi với nhân dân. Trong những năm qua đồng chí Phạm Minh Hiếu đã cùng tập thể lãnh đạo cán bộ, chiến sĩ Công an phường Móng Cái 1 lập nhiều thành tích, góp phần đảm bảo ANCT - TTATXH tại địa phương.
🇻🇳🇻🇳🇻🇳 Bầu cử Đại biểu Quốc hội khoá XVI và bầu cử Đại biểu Hội đồng nhân dân nhiệm kỳ 2026-2031 là sự kiện chính trị quan trọng. Mỗi lá phiếu là quyền và nghĩa vụ của công dân, cùng xây dựng chính quyền vững mạnh, vì nhân dân phục vụ
🇻🇳🇻🇳🇻🇳
📢📢📢 Công an phường Móng Cái 1 trân trọng thông tin đến cán bộ, nhân dân trên địa bàn phường được biết, quan tâm, ủng hộ.

01/01/2026

Phản biện nhận định cảm tính về chính sách dân số

Gần đây, trên mạng xã hội xuất hiện nhận định: “Trên hành tinh chỉ có Việt Nam và Trung Quốc mới có luật cấm đẻ; khi cạn tài nguyên thì mới quay ra thúc đẻ để bán culi giá rẻ.” Đây là phát biểu mang tính cảm tính, quy chụp và chưa phản ánh đầy đủ bức tranh về chính sách dân số cũng như các quy luật kinh tế - nhân khẩu học. Việc sử dụng những khái niệm mang tính miệt thị không giúp làm rõ vấn đề, mà dễ khiến người đọc hiểu sai bản chất của các quyết định chính sách trong những bối cảnh lịch sử khác nhau.

Thứ nhất, kiểm soát sinh đẻ không phải là chính sách “chỉ có” ở Việt Nam hay Trung Quốc.
Trong thế kỷ XX, nhiều quốc gia từng triển khai các chương trình kế hoạch hóa gia đình khi đối mặt với bùng nổ dân số, nghèo đói và thiếu hụt nguồn lực. Singapore từ thập niên 1960 đã phát động chiến dịch “Stop at Two” với thông điệp rõ ràng và quyết liệt; Hàn Quốc, Thái Lan, Indonesia áp dụng rộng rãi các biện pháp hạn chế sinh; Ấn Độ thậm chí từng thực hiện triệt sản cưỡng bức trong một số giai đoạn. Các chính sách này không xuất phát từ việc “coi con người là hàng hóa”, mà từ nỗi lo rất thực về khả năng đáp ứng lương thực, y tế, giáo dục và việc làm. Đặt Việt Nam và Trung Quốc ra ngoài bối cảnh chung để quy kết là một cách nhìn phiến diện, bỏ qua lịch sử phát triển của nhiều quốc gia đang phát triển trong cùng thời kỳ.

Thứ hai, việc khuyến khích sinh đẻ hiện nay xuất phát từ thay đổi cơ cấu dân số, không phải do “cạn tài nguyên”.
Để duy trì dân số ổn định, một quốc gia cần đạt mức sinh thay thế khoảng 2,1 con/phụ nữ. Tuy nhiên, thực tế tại Việt Nam cho thấy xu hướng ngược lại: tổng tỷ suất sinh (TFR) đã giảm xuống dưới mức thay thế, đặc biệt ở các đô thị lớn như TP.HCM. Đồng thời, tốc độ già hóa dân số diễn ra nhanh, làm gia tăng áp lực lên lực lượng lao động và hệ thống an sinh xã hội. Đây không phải hiện tượng riêng của Việt Nam. Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức hay Ý – những nước có trình độ phát triển cao – cũng đang phải chi hàng tỷ USD để trợ cấp sinh con, khuyến khích nhập cư và kéo dài tuổi lao động. Những ví dụ này cho thấy thúc đẩy sinh đẻ là phản ứng chính sách trước bài toán nhân khẩu học dài hạn, chứ không phải dấu hiệu của việc “hết tài nguyên” như cách diễn giải cảm tính trên mạng xã hội.

Thứ ba, khái niệm “culi giá rẻ” không phản ánh đúng nguyên nhân của lao động giá thấp.
Lao động giá rẻ không phải hệ quả trực tiếp của việc sinh nhiều hay sinh ít, mà chủ yếu phụ thuộc vào năng suất lao động, trình độ công nghệ, chất lượng giáo dục và vị trí của nền kinh tế trong chuỗi giá trị toàn cầu. Nhiều quốc gia có dân số đông nhưng vẫn tạo ra giá trị gia tăng cao nhờ công nghiệp và công nghệ; ngược lại, không ít nước dân số già đang gặp khó khăn vì thiếu lao động trẻ. Việc gán ghép chính sách sinh đẻ với mục tiêu “bán lao động giá rẻ” vừa đơn giản hóa vấn đề, vừa làm lu mờ những thách thức thực sự như nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, cải thiện môi trường kinh doanh và tăng năng suất.

Thay vì dừng lại ở các so sánh mang tính quy kết, điều quan trọng là nhìn nhận chính sách dân số như một công cụ linh hoạt, thay đổi theo từng giai đoạn phát triển. Trong bối cảnh nguồn lực hạn chế, kiểm soát sinh đẻ từng là lựa chọn phổ biến; khi cơ cấu dân số thay đổi, việc điều chỉnh theo hướng khuyến khích sinh con là phản ứng mang tính kỹ thuật và dài hạn. Nhận định cảm tính kiểu “cấm đẻ rồi bán culi” không chỉ thiếu cơ sở, mà còn che khuất những vấn đề cốt lõi cần được thảo luận nghiêm túc hơn. Một cách tiếp cận dựa trên dữ liệu, so sánh hợp lý và hiểu đúng bối cảnh sẽ giúp xã hội có cái nhìn công bằng hơn, đồng thời tạo nền tảng cho các cải cách nhân khẩu học và kinh tế bền vững trong tương lai.

01/01/2026

LÊ TRUNG KHOA LÀ AI? BẢN CHẤT ĐƯỢC LẬT TẨY DƯỚI VỎ BỌC “NHÀ BÁO ĐỘC LẬP”

Dưới chiêu bài “báo chí độc lập”, “phản biện xã hội” và “bảo vệ nhân quyền”, Lê Trung Khoa đã dựng lên và điều hành trang mạng thoibao.de như một công cụ tuyên truyền có chủ đích nhằm xuyên tạc, bóp méo tình hình trong nước, công kích vai trò lãnh đạo của Đảng, phủ nhận thành tựu của Nhà nước Việt Nam và gieo rắc hoài nghi, bất mãn trong xã hội. Bản chất các hoạt động này không phải là phản biện mang tính xây dựng, mà là sự lợi dụng không gian mạng để chống phá nền tảng tư tưởng, gây nhiễu loạn thông tin, tác động tiêu cực đến nhận thức của một bộ phận công chúng.

Theo thông tin từ các cơ quan báo chí chính thống và cơ quan tiến hành tố tụng: Lê Trung Khoa, sinh năm 1971, quê quán Thanh Hóa, từng cư trú tại Hà Nội trước khi ra nước ngoài và hiện sinh sống tại Cộng hòa Liên bang Đức. Đối tượng này là người trực tiếp chỉ đạo nội dung, biên tập và phát tán các bài viết trên thoibao.de, trong đó tập trung vào việc bịa đặt, thổi phồng các vụ việc nhạy cảm, cắt ghép phát ngôn, quy chụp động cơ chính sách, từ đó dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực. Trên cơ sở tài liệu, chứng cứ thu thập được, cơ quan chức năng Việt Nam đã khởi tố bị can, truy tố và ra quyết định truy nã đối với Lê Trung Khoa về hành vi làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam theo quy định của pháp luật. Việc đối tượng cư trú ở nước ngoài không làm thay đổi bản chất vi phạm, mà càng cho thấy rõ thủ đoạn lợi dụng không gian mạng xuyên biên giới để né tránh trách nhiệm pháp lý và tiếp tục chống phá từ xa.
Về phương thức, thủ đoạn, Lê Trung Khoa thường xuyên khai thác các vấn đề phức tạp, nhạy cảm như công tác cán bộ, phòng chống tham nhũng, các vụ việc khiếu kiện, tai nạn, thiên tai… để bóp méo bản chất, phủ nhận nỗ lực của cả hệ thống chính trị. Nhiều bài viết trên thoibao.de sử dụng ngôn từ kích động, suy diễn chủ quan, thậm chí gán ghép động cơ chính trị cho các quyết sách đúng đắn của Đảng và Nhà nước. Đây là thủ đoạn quen thuộc của các đối tượng chống phá: khoác áo “thông tin”, nhưng thực chất là tuyên truyền một chiều, tạo cảm xúc tiêu cực, làm xói mòn niềm tin xã hội.

Cần khẳng định rõ: tự do ngôn luận không đồng nghĩa với quyền xuyên tạc, bịa đặt và kích động chống Nhà nước. Pháp luật Việt Nam quy định đầy đủ, minh bạch về quyền và nghĩa vụ của công dân trong tiếp cận, sử dụng thông tin; mọi hành vi lợi dụng quyền tự do để xâm hại lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân đều phải bị xử lý nghiêm minh. Việc điều tra, khởi tố và truy nã đối với Lê Trung Khoa là biện pháp cần thiết, đúng pháp luật, nhằm bảo vệ an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội và môi trường thông tin lành mạnh cho nhân dân.

Trước các luận điệu xuyên tạc từ những trang như thoibao.de, mỗi người dân cần tỉnh táo, cảnh giác, không chia sẻ, không tiếp tay cho thông tin chưa được kiểm chứng; chủ động theo dõi các kênh báo chí chính thống để có cái nhìn đầy đủ, khách quan. Đồng thời, các cơ quan, tổ chức, lực lượng chức năng và đội ngũ làm công tác tuyên truyền cần tiếp tục chủ động phản bác, vạch rõ bản chất, âm mưu và thủ đoạn của các đối tượng chống phá, không để các thông tin độc hại chi phối dư luận.
Nhận diện đúng Lê Trung Khoa và những hoạt động của đối tượng này là yêu cầu cần thiết trong bối cảnh đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng hiện nay. Kiên quyết phản bác, không khoan nhượng với các hành vi chống phá, đồng thời tin tưởng vào sự vào cuộc nghiêm minh của pháp luật, chính là cách thiết thực để giữ vững ổn định chính trị, củng cố niềm tin xã hội và bảo vệ lợi ích chung của đất nước.

01/01/2026

KHÔNG CÓ CHUYỆN “KHÔNG LÀM GÌ ĐƯỢC”: PHÁP LUẬT ĐANG ĐƯỢC THỰC THI NGHIÊM MINH TRONG VỤ ÁN LÊ TRUNG KHOA

Thời gian gần đây, trên một số fan page và không gian mạng xuất hiện quan điểm cho rằng việc yêu cầu xử lý dứt điểm vụ án liên quan đến Lê Trung Khoa và đồng phạm là “phi thực tế”, bởi “có làm gì được đâu”. Cách nói tưởng chừng bộc phát này thực chất mang tính suy diễn, phủ nhận vai trò của pháp luật và gieo rắc tâm lý hoài nghi về hiệu lực hoạt động của các cơ quan tiến hành tố tụng.

Trước hết, cần khẳng định rõ: trong Nhà nước pháp quyền, không có vụ việc nào “không làm gì được” nếu có dấu hiệu vi phạm pháp luật. Mọi hành vi xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân đều phải được xem xét, xử lý theo đúng trình tự, thủ tục do pháp luật quy định, không phụ thuộc vào mức độ phức tạp hay sự chú ý của dư luận.

Trong vụ án liên quan đến Lê Trung Khoa và một số đối tượng khác, các cơ quan tiến hành tố tụng đã và đang thực hiện đầy đủ, nghiêm túc các bước theo quy định của pháp luật hình sự. Cụ thể, ngày 07/12/2025, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã ban hành Bản kết luận điều tra vụ án “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” và chuyển hồ sơ đến Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, đề nghị truy tố các bị can gồm: Lê Trung Khoa, Đỗ Văn Ngà, Huỳnh Bảo Đức, Phạm Quang Thiện.

Việc kết thúc điều tra và chuyển hồ sơ đề nghị truy tố không phải là hình thức, càng không phải “làm cho có”, mà là một mốc tố tụng quan trọng, thể hiện quá trình thu thập, đánh giá chứng cứ một cách bài bản, khách quan và có căn cứ pháp lý. Đây chính là cơ sở để vụ án được đưa ra xét xử công khai tại tòa án – nơi các chứng cứ buộc tội và gỡ tội sẽ được kiểm tra, tranh tụng theo đúng nguyên tắc pháp luật.
Theo thông tin từ các cơ quan chức năng, Tòa án Nhân dân TP Hà Nội dự kiến mở phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án vào ngày 31/12/2025. Những diễn biến này cho thấy tiến trình tố tụng đang được triển khai liên tục, rõ ràng và đúng quy định. Thực tế đó hoàn toàn bác bỏ luận điệu cho rằng cơ quan chức năng “không làm gì được” hoặc “bó tay” trước vụ việc.

Đáng chú ý, quan điểm phủ nhận hiệu quả xử lý của pháp luật không đơn thuần là sự thiếu hiểu biết, mà còn tiềm ẩn ý đồ nguy hiểm. Việc liên tục gieo rắc cảm giác “pháp luật bất lực” nhằm làm suy giảm niềm tin của xã hội vào các thiết chế bảo vệ công lý, từ đó tạo tâm lý coi thường kỷ cương, trật tự pháp luật và gián tiếp hợp thức hóa các hành vi vi phạm. Đây là thủ đoạn quen thuộc thường được sử dụng để công kích nền tảng pháp quyền, nhất là đối với những vụ án thu hút sự quan tâm của dư luận.

Một xã hội thượng tôn pháp luật không thể chấp nhận cách nhìn cảm tính, phiến diện rằng những vụ án phức tạp thì “đành bỏ lửng”. Ngược lại, chính trong những vụ việc như vậy, việc xử lý đúng pháp luật càng thể hiện rõ bản chất của Nhà nước pháp quyền: mọi hành vi vi phạm đều phải được xem xét, không có vùng cấm, không có ngoại lệ.

Vì vậy, thay vì chạy theo những nhận định thiếu căn cứ trên mạng xã hội, mỗi người cần tỉnh táo nhìn vào các dữ kiện pháp lý cụ thể và tiến trình tố tụng thực tế. Vụ án liên quan đến Lê Trung Khoa và đồng phạm đang được xử lý theo đúng trình tự luật định, công khai, minh bạch và có trách nhiệm. Đó chính là minh chứng rõ ràng cho việc pháp luật không đứng ngoài cuộc, càng không “bất lực” như những luận điệu sai trái cố tình xuyên tạc.

01/01/2026
01/01/2026

NGÀY NHÂN QUYỀN QUỐC TẾ KHÔNG THỂ BỊ LỢI DỤNG ĐỂ XUYÊN TẠC CÔNG LÝ VÀ CHỦ QUYỀN PHÁP LÝ CỦA VIỆT NAM

Nhân danh Ngày Nhân quyền Quốc tế, một số trang mạng và tổ chức tự xưng “truyền thông độc lập” đã đăng tải thông tin cho rằng một nghị sĩ Canada “lên tiếng” về trường hợp Lê Đình Lượng – người đang thụ án 20 năm tù tại Việt Nam. Tuy nhiên, nếu xem xét một cách khách quan, có thể thấy nội dung này mang đậm tính định hướng dư luận, thiếu cân bằng thông tin và không phản ánh đầy đủ bản chất pháp lý của vụ việc.

Trước hết, cần khẳng định rõ: Lê Đình Lượng không phải là “tù nhân lương tâm” hay “nhà hoạt động nhân quyền” như một số bài viết gán ghép, Lê Đình Lượng thành viên của tổ chức Việt Tân bị Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An xét xử công khai và tuyên phạt 20 năm tù giam về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” và 5 năm quản chế tại địa phương sau khi ra tù. Bản án 20 năm tù không phải là kết quả của “cáo buộc chính trị mơ hồ”, mà dựa trên chứng cứ, lời khai và các hành vi vi phạm pháp luật cụ thể, đã được các cơ quan tiến hành tố tụng xem xét đầy đủ.
Việc một nghị sĩ nước ngoài bày tỏ “quan ngại” mang tính cá nhân không thể được xem là đánh giá khách quan về hệ thống tư pháp Việt Nam. Ngay trong chính nội dung bức thư được trích dẫn, phía Canada cũng thừa nhận không có quyền can thiệp vào tiến trình tư pháp của Việt Nam. Do đó, việc một số tổ chức và trang mạng thổi phồng bức thư này thành “sự can thiệp nhân quyền” hay “áp lực quốc tế” là cách diễn giải mang tính chủ quan và có dụng ý chính trị rõ ràng.

Cũng cần nhấn mạnh rằng, Việt Nam là quốc gia có chủ quyền, có hệ thống pháp luật độc lập, và đồng thời là thành viên tích cực của nhiều công ước quốc tế về quyền con người. Ngày 14/10/2025, tại Trụ sở Liên Hợp Quốc, Đại hội đồng Liên hợp quốc đã bầu các thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc nhiệm kỳ 2026-2028, trong đó Việt Nam tái đắc cử với số phiếu ủng hộ là 180, cao nhất Nhóm Châu Á – Thái Bình Dương. Các quyền cơ bản của người đang chấp hành án phạt tù, bao gồm chăm sóc y tế, liên lạc với gia đình, đều được pháp luật Việt Nam bảo đảm và thực thi theo quy định.

Việc lặp đi lặp lại luận điệu cho rằng “các tổ chức nhân quyền quốc tế kêu gọi trả tự do” cũng cần được nhìn nhận một cách tỉnh táo. Không ít tổ chức trong số này đã nhiều lần bị chỉ ra là thiếu khách quan, sử dụng nguồn tin một chiều, thậm chí dựa vào thông tin từ các nhóm chống đối để gây sức ép chính trị. Những “lời kêu gọi” như vậy không thể thay thế phán quyết của một nền tư pháp hợp hiến, hợp pháp.
Quan hệ Việt Nam – Canada đã được nâng cấp lên Đối tác toàn diện vào năm 2017, bắt đầu từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1973. Mối quan hệ này được củng cố thông qua hợp tác trên nhiều lĩnh vực như chính trị, kinh tế, giáo dục và phát triển quốc tế, trong đó có đối thoại nhân. Việc một số cá nhân hoặc tổ chức lợi dụng các biểu tượng như Ngày Nhân quyền Quốc tế để đánh tráo khái niệm, biến người vi phạm pháp luật thành “nạn nhân chính trị”, không những không góp phần thúc đẩy nhân quyền, mà còn làm tổn hại đến môi trường đối thoại xây dựng giữa các quốc gia.

Nhân quyền cần được nhìn nhận một cách toàn diện, gắn với trách nhiệm công dân, thượng tôn pháp luật và ổn định xã hội, không thể bị sử dụng như một công cụ để xuyên tạc sự thật hay phục vụ các mục đích chính trị phiến diện.

01/01/2026

Sau trận thắng của tuyển U22 Việt Nam trước Thái Lan trong trận chung kết Sea Games 33 vừa kết thúc, người dân khắp nơi trên cả nước cầm cờ, giương cúp vàng và đặc biệt là hình ảnh Bác Hồ kính yêu của dân tộc diễu hành khắp các tuyến đường để ăn mừng U22 Việt Nam vô địch SEA Games 33. Ấy vậy mà trên bãi rác mạng mang tên "Nhật Ký Yêu Nước" của đám 3 que tung ra một màn "tấu hài" cực mạnh với tiêu đề: “Ai đang chính trị hóa bóng đá?” kèm theo hình ảnh với dòng chữ “Muốn ca ngợi lãnh tụ thì đứng trước tượng mà làm. Đừng biến nó thành công cụ tuyên truyền nữa”.

Ủa? Các bạn ở nước ngoài lâu quá mà lại không biết việc đó là gì à mà cho rằng người dân mang ảnh Bác Hồ ra sân cỏ là để "PR rẻ tiền" hay "tuyên truyền". Xin thưa với những bộ não đang "ngáo" tư duy phương Tây nửa mùa: Ở Việt Nam, Bác Hồ không chỉ là một chính trị gia, Người là Cha già dân tộc, là biểu tượng cao quý nhất của khát vọng độc lập và chiến thắng. Người dân mang ảnh Bác đi "Bão", mang vào sân vận động hoàn toàn là sự tự nguyện xuất phát từ trái tim. Chẳng có "kẻ lén núp" nào ở đây cả, chỉ có những cổ động viên thuần túy muốn vị lãnh tụ kính yêu cùng chứng kiến niềm vui vươn mình của đất nước. Phải chăng trong mắt đám 3 que, cứ cái gì thuộc về niềm tin của người dân trong nước thì đều là "chính trị hóa", còn sự cay cú, hằn học của chúng thì mới là "khách quan"?

Tóm lại, ở Việt Nam, chẳng ai ép ai phải mang ảnh lãnh tụ đi xem bóng đá cả. Người dân mang đi vì họ tự hào. Họ tự hào vì dưới sự lãnh đạo của Đảng, từ một đất nước nghèo nàn, lạc hậu, Việt Nam đã vươn lên thành một điểm sáng của khu vực, ngay cả trong bóng đá. Trong "Kỷ nguyên vươn mình" này, bóng đá Việt Nam sẽ còn tiếp tục chiến thắng, và hình ảnh Bác Hồ, lá cờ đỏ sao vàng sẽ vẫn tiếp tục tung bay trên các khán đài như một biểu tượng của sự đoàn kết bất diệt.

01/01/2026

Nhận diện một số luận điệu xuyên tạc về "Công ước Hà Nội

Gần đây trên không gian mạng xuất hiện quan điểm sai lệch mô tả “Công ước Hà Nội” như một công cụ pháp lý để dẫn độ người xin tị nạn chính trị” ở nước ngoài. Cách diễn giải này không chỉ sai về mặt pháp lý mà còn sử dụng THỦ PHÁP đánh tráo khái niệm tinh vi, khiến công chúng dễ nhầm lẫn giữa hợp tác tư pháp hình sự với chế định bảo hộ người tị nạn theo luật quốc tế.

Trước hết, giải thích rõ "Công ước Hà Nội", tên gọi tắt của Công ước Liên hợp quốc về chống tội phạm mạng (UN Cybercrime Convention) được hơn 110 quốc gia tham dự ký kết tại Hà Nội vào tháng 10/2025. Đây là công ước quốc tế về hợp tác tư pháp trong lĩnh vực hình sự, điều tra đối với các tội phạm xuyên quốc gia, tội phạm mạng, chứ không phải công cụ để dẫn độ người xin tị nạn hay tị nạn chính trị. Công ước này không phải là một hiệp định dẫn độ, cũng không tạo ra nghĩa vụ dẫn độ tự động đối với bất kỳ cá nhân nào. Kể cả Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài, Đặng Thị Huệ (tức Huệ Như). Đây đều là 3 kẻ đang bị khởi tố và truy nã về tội "làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam" theo Điều 117 Bộ luật Hình sự. Hiện cả 3 đối tượng đều đang ở nước ngoài, trong đó chỉ có Nguyễn Văn Đài và Đặng Thị Huệ được xuất cảnh sang Đức theo diện tị nạn chính trị, còn Lê Trung Khoa không phải diện tị nạn chính trị mà y đã cùng gia đình sang định cư tại Đức từ những năm 1990.

Thứ hai, việc bảo hộ người tị nạn chính trị được điều chỉnh bởi một hệ thống pháp lý hoàn toàn khác, trọng tâm là Công ước 1951 và Nghị định thư 1967 về người tị nạn. Nguyên tắc cốt lõi của chế định này là không trục xuất hoặc trả về (non-refoulement) đối với người có nguy cơ bị bức hại vì quan điểm chính trị, tôn giáo, sắc tộc hoặc các lý do được công ước thừa nhận. Khi một cá nhân đã được quốc gia tiếp nhận công nhận quy chế tị nạn, hoặc đang trong quá trình xin tị nạn hợp pháp, thì các cơ chế hợp tác tư pháp hình sự không thể được sử dụng để vô hiệu hóa nghĩa vụ bảo hộ đó.

Điểm mấu chốt của sự nhầm lẫn – hoặc cố tình đánh tráo – nằm ở việc trộn lẫn hai khái niệm: truy cứu trách nhiệm hình sự đối với tội phạm và bảo vệ người bị bức hại vì chính trị. Luật quốc tế phân định: Một người chỉ có thể bị xem xét dẫn độ nếu bị cáo buộc thực hiện tội phạm hình sự thông thường được cả hai quốc gia cùng hình sự hóa. Do đó, việc khẳng định rằng một công ước về hợp tác tư pháp “mở đường” cho dẫn độ người xin tị nạn chính trị là một suy diễn không có cơ sở pháp lý.
Song việc khởi tố Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài là một dấu mốc quan trọng đối với Luật pháp Việt Nam, không chỉ trong xét xử cá nhân mà còn trong nhận diện và xử lý hình thức mới của hoạt động chống phá Nhà nước trong tình hình hiện nay. Dù Việt Nam và Đức có những điều ước ký kết cần tôn trọng lẫn nhau. Nhưng việc khởi tố hai trường hợp này đã gửi đi thông điệp về quyền tự do dân chủ - tự do ngôn luận: Khi hoạt động vượt ra khỏi khuôn khổ pháp luật, có tổ chức, nhằm mục tiêu chống Nhà nước, sẽ bị xử lý theo luật hình sự. Kể cả đối tượng đó là ai, đang mang trong mình hai quốc tịch hoặc có quốc tịch Việt Nam nhưng hoạt động chống nhà nước Việt Nam tại nước ngoài và được nước đó bảo hộ. Việt Nam tôn trọng Luật quốc tế song không phải vì đối tượng phạm tội đang ở nước ngoài mà từ bỏ quyết tâm tuyên án, khẳng định ý chí của Nhà nước đối với đối tượng có hành vi chống nhà nước như Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài và Đặng Thị Huệ.

Việc cần làm bây giờ là cần tuyên truyền đến với người dùng mạng xã hội lưu ý, cảnh giác nhận diện rõ những cá nhân như Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài, Đặng Thị Huệ với chân dung, bộ mặt, hành vi, âm mưu và thủ đoạn phá hoại thật sự để không bị “giật dây”, “hướng lái theo” những thông tin bị lợi dụng và bảo vệ môi trường truyền thông an toàn, lành mạnh cho cộng đồng.

Tóm lại, việc gắn “Công ước Hà Nội” với câu chuyện dẫn độ người xin tị nạn hay tị nạn chính trị là một sự nhầm lẫn nghiêm trọng về mặt pháp lý, hoặc tệ hơn, là một thủ thuật đánh tráo khái niệm nhằm tạo cảm giác lo ngại không có cơ sở, che lấp sự thật bản chất chống phá nhà nước Việt Nam của Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài, Đặng Thị Huệ khi đang ở nước ngoài. Từ góc nhìn pháp luật cho thấy rõ: công ước về hợp tác tư pháp không phải hiệp định dẫn độ; dẫn độ không thể áp dụng đối với người được bảo hộ tị nạn; và mọi quyết định liên quan đều chịu sự kiểm soát chặt chẽ của luật nhân quyền quốc tế. Làm rõ những ranh giới này không chỉ giúp công chúng ta hiểu đúng bản chất vấn đề, mà còn là cách cần thiết để ngăn chặn sự lan truyền của thông tin sai lệch hoặc có những tranh luận nhạy cảm, hiểu sai về Nhà nước Việt Nam, lên tiếng ủng hộ nghiêng về phía những kẻ phản động, phản quốc, chống phá Nhà nước.

Address

Bình Ngọc
Móng Cái

Telephone

+84904088528

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Móng Cái 1 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share