04/06/2026
Những đêm mùa hè năm ấy trôi qua rất chậm. Gió từ rặng tre trước nhà cứ hiu hiu thổi, mang theo cái mát lành quen thuộc của làng quê. Ánh trăng rơi xuống khoảng sân, không sáng rực, chỉ đủ để thấy bóng ông bà và mấy đứa cháu ngồi gần nhau. Một khung cảnh giản dị thôi, nhưng mỗi lần nhớ lại, lòng lại dịu đi như chạm vào một điều gì rất cũ.
Ta vẫn nhớ tiếng ông bà nói chuyện rủ rỉ trong những đêm như thế. Không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là những câu chuyện lặp lại, những lời dặn dò rất nhẹ, đôi khi xen vào vài tiếng cười khẽ. Khi còn nhỏ, chỉ thấy bình thường, thậm chí có lúc chẳng để tâm. Nhưng đến khi lớn rồi, mới nhận ra mình đã từng được ngồi giữa một khoảng bình yên rất tròn đầy, nơi chẳng cần điều gì lớn lao, chỉ cần có người bên cạnh.
Vệt nắng trên hàng rơm không cố giữ ký ức, chỉ nhẹ nhàng đặt nó trở lại như một buổi tối cũ vừa ghé ngang. Vẫn là khoảng sân ấy, vẫn tiếng ông bà nói chuyện rất khẽ, vẫn ánh trăng rơi đủ để thấy nhau ngồi gần. Mọi thứ quen đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay ra là chạm lại được. Nhưng khi gấp sách, ta mới hiểu những bình yên ấy đã đi qua thật rồi, và điều còn ở lại.. chỉ là nỗi nhớ rất sâu, không gọi thành lời.
Cre: BeU Books