27/01/2025
“ 𝐍𝐚̀𝐲, 𝐛𝐚̉𝐨 𝐭𝐡𝐨̛̀𝐢 𝐠𝐢𝐚𝐧 đ𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚̣𝐲 𝐧𝐮̛̃𝐚, 𝐁𝟐 𝐯𝐚̂̃𝐧 đ𝐚𝐧𝐠 𝐛𝐚̣̂𝐧 𝐥𝐨̛́𝐧 𝐜𝐮̀𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐚𝐮”
💌 𝐆𝐮̛̉𝐢 𝐜𝐚́𝐜 𝐜𝐚̣̂𝐮,
Giữa cuộc đời vô danh này, chúng ta sẽ là ai đây?
Liệu rằng mười năm nữa, tên chúng ta có còn hiện diện trong ký ức của nhau không? Chắc là sẽ có, B2 nhỉ, tuổi trẻ tụi mình rực rỡ thế cơ mà…
“𝐸̂ 𝑏𝑎̂𝑦 𝑜̛𝑖 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑡𝑎 đ𝑒𝑜 𝑔𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎𝑦, 𝑙𝑜̛́𝑝 𝑚𝑖̀𝑛ℎ đ𝑒𝑜 𝑏𝑎̆𝑛𝑔 𝑐𝑎́ 𝑛ℎ𝑎̂𝑛”
“𝐿𝑜̛̃ 𝑐𝑎̂𝑦 𝑔𝑎̣̂𝑦 𝑏𝑢𝑛𝑔 𝑟𝑎 𝑚𝑎̀ 𝑐ℎ𝑎̉𝑦 𝑚𝑎́𝑢 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑏𝑖̀𝑛ℎ 𝑡𝑖̃𝑛ℎ đ𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑐𝑜́ 𝑘ℎ𝑜́𝑐 𝑔𝑖𝑢̛̃𝑎 𝑏𝑎̀𝑖 𝑛𝑔ℎ𝑒 ℎ𝑜𝑛𝑔𝑔”
“𝑇𝑜̂́𝑖 𝑛𝑎𝑦 𝑐ℎ𝑖́𝑛 𝑔𝑖𝑜̛̀ 𝑛ℎ𝑒́, 𝑚𝑎𝑖 𝑠𝑎́𝑢 𝑔𝑖𝑜̛̀ 𝑠𝑎́𝑛𝑔 𝑐𝑜́ 𝑚𝑎̣̆𝑡!!”
“𝑉𝑒̂̀ đ𝑜̣̂𝑖 ℎ𝑖̀𝑛ℎ 𝑚𝑎́𝑦 𝑏𝑎𝑦, 𝑏𝑜́𝑛𝑔 𝑚𝑎 𝐴𝑛ℎ 𝑄𝑢𝑜̂́𝑐, 𝑐𝑎̣̆𝑝 𝑔𝑖𝑜̀ đ𝑎𝑚 𝑚𝑒̂, 𝑣𝑜̀𝑛𝑔 𝑞𝑢𝑎𝑦 𝑘𝑖̀ 𝑑𝑖𝑒̣̂𝑢,... đ𝑖 𝑙𝑒̣ 𝑙𝑒̂𝑛!!”
“𝐺𝑖𝑎 𝐵𝑎̉𝑜 𝑜̛𝑖, đ𝑎̣̆𝑡 𝑛𝑢̛𝑜̛́𝑐….”
“Đ𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑘ℎ𝑜́𝑐 𝑛𝑢̛̃𝑎, 𝑡𝑟𝑜̂𝑖 ℎ𝑒̂́𝑡 𝑚𝑎𝑘𝑒𝑢𝑝 𝑟𝑜̀𝑖”
Cảm ơn nhiều nhé. Cảm ơn vì đã đến và trở thành những chương nhạc chói lọi nhất trong bài ca sinh mệnh của nhau. Cảm ơn vì sau những giờ tập mệt đến lả người ấy, tụi mình đã ngồi lại, cùng nhau ăn, cùng nhau uống và nói cười mỗi giờ. Cảm ơn vì sau những chấn thương, những lần vật lộn với việc thu, b**g gậy đến chảy máu, tụi mình vẫn chưa từng bỏ cuộc. Để ngay cả khi nước mắt rơi xuống, tụi mình vẫn có nhau, ôm lấy nhau trong khoảnh khắc yếu lòng ấy. Thật tuyệt vời khi hành trình trưởng thành này có nhau.
𝑪𝒂̉𝒎 𝒐̛𝒏 𝒄𝒂́𝒄 𝒄𝒂̣̂𝒖 𝒗𝒊̀ 𝒕𝒂̂́𝒕 𝒄𝒂̉.
💌 𝐆𝐮̛̉𝐢 𝐜𝐚́𝐧𝐡 𝐡𝐚̣̂𝐮 𝐩𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐯𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚̆́𝐜 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐮̣𝐢 𝐜𝐨𝐧,
Những đứa trẻ non nớt như chúng con đi được đến cuối hành trình đều là nhờ có thầy cô và cha mẹ ở bên nâng đỡ. Chúng con cảm ơn, và biết ơn sâu sắc đến 𝐓𝐡𝐚̂̀𝐲 𝐇𝐚̀ 𝐐𝐮𝐨̂́𝐜 𝐕𝐮̃ - 𝐆𝐕𝐂𝐍 𝟏𝟏𝐀𝟎𝟐. Đâu ai nghĩ rằng, người đàn ông kiệm lời và có phần khô khan ấy lại có một trái tim ấm áp vô cùng, luôn theo sát những buổi tập của tụi con; luôn quan tâm, hỏi han; và luôn đứng về phía tụi con như một người cha. Chúng con còn muốn gửi lời cảm ơn đến 𝐜𝐨̂ 𝐍𝐠𝐚̂𝐧 - “𝐆𝐕𝐂𝐍 𝐇𝐨̛̀” 𝐜𝐮̉𝐚 𝟏𝟏𝐀𝟎𝟐. Cô ơi, cô đừng hiểu lầm tụi con nhé, dù quậy phá là thế, nhưng đám quỷ cứ giờ Văn là ngủ tụi con thật sự xem cô như người mẹ thứ 2. Tụi con sẽ nhớ mãi những hình ảnh ấy, nhớ những lúc cô không chỉ bị đám giặc này “cướp tiết” mà còn cùng chúng con làm pom, và cả những chai nước bất ngờ,... Tụi con hứa sau tết sẽ trả lời cho mamy câu hỏi: “Ủa là hôm nay mình có tính học bài này không mấy đứa” một cách nghiêm túc nhất! Chúng con xin cảm ơn 𝐭𝐨𝐚̀𝐧 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐩𝐡𝐮̣ 𝐡𝐮𝐲𝐧𝐡 𝐥𝐨̛́𝐩 𝟏𝟏𝐀𝟎𝟐 vì đã luôn hỗ trợ tụi con vô điều kiện. Cảm ơn ba mẹ vì bằng một cách thầm lặng nào đó, dẫu nắng, dẫu mưa, vẫn luôn xuất hiện hậu thuẫn con hết mình.
💌 𝐆𝐮̛̉𝐢 “𝐁𝐞̀𝐨 𝐓𝐨̂̉𝐧𝐠” - 𝐚𝐧𝐡 𝐥𝐨̛́𝐧 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐮̣𝐢 𝐞𝐦,
Hơn cả lời cảm ơn, tụi em biết ơn anh vì mọi thứ. Biết ơn anh vì đã luôn kiên trì, nhẫn nại với những đen-xơ "không biết nhảy". Anh vẫn cứ dặn: “𝐌𝐚̂́𝐲 đ𝐮̛́𝐚 𝐜𝐮̛́ 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐥𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐡𝐢𝐞̣̂𝐭 𝐥𝐚̀ 𝐜𝐡𝐚̆𝐦 𝐜𝐡𝐢̉, 𝐜𝐨̀𝐧 𝐥𝐚̣𝐢 đ𝐞̂̉ 𝐚𝐧𝐡 𝐥𝐨”, và cũng một tay anh lo toan mọi thứ. Anh tự tay may vải, anh cứu đói tụi em bằng những chiếc “gỏi cuốn iu thưn”, anh ôm từng đứa nhỏ để tiếp lửa trước khi ra trận, anh ôm cả những lúc nức nở, luôn miệng bảo rằng: “𝐆𝐮𝐝 𝐣𝐨𝐛 𝐛𝐫𝐨”. Giữa bộn bề công việc ấy, anh vẫn ngồi tới tận khuya với “đám quỷ nhỏ”, mà nghe, mà đùa theo mọi câu chuyện trên trời dưới đất của tụi nó.
Một người thầy, một người anh lo toan và che chở, một người bạn luôn xuất hiện trong những cuộc chuyện trò của đám nhỏ tụi em. Anh hay bảo, đợi ngày mấy cục than này hoá kim cương, và tụi em rõ hơn ai hết, quá trình đó đã lấy đi công sức của anh đến nhường nào. Là khi một ngày đến tập, tụi em nhận ra tay anh lấm xanh màu vải, thấy chiếc story bốn giờ vẫn thức dựng bài của ai đó. Rốt cuộc B2 đã đổi bao nhiêu may mắn vậy anh?
“𝑈̉𝑎 𝑛𝑎𝑦 𝑎𝑛ℎ 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑐𝑜́ 𝑡𝑜̛́𝑖 ℎ𝑜𝑛𝑔?”, “𝐿𝑜𝑎 𝑐𝑢̉𝑎 𝑎𝑛ℎ 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑛𝑒̀!”, “𝐴𝑛ℎ 𝑚𝑖̀𝑛ℎ đ𝑢̛́𝑛𝑔 đ𝑜́ 𝑟𝑜̂̀𝑖 𝑘𝑖̀𝑎 𝑐ℎ𝑎̣𝑦 𝑣𝑜̂ 𝑐ℎ𝑜̂̃ 𝑙𝑒̣ 𝑙𝑒̂𝑛𝑛”,...
Tụi em kể anh nghe này nhé, ngày trại đó, khi cả đám chạy đi kiếm anh, đám nhóc đó đã không hỏi loạn "Anh Bèo đâu?" mà là "Anh mình đâu?". Trong vô thức đó, tụi em không còn xem anh là biên đạo nữa mà là "anh mình". LÀ ANH RUỘT CỦA B2 ĐÓ. Tụi em nhận ra, trong cuộc trò chuyện của nhau, cụm từ anh Bèo cũng đã ít dần đi, thay vào đó là "anh mình", là "Bèo tổng". Hoá ra đó là cách B2 ích kỷ giữ anh làm của riêng mình. Vì anh Bèo trước nay là thần tượng, là anh lớn dẫn đường của biết bao thế hệ nhưng Bèo Tổng ấy, là của riêng B2 mà thôi. Là Bèo Tổng mà có chuyện vui gỉ gi gì cũng sẽ kể anh nghe đầu tiên. Tụi em bắt đầu sợ, sợ những cuộc trò chuyện dần thưa thớt, sợ một ngày mở mess lên, chiếc group quen thuộc ấy sẽ không còn thông báo nữa. Tụi em trẻ con ghê! Có lẽ bởi chúng em - những đứa trẻ chưa kịp lớn ấy lần đầu cảm nhận được hơi ấm của anh lớn. Lần đầu được cưng, được chiều như thế. Cho phép tụi em trẻ con nốt tháng ngày này, anh nhé!
Và Bèo Tổng ơi, tụi em xin lỗi anh nhiều lắm. Xin lỗi vì khiến anh phải khóc, khiến anh phải nói lời xin lỗi. Xin lỗi anh vì những lần chưa tốt, vì tụi em đã không thể trở thành những chiến binh tỏa sáng nhất. Tụi em xin lỗi cho những lời hứa còn dang dở và ước nguyện chưa thành hình. Dẫu thế nào đi nữa, anh vẫn là người dẫn dắt tuyệt vời nhất. Mất bao nhiêu để tụi em có thể quay lại ngày đầu và đồng hành cùng anh mỗi ngày. Cái giá đó đắt thật anh nhỉ. Thôi thì tạm cất lại những tiếc nuối ấy, bọn em hẹn anh ở buổi gặp mặt vào một ngày không xa. Một ngày đầy nắng vắng suy tư, B2 nguyện cùng anh trải lòng tất thảy...
𝐊𝐢́ 𝐭𝐞̂𝐧,
𝐓𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐥𝐨̛́𝐩 𝟏𝟏𝐀𝟎𝟐, 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐭𝐡𝐚̣̂𝐭 𝐧𝐡𝐢𝐞̂̀𝐮 𝐜𝐚́𝐢 𝐨̂𝐦 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 💗