26/05/2026
Tạo ra vùng tiểu khí hậu xanh quanh nơi mình sống rất cấp thiết!
Mình nhận ra điều này rõ ràng nhất lần đầu tiên trong đợt nóng hạn năm này. Cảm giác khác biệt hẳn khi ở vườn mình và những nơi khác thiếu cây lẫn bị bê tông hoá. Cứ về đến vườn mình là cảm giác mát dịu đi hẳn. Dù những ngày nóng nhất vẫn có lúc cần bật quạt hỗ trợ lúc ngủ buổi tối vì nền nhiệt bên ngoài quá nóng. Nhưng không khí ít bị hầm bí hẳn.
Nhà mẹ mình ở nơi xung quanh có rừng phòng hộ nhưng ưu tiên phơi nông sản, sân được đổ bê tông và xung quanh là vườn rau, không có cây gỗ lớn để hạn chế bóng râm vào mùa phơi phóng. Nhà cũng sát đường bê tông của xóm. Khoảng từ đầu giờ chiều đến 8h tối, trong nhà lúc nào cũng nóng rực, cảm giác như cái lò đang được gia nhiệt.
Vườn mình, dù diện tích chỉ được hơn sào nhưng 95% cây trong vườn hiện là cây tiên phong đã đủ lớn khi ở năm thứ 3, đang ở tầng cao nhất che chắn cho thảm thực vật đa loài ở những tầng thấp hơn. Bắt đầu dệt nên một khóm xanh. Nhà xây bằng gạch thô mái ngói và quanh nhà không bị bê tông hoá. Mỗi phần góp một chút xoa dịu nền nhiệt cao chung. Xung quanh vườn mình thì gần như không còn rừng.
Hoá ra nơi chúng ta ở hay nơi thả hạt giống thì một vùng tiểu khí hậu xanh đều cần thiết làm sao. Bên cạnh những dãy rừng tự nhiên xa xa cần được dưỡng xanh trở lại và bảo vệ. Đó là lý do chúng tôi tin tưởng hoàn toàn vào sự dẫn dắt của mẹ thiên nhiên, vẫn kiên định và hạnh phúc với hành trình canh tác vườn rừng, dưỡng khoảnh rừng ngay nơi mình sống. Là vì chính bản thân mình và gia đình thật sự cần không gian này!
Ảnh: một góc vườn rừng Vạt Muồng nhìn từ cửa bếp.