27/04/2013
XÓT XA BÉ 5 TUỔI MỒ CÔI CHỜ CHẾT VÌ NHIỄM TRÙNG NẶNG
Không may mắn có được một trí tuệ bình thường, cậu bé Nguyễn Văn Đức còn mang trong mình quả tim dị tật.
Chồng mất sau ca phẫu thuật khớp háng, một mình mẹ của Đức phải lao lực để kiếm đủ cái ăn cho 4 đứa con nheo nhóc nên đành bất lực trước tình trạng bệnh của em.
Gặp cậu bé Nguyễn Văn Đức (5 tuổi) tại bệnh viện Việt Đức, không ai cầm lòng được khi chứng kiến cảnh em lấy tay lau nước mắt cho mẹ. Mọi người nói thằng bé bị down nên “không nhận biết được gì”, nhưng trước tôi em biết cười và gục đầu vào ngực mẹ trông đến tội. Gương mặt hồn nhiên, em khẽ chỉ xuống bụng, nơi băng bó vết mổ khi có ai hỏi: “Con đau ở chỗ nào?” rồi lại tủm tỉm cười như để mẹ đỡ phải lo lắng hơn.
Mẹ của em, chị Vũ Thị Gái (thôn Phương Khê, xã Chi Bắc, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương) năm nay mới ngoài 40 tuổi nhưng gương mặt khắc khổ lúc nào cũng như chực khóc. Chiếc áo màu trắng đục dành cho người nhà bệnh nhân cũng trở nên dúm dó trên cái cơ thể gầy tong teo, khốn khổ của chị. Khẽ ôm con khi thằng bé nhăn nhúm mặt vì đau, chị cho biết: “Nhà tôi mất khi thằng bé Đức mới có 3 tháng tuổi, anh ấy cũng chịu nhiều đau đớn lắm cô ạ vì thời điểm đó anh ấy vừa trải qua ca phẫu thuật mổ khớp háng”.
Dứt lời nước mắt, nước mũi chị lại giàn giụa khiến đứa con thơ loay hoay không biết làm thế nào, chỉ biết áp đôi bàn tay bé xíu lên má mẹ ra hiệu bảo đừng khóc nữa. Dứt lời được vài giây, chị lại nghẹn ngào: "Anh ấy đi thật bỏ lại 5 mẹ con tôi, thằng bé Đức là thằng út nhưng nó lại mang bệnh, tôi sợ nó chết lắm nhưng không biết làm thế nào để cứu con cả".
Nhập viện lần 1, bé Đức được chẩn đoán tim phức tạp, tăng áp lực phổi nặng và phải tiến hành mổ gấp. Vay mượn khắp nơi cùng với sổ đỏ cầm cố ngân hàng, một mình chị Gái cũng cố gắng gượng lo đủ tiền mổ cho con. Những tưởng số con được sống, nào ngờ đây là lần 2 phải nhập viện trong tình trạng nhiễm trùng vết mổ nặng.
Trao đổi với điều dưỡng trưởng khoa Tim mạch, lồng ngực - bác sĩ Nguyễn Xuân Vinh, tôi được biết. bé Đức đã được xuất viện cách đây 1 tháng nhưng lần này phải nhập lại trong tình trạng gầy sút vì chế độ dinh dưỡng và vệ sinh kém. Vết mổ bị nhiễm trùng nặng nên khả năng sẽ phải mổ lại để làm sạch. Tuy nhiên vấn đề đáng lo ngại là hoàn cảnh gia đình quá kiệt quệ, đến cái ăn chị Gái cũng không lo được cho con, nói chi đến tiền để tiến hành mổ. Chỉ tội thằng bé con nếu không được can thiệp sớm sẽ nguy hại đến tính mạng.
Theo lời kể của các bệnh nhân cùng phòng được biết: Lần nào đi mua cơm, chị Gái cũng rất ngại ngùng chỉ mua 1 suất cơm bón cho con rồi ăn thừa lại phần con bỏ dở. Cả tháng ở trên viện, đến mua một hộp sữa cho bé Đức với chị Gái cũng là một điều xa xỉ.
Nhìn gương mặt khắc khổ, tội nghiệp của chị, bản thân tôi không dám hỏi thêm điều gì cả vì sợ chị lại chạnh lòng nhưng nhìn ánh mắt thèm khát của cu Đức khi nhìn thấy bạn giường bên ăn một quả cam hay uống một hộp sữa, ai cũng xót xa. Mới 5 tuổi, em nào có tội tình gì đâu khi mong muốn một bộ quần áo mới hay một bữa ăn ngon nhưng ngặt một nỗi mẹ nghèo quá không thể lo được cho em. Tiền mổ tim lần trước cho con, chị vẫn còn nợ ngập đầu lại thêm lần này nữa chị không còn biết xoay sở ở đâu ra.
Trên giường bệnh, cậu bé Đức vẫn đang nở nụ cười hồn nhiên mà không hay biết rằng tính mạng đang bị đe dọa vì mẹ của em đã cùng đường. Lời sau cùng trước khi tôi chào ra về, chị run run nói: “Cầu xin mọi người hãy cứu lấy con tôi, bố cháu đã bỏ đi rồi, nó mà có mệnh hệ gì tôi không sống được mất’.
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về gia đình chị Vũ Thị Gái, thôn Phương Khê, xã Chi Bắc, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương.