03/02/2020
IQ thấp, đường về nhà còn quên nhưng hàng ngày Thịnh (17 tuổi, Đà Nẵng) lại luôn nhớ đi nhặt ve chai, để mua đồ ăn cho hàng trăm người.
Năm nay 17 tuổi, Đỗ Văn Thịnh thậm chí còn quên cả đường về nhà. "Em nhớ được mặt người, nhưng không nhớ gặp họ ở đâu, nhớ được những chuyện cách đó vài tháng, vài năm, nhưng không nhớ chuyện vài phút trước", Thịnh nói.
Ông Đỗ Văn Khương (45 tuổi, ba của Thịnh) chia sẻ, IQ của Thịnh thấp hơn người bình thường, em cũng không có sức lực tốt như người khác. Ngày nhỏ Thịnh cũng đi học, nhưng đến năm 11 tuổi, bệnh trầm trọng hơn.
"Ai nói gì xong, vài phút sau Thịnh ngơ ngác hỏi lại. Dù bắt chuyện rất nhanh, nhưng nhớ được điều gì quá 5 phút đã là một kỳ tích với em nó", ông Khương chia sẻ.
Thịnh gặp nhiều khó khăn trong học tập, em không thể nhớ được mặt chữ và các con số. Đến cuối năm 2014, Thịnh xin ba cho nghỉ học để đi nhặt ve chai kiếm tiền.
Nhà nghèo, đồ đạc không có nhiều, vậy mà không ít lần vì quên, Thịnh làm mất tài sản. "Nhiều lần điện thoại được người ta cho, em nó để quên ở giỏ xe đạp bị lấy mất. Còn có lần để xe đạp ven biển đi nhặt ve chai rồi không nhớ mình để ở đâu, mất xe, Thịnh phải đi bộ hơn 10 cây số để về nhà", ông Khương cho biết.
Một ngày của Thịnh bắt đầu bằng việc đi nhặt vỏ chai. Cậu kiếm được khoảng 100 nghìn đồng, một nửa đưa ba đi chợ, một nửa để vào quỹ từ thiện. Để có thêm tiền duy trì quỹ của mình, từ chiều tối cậu tự đi đến các hàng quán xin quyên góp.
Tối gần đây nhất, Thịnh mua 300 chiếc bánh mỳ và 300 hộp sữa rồi đạp xe đến Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng. Cậu tươi cười đến từng phòng phát bánh mỳ và sữa cho bệnh nhân. 11 tầng, hơn 100 phòng bệnh, Thịnh đi phát quà không thiếu phòng nào.
Trong bốn năm qua, những đồng tiền bán ve chai và kêu gọi ủng hộ đã giúp Thịnh tổ chức được khoảng 300 buổi phát đồ ăn như thế. Cậu bày tỏ: "Em chỉ mong muốn duy nhất, ngày nào đó em sẽ được thành lập một câu lạc bộ thiện nguyện của riêng mình, được chính quyền địa phương cấp phép để em không còn bị những cái xua tay từ mọi người khi em đi quyên góp".
Nguồn: Báo tuổi trẻ
< Bốn năm giúp nghìn người nghèo của cậu bé 'có trí nhớ 5 phút' >
IQ thấp, đường về nhà còn quên nhưng hàng ngày Thịnh (17 tuổi, Đà Nẵng) lại luôn nhớ đi nhặt ve chai, để mua đồ ăn cho hàng trăm người.
Năm nay 17 tuổi, Đỗ Văn Thịnh thậm chí còn quên cả đường về nhà. "Em nhớ được mặt người, nhưng không nhớ gặp họ ở đâu, nhớ được những chuyện cách đó vài tháng, vài năm, nhưng không nhớ chuyện vài phút trước", Thịnh nói.
Ông Đỗ Văn Khương (45 tuổi, ba của Thịnh) chia sẻ, IQ của Thịnh thấp hơn người bình thường, em cũng không có sức lực tốt như người khác. Ngày nhỏ Thịnh cũng đi học, nhưng đến năm 11 tuổi, bệnh trầm trọng hơn.
"Ai nói gì xong, vài phút sau Thịnh ngơ ngác hỏi lại. Dù bắt chuyện rất nhanh, nhưng nhớ được điều gì quá 5 phút đã là một kỳ tích với em nó", ông Khương chia sẻ.
Thịnh gặp nhiều khó khăn trong học tập, em không thể nhớ được mặt chữ và các con số. Đến cuối năm 2014, Thịnh xin ba cho nghỉ học để đi nhặt ve chai kiếm tiền.
Nhà nghèo, đồ đạc không có nhiều, vậy mà không ít lần vì quên, Thịnh làm mất tài sản. "Nhiều lần điện thoại được người ta cho, em nó để quên ở giỏ xe đạp bị lấy mất. Còn có lần để xe đạp ven biển đi nhặt ve chai rồi không nhớ mình để ở đâu, mất xe, Thịnh phải đi bộ hơn 10 cây số để về nhà", ông Khương cho biết.
Một ngày của Thịnh bắt đầu bằng việc đi nhặt vỏ chai. Cậu kiếm được khoảng 100 nghìn đồng, một nửa đưa ba đi chợ, một nửa để vào quỹ từ thiện. Để có thêm tiền duy trì quỹ của mình, từ chiều tối cậu tự đi đến các hàng quán xin quyên góp.
Tối gần đây nhất, Thịnh mua 300 chiếc bánh mỳ và 300 hộp sữa rồi đạp xe đến Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng. Cậu tươi cười đến từng phòng phát bánh mỳ và sữa cho bệnh nhân. 11 tầng, hơn 100 phòng bệnh, Thịnh đi phát quà không thiếu phòng nào.
Trong bốn năm qua, những đồng tiền bán ve chai và kêu gọi ủng hộ đã giúp Thịnh tổ chức được khoảng 300 buổi phát đồ ăn như thế. Cậu bày tỏ: "Em chỉ mong muốn duy nhất, ngày nào đó em sẽ được thành lập một câu lạc bộ thiện nguyện của riêng mình, được chính quyền địa phương cấp phép để em không còn bị những cái xua tay từ mọi người khi em đi quyên góp".
Nguồn: Báo tuổi trẻ