Đọc sách và Sáng tạo

Đọc sách và Sáng tạo FanPage của VCB Reader

📚 2026 – LÊN KẾ HOẠCH ĐỌC SÁCH NGAY TỪ HÔM NAY!Chỉ cần 12 cuốn sách/năm – mỗi tháng một cuốn –là bạn đã mở thêm 12 cánh ...
05/01/2026

📚 2026 – LÊN KẾ HOẠCH ĐỌC SÁCH NGAY TỪ HÔM NAY!

Chỉ cần 12 cuốn sách/năm – mỗi tháng một cuốn –
là bạn đã mở thêm 12 cánh cửa cho tư duy, cảm xúc và năng lượng sống 🌱

2026 là thời điểm tuyệt vời để mỗi VCBer thiết kế Hành trình đọc của riêng mình:
đọc để phát triển, để thư giãn, để sống sâu và làm việc tốt hơn.

🎨 Gợi ý nhỏ:
Hãy thử thiết kế Hành trình đọc 2026 bằng Gemini theo phong cách bạn yêu thích,
dùng làm hình nền desktop hoặc in để bàn – vừa đẹp, vừa có động lực mỗi ngày.

💬 CÙNG KHOE NHÉ!
Chia sẻ Hành trình đọc 2026 của bạn dưới comment,
cùng lan toả cảm hứng đọc sách trong cộng đồng VCBer 📖✨

MƯA ĐỎ - KHÚC TRÁNG CA CỦA MỘT THỜI ĐẠI ANH HÙNG   Đêm nay, tôi lại mở Mưa Đỏ của Chu Lai – những trang giấy cũ đã ngả v...
13/09/2025

MƯA ĐỎ - KHÚC TRÁNG CA CỦA MỘT THỜI ĐẠI ANH HÙNG



Đêm nay, tôi lại mở Mưa Đỏ của Chu Lai – những trang giấy cũ đã ngả vàng theo thời gian, nhưng những dòng chữ vẫn rực đỏ như máu, như lửa… Trong ánh đèn khuya, tôi chạm vào từng con chữ, mà như nghe thấy nhịp đập trái tim của cả một thế hệ anh hùng.
Chu Lai viết về họ – những người lính – không như những tượng đài xa vời, mà như những người thân ruột thịt. Họ cũng run sợ khi đạn pháo rít qua đầu, cũng khát khao được trở về với mái nhà yên ấm, cũng biết yêu đương cháy bỏng giữa khói lửa bom đạn. Có lẽ, sắc đỏ trong Mưa đỏ không chỉ là màu máu của những người đã ngã xuống, mà còn là màu đỏ của tình yêu, của lòng trung thành, của những ước mơ về một ngày mai hòa bình.
“Đó là những giai điệu về chiến tranh, về khát vọng yên hàn, về sự mất mát và lòng kiêu hãnh, về tình yêu và chia ly, về cái lãng mạn và điều trần trụi, về cái nhất thời và cái vĩnh cửu của cuộc đời... về tất cả.”
Những trang viết của Chu Lai vừa dữ dội vừa da diết. Ông viết về những con người bình thường, đôi khi yếu lòng, nhưng rồi lại đứng dậy, lại cầm súng, bởi họ hiểu rằng phía sau họ là đất nước, là nhân dân. “Viết đi, viết lại tất cả những gì sắp trải qua… để nếu có chết, con cháu mấy đứa còn có cái để đọc, để hiểu cha anh chúng đã đánh nhau như thế nào.”
Đọc Mưa đỏ, tôi thấy hiện lên một Quảng Trị bi hùng – nơi từng tấc đất, từng dòng sông đều trở thành nhân chứng. “Có thể mất một vài nơi khác nhưng không thể để mất Quảng Trị. Nó là điểm nhạy cảm nhất và cũng là điểm quyết tử nhất… Giữ càng lâu càng tốt.” Đó không chỉ là mệnh lệnh quân sự, mà còn là khát vọng giữ gìn danh dự của một dân tộc.
Có những trang văn khiến tôi lặng người: “Dù ở hai chiến tuyến khác nhau, hầm hè sát hại nhau nhưng nếu phải ngã vào lòng đất thì câu cuối cùng của cả hai bên bao giờ cũng là hai tiếng ‘Mẹ ơi!’” Đọc đến đây, tôi nghĩ đến bà, nghĩ đến mẹ – những người phụ nữ ở hậu phương, nỗi đau của họ có khi còn sâu thẳm đến tận cuối đời.
Thành cổ Quảng Trị, dòng Thạch Hãn, Bến Vượt… tất cả đã trở thành địa danh lịch sử. Chu Lai đã gọi con sông ấy là “dòng sông máu” – nơi in hằn nỗi đau nhưng cũng tỏa sáng niềm kiêu hãnh. Hình ảnh những chiến sĩ ngâm mình trong dòng nước ngập đến ngực, trên đầu bom đạn gào rú, vẫn kiên cường chiến đấu 81 ngày đêm cứ ám ảnh tôi. "Ám ảnh. Trong mọi sự ám ảnh thì cái ám ảnh về chiến tranh có lẽ là sự ám ảnh ghê gớm nhất. Một nỗi ám ảnh màu xám, hút hoẳm, khắc khoải, giày vò, giằng xé, vỡ vụn chắc còn lâu lắm mới có thể nguôi ngoai, vơi nhẹ đi được phần nào trên mảnh đất này..."
Ngày nay, khi Mưa đỏ được dựng thành phim, tôi ngồi trong rạp mà nước mắt cứ rơi. Những gì Chu Lai viết bằng chữ giờ đây hiện lên bằng hình ảnh, âm thanh – để thế hệ trẻ chúng tôi được sống lại một thời kỳ hào hùng. Đó không chỉ là văn học, không chỉ là điện ảnh, mà là sự tri ân.
Mưa đỏ sẽ mãi là cuốn sách tôi khuyên mọi người nên đọc. Không chỉ để biết về chiến tranh, mà để hiểu về con người, về tình yêu, về hy vọng. Để biết rằng hòa bình hôm nay không hề là điều hiển nhiên, mà là cái giá được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng tuổi xuân của bao thế hệ cha anh...
----
Vũ Quỳnh Nhung - CLB Đọc và Sáng tạo

Ngày tôi thi tuyển học sinh giỏi văn cấp Quốc gia, tuyển tập truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa " của tác giả Thạch Lam đã gi...
13/09/2025

Ngày tôi thi tuyển học sinh giỏi văn cấp Quốc gia, tuyển tập truyện ngắn "Gió lạnh đầu mùa " của tác giả Thạch Lam đã giúp tôi hầu như ghi điểm tuyệt đối, có lẽ hồi đó là một đứa trẻ nghèo nên thấy đâu đó hình ảnh của mình thật rõ và rồi đọc đến đâu, mắt ướt đến đấy.

[“Gió lạnh đầu mùa ” - Bức họa chan chứa tình thương và lòng nhân ái]

Mấy năm nay, cứ mỗi khi tiết trời chuyển giao từ ấm sang lạnh, lòng tôi lại man mác nghĩ về những mảnh đời bình dị trong “Gió đầu mùa” - một tập truyện ngắn của nhà văn Thạch Lam, xuất bản năm 1937. Đó hẳn là một bức tranh vô cùng tinh tế và chân thực về cuộc sống và con người Việt Nam vào đầu thế kỷ 20.

Cho dù cách biệt thời đại, nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái thế giới trong trang sách ấy như hiện diện ngay đây thôi. Bởi có lẽ, năm tháng có trôi đi bao xa, thì trong xã hội vẫn luôn tồn tại đâu đó những mảnh đời lầm than, khốn cùng.

𝐌𝐨̂̃𝐢 𝐦𝐚̉𝐧𝐡 đ𝐨̛̀𝐢, 𝐦𝐨̂̃𝐢 𝐦𝐚̀𝐮 𝐬𝐚̆́𝐜

Đối với tôi, “Gió đầu mùa” tựa như một bức họa được ghép nối bằng nhiều gam màu. Mỗi màu sắc là một câu chuyện, kể về một mảnh đời tưởng chừng không liên quan, nhưng suy ngẫm thật lâu lại thấy rất đỗi hài hòa.

𝐓𝐨̂𝐢 𝐧𝐚̉𝐲 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐥𝐨̀𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐜𝐚̉𝐦 𝐬𝐚̂𝐮 𝐬𝐚̆́𝐜 𝐯𝐨̛́𝐢 “𝐍𝐡𝐚̀ 𝐦𝐞̣ 𝐋𝐞̂”…

Đây là gia đình có một người mẹ, cùng mười một người con. Họ sống trong căn nhà lụp xụp, tồi tàn không khác nào “cái ổ chó”, thế cũng được coi là tươm tất trong cái làng ngụ cư toàn người nghèo khổ.
Cũng chính vì cả làng khốn khó như nhau, nên mẹ Lê cứ âm thầm chịu đựng ngày này qua tháng nọ, không than phiền với bất cứ ai.
Để rồi đến một hôm, khi cái đói bóp nghẹt từng hơi thở, mẹ Lê mới liều mạng đi xin gạo nhà ông Bá, dù biết trước sẽ chỉ nhận lại lời mắng chửi.

Và cái kết còn tàn nhẫn hơn dự liệu, mẹ Lê không xin được gạo, còn bị cái nhà “vàng son chói lọi” ấy thả chó ra cắn. Trong cái giây phút miên man nửa thực nửa mê, mẹ Lê hồi tưởng cảm giác vui mừng khi lĩnh gạo về cho con sau những buổi làm mướn khó nhọc. Bỗng dưng tôi bừng tỉnh, bận rộn cũng là một niềm hạnh phúc, một đặc ân của con người đấy chứ! Chúng ta được lao động mỗi ngày mà sao cứ than vãn và tỏ ra đau khổ không thôi?
Cũng trong cơn mê sảng, tiếng kêu thốt lên trong đau đớn: “Trời ơi, sao tôi khổ thế này!” lần đầu tiên bật ra từ người mẹ chưa từng hé môi than vãn. Tiếng kêu ấy khiến lũ trẻ giật mình sợ hãi và khiến tôi không khỏi đau xót.

Sau hai hôm, mẹ Lê qua đời.

Phải chăng, tất cả những người mẹ của chúng ta đều có đức hy sinh âm thầm như thế, cứ nếm mật nằm g*i, cả đời này chưa bao giờ than trách với những đứa con của mình…

𝐓𝐨̂𝐢 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐬𝐮̛̣ đ𝐨̂̀𝐧𝐠 đ𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐜𝐚̂𝐮 𝐜𝐡𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 “𝐓𝐢𝐞̂́𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢𝐦 𝐤𝐞̂𝐮”...
Nếu như câu chuyện “Nhà mẹ Lê” là ngôi kể thứ ba, thì “Tiếng chim kêu” lại là ngôi kể thứ nhất. Dường như nhà văn Thạch Lam đã hoàn toàn hóa thân vào ngòi bút, để mang đến cho người đọc những góc nhìn đa chiều, những xúc cảm mới lạ. Có đôi khi, bạn sẽ chẳng thể phân biệt được đâu là tác giả, đâu là nhân vật. Ấy thế lại rất độc đáo, vì tâm hồn của bạn được tự do thấm thía ý vị sâu xa trong từng câu chữ, từng ngôn từ.

Một đêm mưa phùn cuối tháng Chạp, hai anh em trùm trong chăn ấm, nói chuyện phiếm để chờ giấc ngủ. Có tia chớp loáng qua cửa sổ, có cơn mưa rào rào trên mái nhà, nhưng chẳng hề mảy may động chạm gì đến họ. Vậy mới nói, “không có cái khoan khoái êm ấm nào bằng cái thú đắp chăn nằm ngủ mà nghe mưa gió ở ngoài”. Bạn và tôi, có lẽ đã quá quen thuộc với cảm giác này, cảm giác của sự an toàn.

Trong cái khoảnh khắc yên ổn, trái tim con người thường dễ nảy sinh lòng trắc ẩn. Hai anh em nghe thấy tiếng chiêm chiếp, khả năng có một con chim ướt át đang rét run ngoài cửa. Cả hai đau lòng vì nó, thương xót thay nó, nhưng khi nhắc tới chuyện mang nó vào nhà, họ lưỡng lự và ngần ngại, bởi “dậy bây giờ rét lắm”.

Cái ngập ngừng ấy không phải là vô cảm, mà phản ánh bàn cân giữa lòng trắc ẩn và sự e dè trước những điều bất tiện. Thạch Lam không phán xét, mà để người đọc tự cảm nhận, tự đặt mình vào hoàn cảnh và suy ngẫm về những giới hạn của lòng tốt trong cuộc sống.

𝐓𝐨̂𝐢 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐚̂́𝐦 𝐧𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐜𝐚̂𝐮 𝐜𝐡𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐡𝐢̣ 𝐞𝐦 𝐒𝐨̛𝐧 𝐯𝐚̀ 𝐋𝐚𝐧…

Trong cái se sắt của gió heo may, cậu bé Sơn xúng xính trong chiếc áo ấm, cùng chị Lan rảo bước ra chợ chơi. Hai chị em gặp lũ trẻ nghèo ở cuối chợ: thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc - “môi chúng nó tím lại và qua những chỗ áo rách, da thịt thâm đi. Mỗi cơn gió đến, chúng lại run lên, hàm răng đập vào nhau”.

Chúng quây quần chơi nghịch, khi thấy chị em Sơn đến, dù lộ vẻ vui mừng, nhưng chúng không hề dám vồ vập lại gần. Đây chẳng phải là kiểu “hiểu chuyện đến đau lòng” mà bây giờ ta vẫn hay nói với nhau sao? Sự hiểu chuyện ấy được hoàn cảnh khắc nghiệt hun đúc mà thành, bản thân chúng sợ rằng cái nghèo của mình sẽ nhiễm lấy người bạn khá giả kia.
Đặc biệt là cô bé Hiên, “co ro đứng bên cột quán, chỉ mặc có manh áo rách tả tơi, hở cả lưng và tay”, nhìn mọi người từ xa với đôi mắt vừa khao khát vừa ngại ngùng. Nếu là Sơn, tôi nghĩ trái tim mình cũng nảy sinh ý tốt giống bạn ấy, không ngần ngại mang cái áo bông cũ cho cô bé.

Khi ta biết cho đi, lòng ta cũng ngập tràn niềm vui. Như người tặng hoa, tay vẫn thoảng hương thơm. Chân lý này không bao giờ thay đổi. Bạn có từng gặp một “Hiên” nào đó trong đời? Và bạn đã làm gì để sưởi ấm tâm hồn họ chưa?
Tôi bất ngờ hơn, khi mẹ con Hiên đã chủ động đến nhà Sơn, đem cái áo bông trả lại. Dáng vẻ của họ mỏng manh, yếu đuối và bần hàn, nhưng họ chưa bao giờ đánh mất đi tấm lòng ngay thẳng. Tôi thật không khỏi xúc động và nể phục trước sự kiêu hãnh của người mẹ, không biết bà ấy đã trải qua những gì để có thể kiên cường được như thế…

“𝐆𝐢𝐨́ 𝐥𝐚̣𝐧𝐡 đ𝐚̂̀𝐮 𝐦𝐮̀𝐚” - 𝐁𝐮̛́𝐜 𝐭𝐫𝐚𝐧𝐡 𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐡𝐮̛̣𝐜 𝐱𝐞𝐧 𝐥𝐚̂̃𝐧 𝐭𝐡𝐢 𝐯𝐢̣

“Gió lạnh đầu mùa” bao gồm 16 truyện ngắn thấm đẫm chất trữ tình và nhân văn. Có thể bạn sẽ thấy mang máng những rung cảm giống như tôi, hoặc bạn sẽ ấn tượng mạnh hơn với mảnh đời khác trong thế giới đó.
Dù là câu chuyện nào, tôi tin chắc rằng, đọc đến đâu, lòng đồng cảm của chúng ta đều được khơi gợi đến đấy. Những khát vọng, mộng mơ của con người dẫu không thể thoát ly khỏi thực tế, nhưng nó vẫn rất đẹp đẽ, rất đáng trân quý.

Với nhịp điệu chậm rãi và chất văn u hoài, có lẽ văn của Thạch Lam sẽ mãi là ngọn gió dịu dàng thổi vào lòng người đọc, khẽ khàng đánh thức giá trị của tình yêu thương và sẻ chia trong xã hội.

Nếu một ngày, bạn vô tình có lỡ đánh rơi, hoặc lãng quên thứ gọi là tình người, hãy đọc “Gió lạnh đầu mùa”. Từng trang giấy, từng mẩu chuyện sẽ giúp bạn nuôi dưỡng lại tâm hồn, khôi phục những cảm xúc thuần tuý của bản thân, biết đem lòng yêu người, yêu đời hơn!

Yến Ngọc - người thích đọc sách và lan toả văn hoá đọc cùng Đọc sách và Sáng tạo.

Thư viện Vietcombank trân trọng cảm ơn nhà văn Chu Lai đã ký tặng sách. Đây là món quà tinh thần quý giá dành cho Thư vi...
12/09/2025

Thư viện Vietcombank trân trọng cảm ơn nhà văn Chu Lai đã ký tặng sách. Đây là món quà tinh thần quý giá dành cho Thư viện.

📚 NGƯỜI VCB CHĂM ĐỌC SÁCH NHƯ THẾ NÀO?Người VCB luôn bận rộn.Ban ngày, họ miệt mài trong công việc, chăm chút từng con s...
07/08/2025

📚 NGƯỜI VCB CHĂM ĐỌC SÁCH NHƯ THẾ NÀO?

Người VCB luôn bận rộn.
Ban ngày, họ miệt mài trong công việc, chăm chút từng con số, từng giao dịch, từng khách hàng.
Ngoài giờ hành chính, họ lại bận rộn với các hoạt động phong trào, văn hóa – thể thao – thiện nguyện, lan tỏa tinh thần sống đẹp và tích cực.

Ấy vậy mà, giữa tất cả những nhịp sống sôi động ấy, họ vẫn không quên chăm sóc tinh thần mình – bằng sách.

Người VCB đọc sách như một cách giữ cho tâm hồn được thở, trí tuệ được mở rộng, và lòng mình được bình an hơn mỗi ngày. Họ đọc để cập nhật kiến thức mới, để hiểu sâu hơn về nghề, để tìm câu trả lời cho những câu hỏi chưa lời đáp.
Và cũng có khi, họ đọc đơn giản chỉ để được yên tĩnh một chút, để gấp lại sau lưng một ngày dài, và bước vào trang sách như bước vào một khu vườn.

Dù không phải lúc nào cũng có nhiều thời gian, nhưng người VCB vẫn biết cách tranh thủ từng khoảnh khắc nhỏ trong ngày để làm bạn với sách:
🎧 Nghe sách nói khi lái xe đi làm hoặc công tác xa
🚌 Tranh thủ đọc trên xe buýt
⌛ Lướt vài trang sách điện tử trong lúc chờ gặp khách hàng
😴 Chợp mắt sau giờ trưa bằng một chương sách nhẹ nhàng

Với họ, đọc sách không phải là một nghĩa vụ, mà là một niềm vui kín đáo và bền bỉ – như chính cách họ sống và làm việc mỗi ngày: chuyên tâm, sâu sắc và đầy tinh thần học hỏi.

💚 Và trên hành trình nuôi dưỡng thói quen đẹp ấy, Thư viện Trường Đào tạo Vietcombank luôn lặng lẽ đồng hành – như một người bạn thân thiết, sẵn sàng mở ra cánh cửa tri thức và truyền cảm hứng đọc mỗi ngày.
Ở đó, có không gian yên tĩnh, có sách hay, và có cả niềm tin rằng: mỗi cuốn sách là một hạt giống, gieo vào lòng người VCB tinh thần học hỏi không ngừng.




P/S: Trong ảnh: Những cuốn sách đang được chuẩn bị để gửi đi cho bạn đọc ở các chi nhánh trên khắp mọi miền tổ quốc…

"VỀ NHÀ ĂN BÁT CHÁO HÀNH" - DOÃN HẰNGCuốn sách “Về nhà ăn bát cháo hành” là những dòng cảm xúc chan chứa nỗi lòng của đứ...
05/08/2025

"VỀ NHÀ ĂN BÁT CHÁO HÀNH" - DOÃN HẰNG

Cuốn sách “Về nhà ăn bát cháo hành” là những dòng cảm xúc chan chứa nỗi lòng của đứa con xa nhà, ghi lại những mẩu chuyện nhỏ về ngôi nhà đầy ắp tình yêu thương. Trong cuộc đời dài đằng đẵng, nhà có khi đông khi vơi, có khi vui khi buồn, nhưng hễ còn sum vầy, còn hội tụ là vẫn còn gắn kết.

MẸ CỦA BẠN CÓ THẾ NÀY KHÔNG?

- Chiếc nón của mẹ cũ mèm và tơi tả, bạn nhắc hoài, mà mẹ chẳng chịu mua, hỏi thì mẹ bảo: “Mẹ quên”.

- Cây chổi trong nhà, có nhỡ cùn một xíu, bạn liền không chịu được nhăn nhó mặt mày cằn nhằn, mẹ lại bảo “Còn dùng được mà, hôm nào mẹ đi chợ mua cho rẻ”.

- Chả may tà áo mẹ có sứt chỉ, hay bạc màu, mẹ luôn mang ra khâu lại, giặt sạch sẽ rồi mang tiếp. Bạn hỏi sao không mua cái mới, mẹ bảo “Đồ này còn mặc được, mẹ có đi đâu đâu mà mua áo mới”.

- Lắm khi tóc tai mẹ rối bời, bạn trách mẹ sao lôi thôi đến thế, không được như mẹ người ta. Mẹ bảo “Sáng nay mẹ chải rồi, mà chải cũng rối lại thôi”.

- Mùa đông ngủ chạm phải đôi chân rét buốt với những đường nứt ngang nứt dọc, bạn rụt chân lại hỏi mẹ làm gì chân lạnh thế, mẹ lại bảo “Chân mẹ cơ địa mùa này nó thế”.

THẾ NHƯNG...

- Chiếc nón của bạn cũ mà vẫn còn dùng được mẹ lại vội sắm cho bạn chiếc nón mới xinh hơn và chắc hơn rồi bảo “Cái món này, che nắng tốt hơn, để khỏi ốm”.

- Hôm nào đó than với mẹ, con sắp đi đám cưới bạn mà chẳng có gì để mặc, mẹ liền chắc bóp dúi vào tay bạn một túi tiền lẻ xếp ngay thẳng.

- Bạn thèm một món nào đó, mà cảm thán với mẹ một câu, là y thể hôm sau trong mâm cơm nhà sẽ có món đó.

- Bạn theo đuổi mốt tóc tai bạn bù xù, quần áo lệch chỗ nọ chỗ kia, trông xộc xệch một xíu, mẹ liền mắng yêu “Con gái con lứa ra đường mà chẳng biết gọn gàng”.

- Và mùa đông, chân bạn lạnh quá, mẹ liền mang cho bạn mấy chiếc tất dày ơi là dày để sưởi ấm.

Thật ra, không phải mẹ keo kiệt đâu, mà mẹ bạn đang tích góp từng chút để cho bạn bằng với người ta. Không phải mẹ hay quên đâu mẹ nhớ hết, nhưng tâm trí mẹ chỉ lo cho đàn con của mình. Không phải mẹ lôi thôi đâu, mà do mẹ bận trăm công nghìn việc nên chẳng có thời gian để tâm vào chuyện của mình. Không phải cơ địa mẹ bị lạnh vào mùa đông đâu, mà vì mẹ làm việc dưới tiết trời giá rét nên chân chẳng thể ấm được.

Năm lần bảy lượt mẹ quên bản thân mình nhưng vẫn nhớ những điều tốt đẹp dành cho con. Mẹ ơi, con tự hỏi, trong suốt ngần ấy năm làm mẹ, có bao giờ mẹ nhớ điều gì ấy cho riêng mình?

Đời người sẽ có rất nhiều người đến và đi. Duy chỉ có gia đình là mãi mãi bên bạn. Nhà, nơi tình thương có từ trước khi một con người tồn tại ở quả đất này!

Mình mong rằng mỗi người trong chúng ta sẽ luôn trân trọng những tình cảm thiêng liêng nơi tổ ấm. Bởi dẫu đi hết mọi nẻo đường, đích đến cuối cùng vẫn chính là nhà !

Bài viết của Yến Ngọc - người thích đọc sách và lan toả văn hoá đọc cùng Thư viện Trường Đào Tạo Vietcombank, CLB Đọc và Sáng tạo.

🔖
🔖
🔖

HÃY CHĂM SÓC MẸ (Shin Kyung-Sook)----------Có những cuốn sách như những cơn gió mùa thu, không ồn ào, không dữ dội, nhưn...
25/07/2025

HÃY CHĂM SÓC MẸ (Shin Kyung-Sook)
----------
Có những cuốn sách như những cơn gió mùa thu, không ồn ào, không dữ dội, nhưng lại đủ sức làm lòng người thổn thức. Hãy Chăm Sóc Mẹ là một cuốn sách như thế – nhẹ nhàng mà thấm thía, giản dị mà khiến tim người đọc nhói lên từng nhịp.

Chúng ta vẫn thường bỏ quên những điều ở quá gần. Mẹ – lặng lẽ đứng sau đời ta– thường là người bị quên lãng trong những bận rộn của cuộc sống. Cho đến một ngày, khi bà không còn hiện diện một cách hiển nhiên nữa, ta mới hốt hoảng đi tìm.

Câu chuyện bắt đầu bằng một biến cố nhỏ bé, tưởng chừng chỉ là một tai nạn tình cờ: bà Park So-nyo bị lạc ở ga tàu Seoul, giữa biển người chen chúc, trong khoảnh khắc chồng bà quay đi. Từ giây phút ấy, sự vắng mặt của người mẹ bỗng trở thành một chiếc gương, phản chiếu từng vết nứt trong ký ức, trong tình thân, trong trái tim của mỗi người con.

Người ta thường nhớ mẹ qua những điều nhỏ nhất – mùi khoai lang nóng hổi trong chiều mưa, chiếc áo sơ mi màu trời cũ kỹ, bàn tay nhăn nheo đặt lên trán khi cơn đau ập đến. Shin Kyung-Sook, với một giọng văn tiết chế và đầy trắc ẩn, đã tái hiện những mảnh ký ức ấy bằng lối kể chuyện lặng lẽ, thủ thỉ như tiếng mẹ ru đêm nào.

Hyong-Chol, người con trai cả, từng được mẹ kỳ vọng, từng khiến mẹ tự hào, giờ đây nhớ lại mẹ bằng những chi tiết vụn vặt: những món ăn mẹ lặng lẽ để trên bàn, những lần mẹ lặng lẽ đóng cửa sau lưng anh. Sự lặng lẽ ấy, khi còn mẹ, là điều anh chẳng buồn để ý. Chỉ khi mất đi, anh mới nhận ra đó là cách mẹ yêu thương – không ồn ào, không đòi hỏi.

Chi-hon, cô con gái làm nghề viết, lại chạm đến nỗi ân hận sâu sắc hơn cả. Cô từng xẵng giọng với mẹ, từng làm tổn thương bà bằng những lời nói khô khốc. Và giờ đây, khi mẹ không còn ở bên để tha thứ hay mỉm cười xua tan mọi giận dỗi, những câu nói ấy như mũi dao găm ngược vào lòng mình. Ta thấy mình trong cô – cũng từng cau có với mẹ, từng gắt gỏng khi bà hỏi han, từng nghĩ rằng mẹ “không hiểu gì cả”. Nhưng chính mẹ là người hiểu ta hơn bất kỳ ai.
Ngay cả người chồng – người bạn đời năm mươi năm của mẹ – cũng phải tự vấn: “Giá như hôm đó tôi quay lại nhìn vợ lần nữa...”. Đó không chỉ là câu hỏi cho riêng ông, mà là câu hỏi dành cho tất cả chúng ta – những đứa con luôn vội vã bước đi mà quên ngoái đầu nhìn lại.

Mẹ – biểu tượng của sự hy sinh không tên, là người phụ nữ không biết chữ, âm thầm chịu đựng những cơn đau mà không hé lời. Mẹ là người đứng nơi căn bếp cả đời, không biết mình có thích nấu ăn không, chỉ biết rằng đó là điều mình phải làm. Câu trả lời ấy – giản dị mà chua xót – chính là tiếng lòng của hàng triệu người mẹ trên khắp thế gian: “Làm sao mà ta chỉ được làm những việc mình thích được chứ?”.

Hãy Chăm Sóc Mẹ không phải là một bản nhạc bi lụy, mà là khúc độc tấu buồn đầy nhân bản về tình mẫu tử. Nó khiến người đọc không chỉ rơi nước mắt, mà còn rơi vào suy tưởng. Về mẹ. Về ta. Về những điều chưa làm, những câu chưa nói, những cái ôm còn dang dở.

Shin Kyung-Sook viết bằng trái tim của một người con gái từ nông thôn nghèo lên thành phố lập nghiệp, mang theo trong mình cả nỗi nhớ mẹ và những dằn vặt khôn nguôi. Chính vì thế, từng câu chữ trong sách đều thấm đẫm tình thương – không phải thứ tình thương ồn ào, mà là thứ tình thương âm ỉ, như bếp lửa âm thầm cháy qua bao mùa đông.

Sách kết thúc, nhưng dư âm thì ở lại rất lâu. Ta gấp sách lại trong một chiều muộn, bỗng muốn nhấc điện thoại lên gọi về cho mẹ. Muốn hỏi mẹ đang làm gì, đã ăn cơm chưa, có thấy mệt không. Muốn nói một câu rất giản dị mà lâu rồi ta không nói: Mẹ ơi, con nhớ mẹ.
Vì trong cuộc đời này, có một điều nên làm nhất – và cũng dễ bỏ lỡ nhất – đó là chăm sóc mẹ khi mẹ còn ở bên ta.
Đừng để một ngày, mẹ chỉ còn trong ký ức, rồi ta mới nhận ra – bài học quan trọng nhất đời mình đã qua đi trong lặng lẽ.
------
Vũ Quỳnh Nhung- Thư viện TĐT VCB

KHAI MỞ TRÍ TUỆ CÙNG AI Bạn có biết rằng có tới 83% công ty tuyên bố rằng việc sử dụng AI trong chiến lược kinh doanh củ...
24/07/2025

KHAI MỞ TRÍ TUỆ CÙNG AI


Bạn có biết rằng có tới 83% công ty tuyên bố rằng việc sử dụng AI trong chiến lược kinh doanh của họ là ưu tiên hàng đầu. 86% CEO đồng ý rằng AI và kinh doanh song hành với nhau vì AI là công nghệ chủ đạo trong văn phòng của họ. Dữ liệu cho thấy AI có tiềm năng tăng năng suất của nhân viên khoảng 40% vào năm 2035 (https://explodingtopics.com/blog/ai-statistics).

Trong thời đại mà AI có thể hoàn thành công việc của bạn chỉ trong 30 phút thay vì 8 giờ, việc làm chủ công nghệ này không còn là lựa chọn mà là "vũ khí" quyết định tương lai. 10 cuốn sách dưới đây sẽ tiết lộ những bí mật giúp bạn từ người bình thường trở thành chuyên gia AI, đồng thời khai mở trí tuệ sáng tạo trong thiết kế, marketing, giáo dục, tài chính và tư duy xã hội:

i🎨 1. Ứng dụng AI thiết kế hình ảnh – Julie Pallant

Bí mật nào giúp bạn tạo ra hình ảnh "viral" mà không cần biết vẽ? Cuốn sách này khám phá sức mạnh thần thánh của DALL E, Midjourney… với hướng dẫn từ "newbie" đến "pro" chỉ trong 7 ngày. Tác giả không chỉ cung cấp bài tập thực hành rõ ràng mà còn tiết lộ làm thế nào để AI không "ăn cắp" sáng tạo của bạn. Đây là kim chỉ nam hoàn hảo cho designer, giáo viên, marketer và người làm nội dung muốn tạo ra những tác phẩm ấn tượng.

📈 2. Ứng dụng AI tự động hóa trong marketing – Alphabook biên soạn

Tại sao một số brand nhỏ lại "đánh bại" những ông lớn trong thế giới marketing? Cuốn sách này giải mã thuật toán quảng cáo thông minh, hướng dẫn cách "đọc vị" khách hàng bằng AI và cá nhân hóa nội dung. Với những con số thực tế từ các campaign triệu đô và ví dụ cụ thể, đây là vũ khí bí mật giúp marketer hiểu và triển khai AI hiệu quả, phù hợp cho cả sinh viên và chuyên gia truyền thông.

🤖 3. Không ai cản được AI – Nguyễn Tiến Huy

Bạn có sẵn sàng đối mặt với câu hỏi "Bạn sẽ bị AI thay thế hay sẽ thay thế AI?" Cuốn sách khai sáng tư duy này tiết lộ mô hình AI RGB độc quyền và bài test cá nhân hóa giúp bạn định vị vai trò của mình. Tác giả không chỉ cảnh báo về những nghề nghiệp sẽ biến mất trong 5 năm tới mà còn chỉ ra cách đồng hành cùng công nghệ, phù hợp với độc giả trẻ, nhà quản lý và nhân sự chuyển đổi số.

💻 4. NVIDIA – Cỗ máy tư duy vĩ đại – Stephen Witt

Câu chuyện từ công ty game trở thành "vua" của AI ẩn chứa bí mật gì? Cuốn sách khám phá hành trình của NVIDIA, bóc tách chiến lược phần cứng – yếu tố ít được nhắc đến nhưng là trụ cột của AI hiện đại. Tác giả tiết lộ bí mật đằng sau chip "thần thánh" và chiến lược mà cả Apple, Google phải "nể", giúp người đọc hiểu cách "cưỡi" làn sóng phần cứng AI. Đây là tài liệu quý giá cho người đam mê công nghệ, kinh doanh và khởi nghiệp.

🏫 5. AI thực chiến: Cuộc cách mạng toàn diện trong giáo dục – Liu Wen Yong

Cuốn sách này tiết lộ hệ thống giáo dục AI "không tưởng" với công cụ chấm điểm, phân tích học lực và cá nhân hóa nội dung học. Với minh họa cụ thể tại Trung Quốc và châu Âu, sách mở ra tầm nhìn về trường học tương lai và cách AI cá nhân hóa việc học cho từng cá nhân. Tài liệu hữu ích cho giáo viên, quản lý giáo dục và chuyên gia đào tạo.

💸 6. AI trong lĩnh vực kinh tế tài chính – Lê Hồng Nhung

Làm sao AI giúp người ta kiếm tiền "thần tốc"? Cuốn sách phân tích ứng dụng AI trong đầu tư, tín dụng, phát hiện gian lận với thuật toán đầu tư thông minh và khả năng phát hiện gian lận như "thần tài". Có minh họa bằng mô hình Python, TensorFlow từ A-Z, sách cung cấp code thực tế cho chuyên gia tài chính, nhà đầu tư và sinh viên ngành kinh tế muốn ứng dụng AI vào công việc.

🧠 7. Kỹ thuật đặt câu lệnh cho ChatGPT – Neil Dagger

99% người dùng ChatGPT đang sai cách! Cuốn sách này tiết lộ prompt "vàng" cho kết quả x10, hướng dẫn viết câu lệnh hiệu quả và sử dụng các kỹ thuật như chain-of-thought, prompt layering. Dành cho người dùng AI thực tế mỗi ngày, sách giúp bạn từ "amateur" đến "master" chỉ trong 3 ngày với nội dung cô đọng, dễ hiểu và có thể thực hành ngay.

🎓 8. Ứng dụng AI trong giáo dục – Roser Luckin

Tại sao học sinh phương Tây học ít nhưng hiểu sâu? Cuốn sách phân tích các hệ thống học thích ứng, chatbot học tập thông minh, AR/VR trong giảng dạy với ví dụ thực tế tại Anh, Mỹ. Tác giả không chỉ mở ra thế giới học tập trong môi trường ảo mà còn đề cập đến chuẩn đạo đức trong giáo dục thông minh, tạo ra ranh giới an toàn cho trẻ em.

📘 9. Nền giáo dục mới can đảm – AI sẽ tạo nên cuộc cách mạng giáo dục như thế nào – Salman Khan

Câu chuyện từ gia sư online đến "cách mạng" giáo dục ẩn chứa điều gì? Tác giả Khan Academy chia sẻ lộ trình ứng dụng AI vào học tập tự do, cá nhân hóa với tầm nhìn về giáo dục miễn phí cho toàn nhân loại. Đây là tiếng nói tiên phong về giáo dục mở, bình đẳng và chất lượng trong kỷ nguyên số, nơi mỗi người có một lộ trình học tập riêng biệt.

🧬 10. Homo Numericus – Con người trong kỷ nguyên số – Daniel Cohen Chúng ta có đang trở thành "nô lệ" của dữ liệu? Cuốn sách đặt ra câu hỏi sâu sắc về cách dữ liệu và AI tái định hình bản sắc con người. Với phân tích triết học và xã hội học sâu sắc, tác giả suy ngẫm về ranh giới giữa con người và máy móc, đây là lời cảnh báo nhân văn trước làn sóng số hóa và cuộc sống trong thế giới dữ liệu.

✨ Trong cuộc đua AI này, mỗi trang sách không chỉ trang bị kỹ năng mới mà còn giúp bạn quyết định: AI sẽ làm việc cho bạn hay bạn làm việc cho AI? Hành trình từ người bình thường đến chuyên gia AI chỉ cách bạn một quyết định. 📖 Hãy bắt đầu khai mở trí tuệ cùng AI và Dữ liệu ngay từ hôm nay.

🎯 QUẢN LÝ NHÂN SỰ THÔNG MINH TRONG THỜI ĐẠI SỐ📘 Data-driven HR: Quản lý nhân sự thông minh bằng dữ liệuMột buổi chiều cu...
18/06/2025

🎯 QUẢN LÝ NHÂN SỰ THÔNG MINH TRONG THỜI ĐẠI SỐ

📘 Data-driven HR: Quản lý nhân sự thông minh bằng dữ liệu

Một buổi chiều cuối tuần trong Thư viện Vietcombank, tôi tình cờ gặp lại tác giả quen thuộc Bernard Marr qua cuốn sách "Data-driven HR" (NXB Công Thương, 2020). Từng ấn tượng với ông từ Big Data đến Data Strategy, lần này tôi lại thấy mình bị cuốn vào một chủ đề tưởng cũ mà mới – quản trị nhân sự thông minh bằng dữ liệu.

💡 Quản lý nhân sự + Dữ liệu = Cách tiếp cận mới đầy tiềm năng!
Con người là tài sản quý nhất của doanh nghiệp – nhưng quản lý thế nào cho thông minh, hiệu quả, cá nhân hoá? Bernard Marr cho thấy câu trả lời nằm ở dữ liệu – "mỏ vàng" chưa được khai phá đúng mức.

📊 Thông qua phân tích dữ liệu, AI, học máy… doanh nghiệp có thể:
✅ Thấu hiểu nhân sự sâu sắc hơn
✅ Thiết kế chỉ số hiệu suất gắn liền mục tiêu kinh doanh
✅ Cá nhân hóa lộ trình phát triển nghề nghiệp

🌱 Dụng nhân như dụng mộc – tinh thần này được làm sống động hơn bao giờ hết trong kỷ nguyên số.

📎 Dù bạn là nhà quản lý nhân sự, người yêu công nghệ, hay đơn giản chỉ là một người mê tìm hiểu cái mới – cuốn sách vẫn sẽ dành cho bạn những tầng giá trị riêng biệt.

📚 Hãy cùng chia sẻ những điều hay, đáng học từ sách!
Bạn đã đọc cuốn sách nào về HR thông minh gần đây chưa? Cùng lan toả nhé! 💬👇

Dinh Khoi Viet (GLIMS project - HO)



🌿 CÔ ĐƠN, MỘT MÌNH NHƯNG VẪN "THUỘC VỀ"“Em đã sống cả một đời lạc lõng giữa những đám đông. Thật khó khăn. Đôi khi, ngôi...
18/06/2025

🌿 CÔ ĐƠN, MỘT MÌNH NHƯNG VẪN "THUỘC VỀ"

“Em đã sống cả một đời lạc lõng giữa những đám đông. Thật khó khăn. Đôi khi, ngôi nhà của chúng ta là nơi duy nhất em cảm thấy không hoàn toàn một mình. Em luôn có cảm giác em đang đi trên một con đường mà chính bản thân em cũng không thể nào hiểu nổi vì cả chặng đường ấy chỉ có duy nhất một kẻ độc hành là em.”
— Brené Brown
💭 Làm sao để thuộc về mà vẫn không đánh mất chính mình?

Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy biến động.
Mỗi lần đọc tin tức, tôi liền bị bao vây bởi những bài báo về khủng bố, chiến tranh, phân biệt chủng tộc, chia rẽ chính trị...
Những thị trấn sầm uất hóa thành tro bụi. Hàng tá người chết vì đói nghèo, giết chóc.
Nhưng đau lòng hơn cả là sự chia cắt vô hình giữa con người với con người, khi ta không còn thực sự thấy nhau, mà chỉ thấy nhãn mác: đảng phái, sắc tộc, tôn giáo, quan điểm...
🌲 Giữa thế giới ấy, tôi tìm đến Dấn thân vào hoang dã (Braving the Wilderness) như một nỗ lực níu lấy điều gì đó chân thật để kết nối với chính mình và xung quanh.

Brené Brown – học giả, diễn giả, nhà nghiên cứu hơn hai thập kỷ về sự dễ tổn thương và lòng dũng cảm – không chỉ viết sách. Bà mở ra một cuộc đối thoại:
✨ với chính mình
✨ với thế giới
✨ và với mỗi người đang vật lộn để thuộc về

Bà kể về những năm tháng bị phân biệt chủng tộc, cảm giác lạc lõng giữa tập thể, và hành trình đi tìm lại bản thân.
Khái niệm “true belonging – sự thuộc về đích thực” mà Brené đưa ra không đến từ sự hòa hợp, mà đến từ việc dám là chính mình, ngay cả khi điều đó khiến ta phải đứng một mình.
🌿 Vùng hoang dã trong sách không phải là một khu rừng – đó là không gian tinh thần: nơi không có bản đồ, không có chắc chắn, chỉ có bản ngã trần trụi và khát vọng được sống thật.

Con người giống nhau, nhưng mỗi cá thể là một bản thể độc nhất.
Chúng ta sống trong một thế giới mà ai cũng cô đơn. Nhưng vẫn cần kết nối, hỗ trợ, học hỏi, sống cùng nhau.
Tôi từng nghĩ sự kết nối chỉ đến khi cùng hệ giá trị, niềm tin... Nhưng sách cho tôi thấy một sự thật khác:
✨ Chúng ta có thể khác biệt, thậm chí bất đồng sâu sắc,
nhưng vẫn có thể kết nối, nếu có lòng chân thành và sự tử tế.

Từ nhỏ, tôi sợ đứng một mình. Luôn tìm nhóm để hòa nhập, dù không thực sự thích.
Lớn lên, nỗi sợ ấy đổi hình:
Tôi sợ không được đồng nghiệp chấp nhận, không vừa vặn với bạn bè, cộng đồng...
Cảm giác không thuộc về đâu dễ khiến ta xấu hổ và mặc cảm.
Ta trốn chạy cô đơn, vội vã tìm nơi hòa vào — rồi từ bỏ chính mình.
Ta sống theo lý tưởng của người khác, từ chối điều ta yêu chỉ vì họ ghét bỏ.
Nhưng rồi, ta có thực sự thuộc về?

“Nơi ta thuộc về không phải là chốn đông vui rộn rã.
Mà là nơi ta đủ can đảm đứng một mình — và vẫn là chính mình.”
Không thuộc về hội nhóm nào không có nghĩa bị chối từ. Đó có thể là bước đầu tiên để thuộc về chính mình.
“Bạn chỉ tự do khi nhận ra mình không thuộc về nơi nào – bạn thuộc về mọi nơi và cũng không thuộc về nơi nào cả. Cái giá rất đắt. Nhưng phần thưởng xứng đáng.”
— Maya Angelou

📍 Tôi từng thấy “dũng cảm đứng một mình” là lý tưởng xa vời.
Nhưng Brené không cổ vũ sự cô lập. Bà khích lệ kết nối với bản thể chân thực trong ta.
Chúng ta khác biệt nhưng không đối đầu.
Không cùng phe, không cùng lý tưởng – vẫn có thể nắm tay nhau vượt khó khăn

💗 Một chương khiến tôi rung động: “Holding Hands with Strangers”
Khi bà kể về buổi tưởng niệm vụ xả súng, nơi bà cảm nhận tình người giữa những người xa lạ.
Nó khiến tôi nhớ đến chính mình – những khoảnh khắc hiếm hoi tôi thấy kết nối, không vì tôi giống họ, mà vì tôi dám mở lòng.
“Bạn không cần thay đổi để thuộc về đâu cả. Bạn chỉ cần là chính mình.”
— Brené Brown

📘 Dấn thân vào hoang dã dạy tôi đứng một mình mà không thấy cô đơn.
Ngay cả trong hỗn loạn, vẫn có một vùng yên lặng – nơi tôi lắng nghe chính mình.
📍Hành trình "thuộc về" không bắt đầu bằng việc tìm người đồng điệu –
mà bắt đầu bằng việc dấn thân vào vùng hoang dã trong tim,
với một tấm lưng vững vàng, trái tim dịu dàng và lòng can đảm hoang dại.

Nếu bạn từng thấy mình đơn độc giữa đám đông, có lẽ cuốn sách này sẽ là một người bạn đường dịu dàng và dũng cảm. 💚

Luu Phi Yen (Relationship Management - VCB Soc Trang)


Address

Trường Đào Tạo Vietcombank, Khu Đô Thị Ecopark
Hung Yen

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:00
Tuesday 08:00 - 17:00
Wednesday 08:00 - 17:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đọc sách và Sáng tạo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category