22/05/2025
/long time no write
Quanh đi quẩn lại với bộn bề lo toan của cuộc sống, điều mình luôn kiếm tìm đó là sự bình yên sâu thẳm bên trong tâm hồn ở một thế giới đầy vội vã nhưng cũng chẳng kém phần náo nhiệt này.
Có những lúc mình thấy cuộc đời này thật đáng sống làm sao, lại có những lúc mình thấy nó như cứt vậy. Chỉ muốn tìm một góc vắng để chửi thề, để giải tỏa hết đi đống cảm xúc tiêu cực ấy.
Cái vòng luẩn quẩn của sự chán trường và lạc lối, sau những năm tháng quẩn quanh dưới mái trường đại học, mình đã từng nghĩ rằng mình đã kết thúc được nó rồi, rằng mình đã có thể chào tạm biệt nó mãi mãi. Nhưng hóa ra mình đã lầm tưởng về niềm tin ấy. Nó chẳng hề biến mất, cũng chẳng hề giấu đi sự tồn tại của mình. Chỉ là, theo thời gian, nó dần dần biến đổi theo một cách khác đi. Và từ đó cách mình nhìn nhận, tiếp nhận và đối diện cũng có phần khác đi theo quá trình trưởng thành của bản thân.
Chắc có lẽ cái vòng luẩn quẩn ấy sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Những khi mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn khó tả ấy, mình cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với chính mình, mọi điều tồi tệ và khổ đau cứ thế đổ dồn vào cái thân nhỏ này.
"Cứ sống, rồi sẽ sống"
Câu nói ấy đúng là có phép màu kì diệu để an ủi tấm thân này thật chứ. Ừ cứ sống rồi thì mình sẽ thích nghi được, sẽ thích ứng và sống được thôi mà. Cuộc sống còn đáng giá hơn cái chết gấp trăm vạn lần cơ mà. Hai lần chết hụt cũng đủ để bản thân mình nhận ra điều đó.
Ừ, cứ sống rồi sẽ sống được thôi.