23/12/2025
Cậu biết không, có một mùa..
Có một mùa nắng đã thôi gay gắt, nhưng giọt mồ hôi vẫn cứ đọng lại bên tóc mai. Có một mùa cậu cũng chẳng để ý lắm, đó là khi cậu mặc thời gian chỉ cúi đầu, con chữ ngay ngắn bên lề. Có một mùa, chỉ có trong ba năm tươi đẹp nhất, mà mình cũng từng đắm chìm.
Mình gọi, đó là mùa Quốc gia.
Mai cậu thi, mình có đôi ba lời gửi gắm.
Mùa của mình, ngay khi tiếng trống vang lên, dẫu báo hiệu cho bắt đầu hay kết thúc, sớm đã thuộc về một đoạn hồi ức. Mình hỏi: "Xong rồi à?", không phải thi xong, mà là cái mùa rực lửa nhất trong ba năm, đã thật sự khép lại chăng? Ba năm đâu có dài, cũng chẳng ngắn, nhưng ba năm này đủ để cho một đứa trẻ mộng thật nhiều, và va vấp thật lớn.
Đôi lần mình về, tìm lại chút cảm giác khi xưa. Thế nhưng, mình chỉ thấy cậu,
cậu trong tuyển, miệt mài và hăng say.
Bóng dáng của nỗ lực, mình nhớ lắm!
Nếu bây giờ mình chụp lại, thì chắc sẽ không có máy ảnh nào có thể bắt trọn mọi khoảnh khắc như cách não ta tự động tua lại một đoạn kí ức xưa cũ.
Vậy nên, gửi chiến binh mạnh mẽ nhất của mình, nốt mai thôi, khi tất cả sẽ trở về như cũ, xin cậu đừng bao giờ quên bản thân đã từng nỗ lực như thế nào.
Ngoảnh lại, cúi người, cảm ơn cha mẹ và thầy cô.
Ngoảnh lại, nghiêng đầu, đập tay với bạn bè.
Và phải nhớ, nở một nụ cười, với chính bản thân cậu.
Chúc tất cả, mùa Quốc gia năm nay, sẽ có hai màu. Mỉm cười tươi sắc vàng, giấy đỏ rõ tên ta.
-Lá-