Thư viện Hạnh phúc

Thư viện Hạnh phúc Nơi đọc sách bình yên, hạnh phúc

Nghỉ Lễ rảnh rang, ngồi nghiên cứu về Ai và nhận ra AI đang thay đổi “bộ kỹ năng” của người lao độngBáo cáo mới của ILO ...
02/09/2026

Nghỉ Lễ rảnh rang, ngồi nghiên cứu về Ai và nhận ra AI đang thay đổi “bộ kỹ năng” của người lao động

Báo cáo mới của ILO công bố ngày 13/8/2026, Changing landscape of skills in the age of AI, cho thấy AI đang làm thay đổi cách người lao động sử dụng các nhóm kỹ năng lớn: nhận thức, xã hội/cảm xúc và kỹ thuật/số. Điểm quan trọng là nhu cầu không chỉ tăng đối với kỹ năng AI mà còn tăng với tư duy bậc cao, kỹ năng xã hội/cảm xúc, khả năng thích ứng, resilience và human agency - năng lực chủ động của con người.

Ngày 26–27/8, ILO tiếp tục tổ chức đối thoại chính sách ASEAN–Trung Quốc về AI và thị trường lao động. Cách đặt vấn đề của ILO khá cân bằng: AI có thể nâng năng suất và tạo cơ hội, nhưng chính sách phải cùng lúc chú trọng kỹ năng, dịch vụ việc làm, đào tạo nghề, doanh nghiệp nhỏ và giảm bất bình đẳng.

Dạo gần đây truyền thông hay nói về thất nghiệp ở lứa tuổi U35+, rằng AI sẽ thay thế hàng triệu việc làm, nhiều nghề sẽ biến mất, người lao động trung niên ngày càng khó cạnh tranh... Từ trải nghiệm của mình, mình thấy một người 35–40 tuổi không thể chỉ dựa vào kinh nghiệm tích lũy trong 15 năm trước; giá trị của kinh nghiệm vẫn còn nhưng phải được kết hợp với khả năng học mới, chứ không chỉ áp lực từ AI.

Một brief của ILO về ASEAN công bố tháng 7/2026 kết luận rằng chưa có bằng chứng về sự gián đoạn việc làm trên diện rộng do GenAI tại ASEAN. Các nghề có mức độ phơi nhiễm AI cao vẫn đang tăng việc làm, dù đã xuất hiện một số tín hiệu yếu hơn ở nhóm lao động trẻ trong một số công việc đầu vào.

Riêng Việt Nam, ILO ước tính khoảng 11,5 triệu lao động, tương đương khoảng 1/5 lực lượng lao động, làm trong những nghề có nhiệm vụ có khả năng chịu tác động của GenAI. Nhưng chỉ khoảng 1 triệu người nằm trong nhóm công việc vừa rất dễ bị AI tác động vừa có nhiệm vụ tiêu chuẩn hóa cao; ILO đánh giá kịch bản có khả năng hơn là công việc bị biến đổi, chứ không phải bị xóa sổ hoàn toàn.

Đây cũng là một câu chuyện của giáo dục. Không chỉ giáo dục trẻ em. Một đứa trẻ cần học cách đọc, viết, tư duy, giao tiếp, giải quyết vấn đề, thích ứng và tự học. Một người 40 tuổi cũng vậy.

Chỉ khác là bài toán của người 40 tuổi cấp thiết hơn, bởi chúng ta vừa phải làm việc, chăm sóc gia đình, kiếm sống, vừa phải tìm cách cập nhật chính mình giữa một thế giới đang thay đổi rất nhanh.

Có lẽ vì thế, học tập suốt đời không còn là một câu nói hay ho về giáo dục.

Nó đang dần trở thành một năng lực để mỗi người có thể tiếp tục sống và làm việc trong một thế giới mà nghề nghiệp của hôm nay chưa chắc sẽ còn nguyên hình dạng vào 5 hay 10 năm nữa.

Và nếu nghĩ xa hơn một chút về những đứa trẻ của chúng ta, có lẽ câu hỏi quan trọng cũng không còn chỉ là: “Sau này con sẽ làm nghề gì?”

Mà là: “Con cần trở thành một người như thế nào để dù nghề nghiệp thay đổi, con vẫn có thể học lại, thích ứng và tìm được con đường của mình?”


📚 KHÉP LẠI HÀNH TRÌNH 21 NGÀY Khi bắt đầu thử thách “21 ngày – mỗi ngày 21 phút đọc sách”, nhóm có khoảng 5–6 thành viên...
01/09/2026

📚 KHÉP LẠI HÀNH TRÌNH 21 NGÀY

Khi bắt đầu thử thách “21 ngày – mỗi ngày 21 phút đọc sách”, nhóm có khoảng 5–6 thành viên cùng hào hứng tham gia. Mỗi người chọn một cuốn sách, dành thời gian đọc và chụp lại một trang khiến mình ấn tượng. Những ngày đầu, trong nhóm xuất hiện nhiều trang sách khác nhau, những góc đọc khác nhau và cả những chia sẻ rất giản dị nhưng thú vị.

Rồi hành trình dần thưa người. Có người bận rộn, có người quên check-in, có người vẫn đọc nhưng không tiếp tục đăng bài, có thể do phong trào ít người quá nên không có động lực, không có cảm hứng để đi tiếp, cũng có thể có người nhận ra rằng duy trì một việc nhỏ mỗi ngày không đơn giản như mình từng nghĩ. Cuối cùng, chỉ còn một bạn đi xuyên suốt đủ 21 ngày.

Nếu nhìn vào con số, từ 5–6 người chỉ còn một người hoàn thành có vẻ là một kết quả khá khiêm tốn. Nhưng tôi không nghĩ hành trình này vô nghĩa. Những người đã tham gia dù chỉ vài ngày cũng đã từng dành một khoảng thời gian thật sự cho sách. Còn người đi đến cuối đã có tối thiểu 441 phút đọc sách, 21 lần chủ động mở sách và 21 trang sách đáng nhớ được lưu lại, thực ra là bạn ấy cùng con đọc sách hàng ngày, không phải mỗi ngày 1 trang sách mà mỗi ngày một cuốn sách, và cả cuốn sách cho riêng mình nữa.

Một thói quen không được tạo nên bằng sự hào hứng trong ngày đầu tiên, mà bằng việc vẫn tiếp tục vào những ngày bình thường, khi không còn cảm giác mới mẻ và cũng chẳng có ai nhắc mình phải làm.

Xin chúc mừng và cảm ơn Bích vì đã kiên trì đi trọn hành trình. Sự hiện diện đều đặn của bạn không chỉ là thành quả của riêng bạn mà còn là một lời nhắc rất đẹp cho Thư viện Hạnh phúc rằng đôi khi một hoạt động cộng đồng không cần thật đông mới có giá trị. Nếu một người thực sự hình thành được thói quen đọc, dành thời gian cho sách và tìm thấy điều có ý nghĩa trong từng trang đọc, thì hành trình ấy đã gieo được một hạt mầm.

Tôi cũng cảm ơn tất cả những thành viên đã từng bắt đầu. Việc chưa hoàn thành 21 ngày không có nghĩa là thất bại, bởi đọc sách không phải một cuộc đua và càng không nên trở thành áp lực. Chúng ta luôn có thể mở sách trở lại vào hôm nay, bắt đầu bằng 21 phút hoặc chỉ vài trang cũng được. Và tôi cũng biết, các bạn vẫn đọc sách, chỉ là bạn đã không thực hiện thử thách cùng nhau mà thôi.

Sau hành trình này, tôi hiểu thêm rằng để xây dựng một cộng đồng đọc sách, chỉ có lời kêu gọi và sự hào hứng ban đầu là chưa đủ. Một thói quen cần được nâng đỡ bằng sự đồng hành, những tương tác sôi nổi, những lời nhắc vừa đủ và cảm giác rằng điều mình chia sẻ được ai đó nhìn thấy.

21 ngày đã khép lại, nhưng hành trình đọc không dừng ở đây. Mong rằng từ một người đã đi đến cuối hôm nay, rồi sẽ có thêm nhiều người cùng mở sách, cùng đọc và cùng nuôi dưỡng một cộng đồng học tập bền bỉ theo cách riêng của mình.



Hôm qua, trong buổi Library Talk, mình được nghe Hưng, founder Thư viện Dương Liễu, chia sẻ một điều khiến mình suy nghĩ...
31/08/2026

Hôm qua, trong buổi Library Talk, mình được nghe Hưng, founder Thư viện Dương Liễu, chia sẻ một điều khiến mình suy nghĩ: Có nhiều thư viện cộng đồng, thư viện tư nhân được mở ra với rất nhiều tâm huyết, nhưng sau một thời gian ít người đến đọc, người sáng lập nghĩ rằng mình đã thất bại, rồi đóng cửa.

Câu chuyện ấy chạm đến mình, có lẽ bởi mình cũng đang bước đi trên một con đường tương tự.

Khi bắt đầu Thư viện Hạnh phúc, mong muốn của mình không chỉ là tổ chức vài buổi đọc sách cho trẻ. Mình mong có thể tạo nên một cộng đồng, nơi trẻ em và người lớn cùng đọc, cùng trò chuyện, cùng chia sẻ những kiến thức và kỹ năng cần thiết trong cuộc sống; nơi sách không chỉ nằm trên giá mà thực sự đi vào suy nghĩ, cảm xúc và cách mỗi người sống mỗi ngày.

Những buổi đọc sách cho trẻ chỉ là điểm khởi đầu của ước mơ ấy.

Nhưng ngay từ những bước đầu tiên, mình đã nhận ra rằng xây dựng một cộng đồng không hề đơn giản. Có những chương trình mình chuẩn bị rất nhiều nhưng số người tham gia lại ít hơn mong đợi. Có những bài viết mình dành nhiều tâm sức nhưng không nhận được bao nhiêu phản hồi, đăng ký. Có lúc mình tự hỏi liệu điều mình đang làm có thực sự cần thiết không, liệu mình có đủ khả năng để đi tiếp không, hay chỉ đang hào hứng với một mong muốn đẹp nhưng quá khó để biến thành hiện thực.

Thời gian đầu, mình khá căng thẳng. Mỗi lượt đăng ký, mỗi lời từ chối, mỗi buổi học đông hay vắng đều dễ khiến tâm trạng mình lên xuống. Mình muốn chương trình phải tốt, muốn có nhiều người tham gia, muốn nhìn thấy kết quả sớm, bởi mình đã đặt vào đó rất nhiều tình cảm và kỳ vọng.

Nhưng rồi, đi thêm một đoạn, mình bắt đầu thấy mọi chuyện bình thường hơn. Một cộng đồng không thể hình thành chỉ sau vài buổi gặp gỡ. Một thói quen đọc cũng không thể được gieo xuống hôm nay rồi ngày mai lập tức thành cây. Có những hạt giống cần rất nhiều thời gian nằm yên dưới đất trước khi nảy mầm. Việc của người gieo có lẽ không phải là mỗi ngày đào lên xem hạt đã mọc chưa, mà là tiếp tục chăm đất, tưới nước và tin vào điều mình đang làm.

Mình cũng dần học cách nhìn vào những điều nhỏ bé hơn: một em bé bắt đầu mạnh dạn giơ tay chia sẻ; một bạn trước đây ngại đọc nhưng đã đọc hết một câu chuyện; một phụ huynh dành thời gian ngồi bên con; một người đồng hành mới tìm đến vì cùng tin rằng sách có thể làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Những thay đổi ấy có thể chưa tạo thành con số lớn, nhưng chúng cho mình biết rằng hành trình này không vô nghĩa.

Qua buổi trò chuyện hôm qua, mình càng hiểu rằng con đường phía trước còn rất dài và cũng rất rộng. Thư viện không chỉ được đo bằng số người bước vào trong một ngày, và một cộng đồng cũng không chỉ được đo bằng số thành viên đang có. Giá trị của nó còn nằm ở những mối liên kết được tạo nên, những cuộc trò chuyện được mở ra, những đứa trẻ được khơi gợi niềm yêu thích đọc sách và những người lớn tìm thấy nhau qua cùng một niềm tin.

Có thể sẽ còn những buổi ít người tham gia, những kế hoạch phải thay đổi, những lần nghi ngờ chính mình và cả những giai đoạn tưởng như không có gì tiến triển. Nhưng có lẽ đó không phải là dấu hiệu của thất bại. Đó chỉ là một phần của hành trình xây dựng một điều cần nhiều thời gian.

Bây giờ, mình không còn quá nóng lòng phải chứng minh rằng Thư viện Hạnh phúc sẽ đi được đến đâu. Mình chỉ muốn mỗi bước mình đi đều chân thành, có ích và đưa mình gần hơn với điều đã lựa chọn.

Con đường phía trước còn dài và rộng. Vậy thì cứ thế mà sải bước thôi.




Ảnh của Local Bookable

“Biết đọc” bây giờ có lẽ không còn đơn giản là đọc được chữ.UNESCO vừa cập nhật dữ liệu về literacy, năng lực đọc viết, ...
31/08/2026

“Biết đọc” bây giờ có lẽ không còn đơn giản là đọc được chữ.

UNESCO vừa cập nhật dữ liệu về literacy, năng lực đọc viết, và có một con số khá đáng mừng: tỷ lệ biết chữ của người trưởng thành trên thế giới đã tăng từ 65% năm 1975 lên 88% năm 2024; ở người trẻ 18–24 tuổi, tỷ lệ này đã đạt 93%.

Dù vậy, thế giới vẫn còn ít nhất 739 triệu người trưởng thành chưa có các kỹ năng đọc viết cơ bản, khoảng hai phần ba trong số đó là phụ nữ.

Nhưng khái niệm "literacy" đang được nhìn nhận rộng hơn.

Biết đọc, biết viết ngày nay không chỉ là nhận ra mặt chữ, đọc trôi chảy một văn bản hay viết được một đoạn văn. Trong một thế giới mà mỗi ngày chúng ta tiếp nhận vô số thông tin từ sách, báo, Facebook, YouTube, TikTok và giờ thêm cả nội dung do AI tạo ra, một người còn cần khả năng hiểu, diễn giải, đánh giá, tạo ra và truyền đạt thông tin.

Và điều này làm tôi nghĩ khá nhiều về việc đọc của trẻ. Có khi chúng ta vui vì con đọc rất nhanh, đọc được nhiều cuốn sách.. Nhưng có lẽ chúng ta cần hỏi thêm: Con có hiểu điều mình vừa đọc không? Con có kể lại được bằng ngôn ngữ của mình không? Có nhận ra đâu là sự kiện, đâu là ý kiến? Có biết đặt câu hỏi khi gặp một thông tin khiến mình nghi ngờ? Có biết tìm thêm một nguồn khác để kiểm chứng? Có thể nói rằng “con không đồng ý với nhân vật này, vì…”? Và quan trọng hơn, con có đem điều vừa đọc liên hệ với cuộc sống của mình không?

Tôi nghĩ đây mới là một trong những năng lực đọc mà trẻ em thời đại này rất cần. Bởi trước đây, một đứa trẻ có thể gặp khó khăn vì thiếu thông tin. Còn trẻ em hôm nay lại đang lớn lên giữa một thế giới có thể thừa thông tin.

Chỉ cần vài giây tìm kiếm, các con có hàng nghìn câu trả lời. AI thậm chí có thể giải thích, tóm tắt, viết bài và trả lời câu hỏi thay con.

Có lẽ vì thế mà việc nuôi dưỡng thói quen đọc sách cho trẻ vẫn quan trọng, đọc nhiều sách là rất tốt, nhưng số lượng sách không phải là đích đến cuối cùng.

Đọc một câu chuyện rồi cùng con trò chuyện. Hỏi con tại sao. Cho phép con không đồng ý với tác giả hoặc nhân vật. Khuyến khích con tìm một nguồn khác. Để con kể lại theo cách của mình. Viết một vài dòng về điều con nghĩ. Thử áp dụng một điều vừa đọc vào cuộc sống...

Những việc rất nhỏ ấy đang đưa trẻ đi từ: đọc chữ → đọc hiểu → suy nghĩ → phản biện → tạo ra ý nghĩa của riêng mình.


MỖI ĐỨA TRẺ ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN ĐỂ KỂWorkshop “Con ngại đọc, bí ý khi viết – Làm sao để con tìm thấy câu chuyện của ch...
30/08/2026

MỖI ĐỨA TRẺ ĐỀU CÓ MỘT CÂU CHUYỆN ĐỂ KỂ

Workshop “Con ngại đọc, bí ý khi viết – Làm sao để con tìm thấy câu chuyện của chính mình?” đã khép lại, nhưng những chia sẻ và những trang viết của các bạn nhỏ vẫn để lại trong mình nhiều cảm xúc.

Chia sẻ của chị Nhuận Hà: trước khi trở thành một người viết, chúng ta cần là một người đọc. Sách mở rộng thế giới, nuôi dưỡng vốn từ, trí tưởng tượng và gieo vào trẻ những hạt mầm đầu tiên của ước mơ. Tuy nhiên, đọc sách thôi chưa đủ. Muốn viết được những câu chuyện chân thật và có sức sống, trẻ còn cần quan sát, trải nghiệm và lưu giữ cảm xúc của mình.

Trải nghiệm ấy không nhất thiết phải là một chuyến đi thật xa hay một sự kiện đặc biệt. Đó có thể là một buổi làm kẹo cùng các bạn, một chuyến đi biển với gia đình, một trò chơi con yêu thích hay một khoảnh khắc ngắm hoàng hôn. Điều làm nên dấu ấn riêng của mỗi bài viết chính là những chi tiết cụ thể mà chỉ người trong cuộc mới nhìn thấy và cảm nhận được.

Trong workshop, các bạn nhỏ đã có 10 phút để viết tự do về điều mình muốn kể. Có bạn viết về quy trình làm kẹo dẻo, có bạn kể chuyến đi cùng gia đình, có bạn viết về thiên nhiên, có bạn sáng tạo nên câu chuyện về một chú gấu Bắc cực cứu người. Các bài viết còn ngắn, câu chữ đôi chỗ chưa hoàn chỉnh, nhưng mỗi bài đều mang một góc nhìn và một tiếng nói riêng.

Điều đó càng khiến mình tin rằng nhiều khi trẻ không phải là “không biết viết”, mà chỉ cần được gợi mở đúng cách, được khích lệ và có một môi trường đủ an toàn để bắt đầu.

Cô Hà cũng nói với các bạn nhỏ: khi chưa biết viết gì, hãy cứ cầm bút và viết ra những điều đang có trong đầu. Sau đó mới đọc lại, sắp xếp ý, bổ sung chi tiết và chỉnh sửa. Ngay cả người viết chuyên nghiệp cũng có những lúc ngồi trước trang giấy mà chưa thể viết ngay. Vì vậy, trẻ không cần chờ đến khi có một ý tưởng thật hay hay một bài viết thật hoàn hảo mới bắt đầu.

Chỉ cần 10 phút mỗi ngày, một cuốn sổ nhỏ và sự kiên trì, những câu chữ ban đầu có thể dần trở thành một đoạn văn, một câu chuyện và biết đâu là một tác phẩm mang tên con.

Thư viện Hạnh phúc xin chân thành cảm ơn chị Nhuận Hà, tác giả của *Như dòng sông cần mẫn*, *Như sông tìm về biển*…, đã dành thời gian chia sẻ những trải nghiệm chân thật và trực tiếp góp ý cho các bạn nhỏ. Cảm ơn các ba mẹ đã đồng hành; cảm ơn các con đã can đảm viết và chia sẻ câu chuyện của mình.

Từ những trang viết nhỏ hôm nay, Thư viện Hạnh phúc sẽ tiếp tục xây dựng một hành trình đọc – quan sát – trải nghiệm – viết và chỉnh sửa dành cho các bạn nhỏ. Chúng mình cũng đang ấp ủ một dự án để những câu chuyện chân thật ấy có cơ hội được tập hợp, nâng niu và đi xa hơn.

Bởi mỗi đứa trẻ đều có một thế giới riêng, và câu chuyện của con cũng xứng đáng được lắng nghe. 💛


Lớp học luyện nói tiếng Anh hè này vừa kết thúc. Cảm ơn chị Trâm Anh đã dành thời gian hướng dẫn các em nhỏ. Cảm ơn các ...
28/08/2026

Lớp học luyện nói tiếng Anh hè này vừa kết thúc.

Cảm ơn chị Trâm Anh đã dành thời gian hướng dẫn các em nhỏ. Cảm ơn các bé đã chăm chỉ tham gia mỗi tuần.

Thấy các bé vui trong mỗi buổi học, có sự tiến bộ sau khoá học, mình cảm thấy rất vui vì đã tạo được sân chơi cho các bạn tự tin thể hiện, tự tin học hỏi, dám thử, dám sai và dám sửa...

Cùng nhau, chúng ta có thể làm được nhiều điều có ích cho bản thân, cho gia đình và cho xã hội.



Tiếng Anh: chuyển từ “học tiếng Anh” sang “sống trong môi trường có tiếng Anh”Ngày 17/08, Bộ GD&ĐT công bố dự thảo tiêu ...
27/08/2026

Tiếng Anh: chuyển từ “học tiếng Anh” sang “sống trong môi trường có tiếng Anh”

Ngày 17/08, Bộ GD&ĐT công bố dự thảo tiêu chí đánh giá việc đưa tiếng Anh thành ngôn ngữ thứ hai trong trường học. Một điểm rất đáng chú ý là cách tiếp cận không chỉ đo kết quả của môn tiếng Anh mà đánh giá cả chương trình, đội ngũ, môi trường giáo dục, học liệu, cơ sở vật chất, chuyển đổi số và mức độ tiếng Anh thực sự được sử dụng trong giao tiếp và hoạt động của nhà trường. Các trường cũng dự kiến được đánh giá theo mức độ phát triển chứ không đơn giản “đạt/không đạt”.

Tư duy này đáng quan tâm hơn chính chuyện tiếng Anh: muốn hình thành một năng lực, không thể chỉ tăng giờ học; phải tạo môi trường khiến năng lực đó được sử dụng thường xuyên.

Điều này cũng tương tự như đối với các năng lực đọc, viết, nói hay sáng tạo. Không thể mong một đứa trẻ yêu đọc nếu một tuần chỉ có một tiết đọc; không thể mong trẻ giao tiếp tốt nếu hầu hết thời gian chỉ ngồi nghe người lớn.

Cũng liên quan đến phương pháp giáo dục, nhưng ở nước ngoài: Ngày 20/08, African Population and Health Research Center công bố báo cáo mới về foundational learning tại Kenya. Dữ liệu được dẫn trong báo cáo cho thấy 6/10 học sinh lớp 3 ở Kenya chưa thể đọc hiểu câu chuyện tiếng Anh ở trình độ lớp 3 và 8/10 chưa giải được bài toán cơ bản đúng trình độ lớp. Nhưng insight đáng chú ý hơn là nhóm nghiên cứu cảnh báo về learning relapse: trẻ có thể đạt được một năng lực trong một giai đoạn rồi mất dần nếu cách dạy hiệu quả không được duy trì.

Nhóm nghiên cứu đề xuất chuyển trọng tâm từ learning poverty, trẻ chưa biết sang learning proficiency, trẻ thực sự thành thạo và duy trì được năng lực, đồng thời nhấn mạnh vai trò của cách giáo viên dạy: bài học có cấu trúc, học liệu phù hợp, hỗ trợ giáo viên, chuyển dần trách nhiệm từ giáo viên sang người học và duy trì thực hành hiệu quả theo thời gian.

Từ đây nổi lên vấn đề: "Con học rồi nhưng không dùng được”, điều này rất rõ với tiếng Anh nhưng thực chất phổ biến ở nhiều lĩnh vực. Trẻ học từ vựng nhưng không nói; học viết nhưng chỉ viết khi giáo viên giao bài; đọc sách nhưng không biết diễn đạt điều mình nghĩ; học kỹ năng giải quyết vấn đề nhưng khi gặp mâu thuẫn thật lại không biết làm gì.

Vấn đề nữa là cha mẹ thường nhìn vào kết quả nhưng khó nhìn thấy quá trình hình thành năng lực. Ví dụ trẻ giải được bài toán hôm nay không có nghĩa là đã có tư duy toán học; trẻ đọc xong 20 cuốn sách không đồng nghĩa có năng lực đọc hiểu sâu. Báo cáo APHRC cho thấy ngay cả những năng lực đã hình thành vẫn có thể suy giảm nếu không được luyện tập phù hợp.

Vì vậy, quan trọng không phải là cố cho con học thêm nhiều nhất có thể mà cần có một môi trường để con "nhúng mình" vào đó.

STEM ở Việt Nam: từ phong trào sang một cấu phần chính thức của giáo dục phổ thôngNgày 22/08, dự thảo Thông tư về tổ chứ...
26/08/2026

STEM ở Việt Nam: từ phong trào sang một cấu phần chính thức của giáo dục phổ thông

Ngày 22/08, dự thảo Thông tư về tổ chức hoạt động giáo dục STEM trong giáo dục phổ thông được công bố để lấy ý kiến. Điểm đáng chú ý không phải việc Việt Nam “bắt đầu làm STEM” điều này đã có từ lâu, mà là Bộ GD&ĐT đang muốn tạo khung pháp lý thống nhất, gắn STEM với dạy học hai buổi/ngày và mục tiêu phát triển phẩm chất, năng lực học sinh, thay cho tình trạng mỗi trường triển khai một kiểu. Dự thảo cũng nói tới hình thành “hệ sinh thái giáo dục STEM”, thúc đẩy đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số trong nhà trường.

Đây là tín hiệu đáng theo dõi vì nó cho thấy STEM không nên được hiểu đơn giản là cho trẻ lắp robot hay làm thí nghiệm. Nếu thực hiện đúng tinh thần, STEM phải giúp trẻ đặt câu hỏi – xác định vấn đề – thử nghiệm – thất bại – điều chỉnh – tạo sản phẩm – giải thích cách mình làm.

Phần “tư duy” quan trọng hơn phần “đồ nghề”.

KHÉP LẠI HAPPY READING K2 – NHỮNG HẠT MẦM ĐÃ ĐƯỢC GIEO 🌱Vậy là hành trình Happy Reading K2 vừa khép lại. Trong suốt khóa...
25/08/2026

KHÉP LẠI HAPPY READING K2 – NHỮNG HẠT MẦM ĐÃ ĐƯỢC GIEO 🌱

Vậy là hành trình Happy Reading K2 vừa khép lại. Trong suốt khóa học, các con đã cùng nhau gặp gỡ các nhân vật đặc biệt, mỗi người đến từ một thời đại, một đất nước và có một hành trình rất khác nhau, nhưng đều để lại những bài học đẹp về cách sống và cách trưởng thành.

Từ Jocko Willink, các con hiểu rằng kỷ luật không phải là sự gò bó mà là khả năng tự quản lý bản thân để có nhiều tự do hơn. Thomas Edison giúp các con nhìn thất bại như một phần của hành trình học hỏi. Marie Curie gieo vào lòng các con sự dũng cảm theo đuổi ước mơ và niềm tin rằng ai cũng có quyền khám phá khả năng của mình. Mẹ Teresa mang đến bài học về lòng yêu thương, sự đồng cảm và những việc tốt nhỏ bé dành cho người khác.

Qua câu chuyện của Helen Keller, các con học cách nhận biết cảm xúc và bình tĩnh hơn khi tức giận. Đại tướng Võ Nguyên Giáp giúp các con hiểu rằng dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ, mà là vẫn lựa chọn hành động đúng dù trong lòng còn sợ hãi. Hai Bà Trưng khơi dậy tình yêu quê hương và niềm tự hào về lịch sử dân tộc. Leonardo da Vinci mở ra thế giới của sự tò mò, quan sát và sáng tạo, còn Nelson Mandela cho các con thấy sức mạnh của lòng khoan dung, đối thoại và hòa giải....

Trong buổi tổng kết, các con đã cùng tham gia những trò chơi ôn lại hành trình, nhận diện nhân vật, giải các câu hỏi và xử lý những tình huống gần gũi trong cuộc sống. Có những câu trả lời rất nhanh, có những suy nghĩ còn ngây thơ, nhưng điều khiến cô vui nhất không phải là các con nhớ được bao nhiêu dữ kiện, mà là các con đã bắt đầu biết liên hệ câu chuyện của những nhân vật ấy với chính mình: khi cần tự giác hoàn thành bài tập, khi làm sai và muốn bỏ cuộc, khi tức giận với bạn, khi thấy một người đang cần giúp đỡ hay khi muốn thử sức với một điều mới.

Những bài thuyết trình cuối khoá do các con tự lựa chọn chủ đề, tự thiết kế nội dung và tự trình bày trước lớp chỉ là một trong những minh chứng về sự tiến bộ trong hành trình đọc, hiểu, sáng tạo, chia sẻ, kết nối mà cô mong muốn kiến tạo nên trong môi trường Thư viện Hạnh phúc, và cô đã thấy những mầm xanh ấy đang phát triển mỗi ngày trong các bạn nhỏ.

Một khóa học kết thúc không có nghĩa là những bài học cũng dừng lại. Cô mong rằng sau Happy Reading K2, mỗi đứa trẻ sẽ mang theo ít nhất một “sức mạnh” cho riêng mình: một chút kỷ luật hơn, một chút kiên trì hơn, biết tò mò và đặt câu hỏi nhiều hơn, biết bình tĩnh trước cảm xúc, dũng cảm khi còn sợ và yêu thương trong những việc nhỏ mỗi ngày.

Cảm ơn các con đã cùng đọc, cùng suy nghĩ, cùng chia sẻ và tạo nên một lớp học nhiều màu sắc. Cảm ơn các cô Xuân Huyên, Kim Tốt, Hồng Anh, Nguyễn Thuỳ đã chuẩn bị từng bài học bằng sự tận tâm và tình yêu dành cho trẻ. Đặc biệt, cảm ơn các ba mẹ đã tin tưởng, sắp xếp thời gian và âm thầm đồng hành cùng con trong suốt hành trình. Sự hiện diện và kiên trì của ba mẹ chính là một phần rất quan trọng trong hành trình học hỏi của con.

Mong rằng những hạt mầm về kỷ luật, kiên trì, dũng cảm, tò mò, yêu thương và trách nhiệm ... sẽ tiếp tục được chăm sóc trong gia đình, trong lớp học và trong từng lựa chọn nhỏ của các con mỗi ngày.

Hẹn gặp lại các con trong những hành trình đọc, nghĩ, viết và trưởng thành tiếp theo của Thư viện Hạnh phúc! 💛

📚 WORKSHOP: CON NGẠI ĐỌC, BÍ Ý KHI VIẾT – LÀM SAO ĐỂ CON TÌM THẤY CÂU CHUYỆN CỦA CHÍNH MÌNH?“Con không biết viết gì cả!”...
25/08/2026

📚 WORKSHOP: CON NGẠI ĐỌC, BÍ Ý KHI VIẾT – LÀM SAO ĐỂ CON TÌM THẤY CÂU CHUYỆN CỦA CHÍNH MÌNH?

“Con không biết viết gì cả!”

Có những đứa trẻ kể chuyện rất hào hứng, nhưng khi cầm bút lại ngồi mãi không viết được vài dòng. Có những bạn đọc xong một cuốn sách nhưng không biết nói mình thích điều gì, nhớ chi tiết nào hay câu chuyện ấy gợi cho mình suy nghĩ gì. Cũng có những trẻ ngại đọc, sợ viết vì việc đọc và viết thường gắn với bài tập, điểm số, những bài văn mẫu và cảm giác phải làm cho đúng.

Nhưng có thật là con không có gì để viết? Hay con chưa được giúp để nhận ra rằng ý tưởng có thể bắt đầu từ một trang sách mình yêu thích, một chuyến đi, một người mình từng gặp, một niềm vui, một lần buồn, một câu hỏi ngộ nghĩnh hay chỉ là một việc rất nhỏ xảy ra trong ngày?

Thư viện Hạnh phúc tổ chức workshop “Con ngại đọc, bí ý khi viết – Làm sao để con tìm thấy câu chuyện của chính mình?”, đồng hành cùng chương trình là một diễn giả đã viết và xuất bản nhiều cuốn sách, có nhiều trải nghiệm sống thú vị để chia sẻ với cha mẹ và các con về hành trình đọc, quan sát cuộc sống, tìm ý tưởng và đưa những điều mình muốn kể thành câu chữ.

Trong 60 phút của chương trình, các con sẽ được lắng nghe câu chuyện thật phía sau những trang sách, khám phá xem một người viết tìm ý tưởng từ đâu, hiểu rằng bản thảo đầu tiên không cần phải hoàn hảo và thử bắt đầu một trang viết bằng chính trải nghiệm, cảm xúc và tiếng nói của mình.

Cha mẹ cũng có cơ hội hiểu hơn vì sao con thường bí ý, ngại viết và mình có thể đồng hành thế nào để khơi gợi mà không áp đặt, góp ý mà không biến bài viết của con thành bài viết của người lớn.

Workshop không nhằm dạy trẻ những công thức viết văn thật cầu kỳ. Điều chúng tôi mong muốn là khơi lại niềm vui đọc sách, giúp trẻ nhận ra mình có rất nhiều điều đáng để kể và đủ tự tin đặt những câu chữ đầu tiên lên trang giấy. Bởi mỗi đứa trẻ đều có một thế giới riêng, và câu chuyện của con cũng xứng đáng được lắng nghe.

⏰ Thời gian: 19h30 ngày 29/8/2026
💻 Hình thức: Online qua Zoom
⏳ Thời lượng: 60 phút
👨‍👩‍👧‍👦Đối tượng: Cha mẹ và trẻ em cùng tham gia
🎁 Phí tham dự: Miễn phí

Nếu con từng nói “Con không biết viết gì”, "Con không thích viết" cha mẹ hãy cùng con đến với workshop này. Biết đâu, chỉ từ một trang sách, một kỷ niệm nhỏ hay một câu hỏi rất riêng, con sẽ tìm thấy câu chuyện đầu tiên mà mình thực sự muốn kể.



Address

112/27A Bạch Đằng, Phường 2, Quận Tân Bình
Ho Chi Minh City
70000

Telephone

+84903457655

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thư viện Hạnh phúc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category