27/06/2024
“Society of Snow” (đang chiếu trên Netflix) là một bộ phim hay và gây ám ảnh cho tôi dạo gần đây. Hệ quả của nó nếu nhỏ chỉ là sự lấn cấn của tôi đứng trước các quyết định vứt đi thức ăn thừa nhưng lớn hơn và bao trùm lại là tranh cãi nội tâm âm ỉ giữa bản năng là đức hạnh. Giữa lúc giằng co chưa ngã ngũ, tôi đã tình cờ (?) đọc được mấy dòng này từ quyển sách của KTS Paulo Mendes da Rocha, trong khi ông phác hoạ chân dung “con người hiện đại”, dường như có mối liên hệ mật thiết tới các nhân vật:
“Chúng ta biết mình sẽ chết, nhưng chúng ta không sinh ra để chết, chúng ta sinh ra để tiếp tục” (Hannah Adrent). Nói cách khác, hy vọng của chúng ta là, loài người sẽ không diệt vong, chúng ta sẽ hiện diện trong vũ trụ này dưới một hình thức khác, bên cạnh những thứ được cho là thiết yếu, hay có thể nói là những thứ mà chúng ta thiết định là thiết yếu. Chúng ta chính là dự án của chính mình”.
Chúng ta là dự án của chính mình hay chúng ta là sáng tạo của chính mình? 16 con người sống sót sau một hành trình “giải thiêng” đau đớn để hoàn toàn trở thành “con người hiện đại”, nhưng kết quả của nó chưa chắc đã là niềm hạnh phúc tuôn trào của “tái hoà nhập”. “Cộng đồng trong tuyết” giống như ẩn dụ của cộng đồng những nhà hiện đại, nối với nhau bởi sợi dây vô hình của những dị biệt và nỗi cô đơn cùng cực.