26/05/2016
3 năm rồi... :)
Có mấy bạn cả mấy năm rồi chưa gặp.
Tự nhiên thấy nhớ.
Tạm biệt...
Tạm biệt những tháng ngày ngây ngô khờ dại.
Để rồi vào những phút giây cuối, chẳng che nổi nhớ, chẳng dấu nổi thương cho giọtnước mắt lăn dài. Cảm xúc cứ như phượg hồg nơi góc sân trường xanh mãi chỉ thắm đỏ trong những ngày chia tay.
Ba năm gắn bó là quá ngắn cho một hành trình lớn của cuộc đời nhưng đủ dài để gói gọn những kỉ niệm đẹp đẽ, trong sắng, không bon chen, bộn bề như cuộc sống đời thường. Năm 12 quá ngắn cho những tháng ngày ngồi trên ghế nhà trường nhưng đủ dài cho những phút giây ta sống thật với lòng mình, những khoảnh khắc điên điên, khùng khùng, dại dại. Và ngày hôm nay, nó quá ngắn so với thời gian ta đèn sách, nhưng lại dài cho những cảm xúc ta chưa đặt được tên.
Gần 14 tiếng ngồi bên nhau, những khuôn mặt nhìn đi nhìn lại suốt 3 năn trời vậy mà sao giờ lại thân thương đến thế. Sau này, ta biết ngồi cùng ai kể cho nghe những chuyện dài dằng dặc từ ngày xửa ngày xưa đến ngày nảy ngày nay, ngồi cùng ai chê người này, nói xấu người lhác, ngồi cùng ai xay cóc, ổi, xoài dầm, rồi rủ rê đừng mag áo dài ngày thứ 2, đừng kầm giày học thể ngày mưa, cùng đổi chỗ qua lại để tám chuyện mọi nơi mọi lúc...
Ngày đầu tiên đi học, trời mưa, nhắc cho bạn tôi nhớ để cùng vỡ oà trong nước mắt. Ngày chia tay, thổn thức trong lòng bạn tôi bao tháng năm đẹp tuổi học trò...
Hết rồi, kết thúc trong nghẹn ngào.,
Đứa bạn nhủ lòng không được rơi ước mắt, thế sao trong vòng tay nhau, buồn nối buồn, nhớ rối nhớ mà bâng khuâng chực trào
A3-K48, 45 trái tim viết tiếp một câu chuyện
Một câu chuyện thật dài với hành trang yêu thương...