26/03/2026
**Thanh niên rước kiệu – Nét đẹp truyền thống trong hội làng thôn Cổ Dương**
Mỗi độ xuân về, khi những cánh đào còn vương sắc thắm, không khí lễ hội lại rộn ràng khắp các làng quê Bắc Bộ. Trong đó, hội làng thôn Cổ Dương nổi bật với nghi thức rước kiệu trang nghiêm, mang đậm bản sắc văn hóa dân gian. Đặc biệt, hình ảnh những thanh niên trai tráng tham gia rước kiệu đã trở thành biểu tượng đẹp, thể hiện tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào về truyền thống quê hương.
Rước kiệu là một nghi lễ quan trọng trong lễ hội, nhằm tôn vinh các bậc tiền nhân, thần linh đã có công với làng. Chiếc kiệu được trang trí lộng lẫy, sơn son thếp vàng, đặt bài vị hoặc tượng thờ, được đưa từ đình làng đi quanh các tuyến đường chính trong tiếng trống, tiếng chiêng vang vọng. Để đảm nhiệm việc rước kiệu, các thanh niên trong làng được lựa chọn kỹ lưỡng: khỏe mạnh, đạo đức tốt và có tinh thần trách nhiệm cao.
Trong trang phục truyền thống, đầu đội khăn, mình mặc áo lễ, những thanh niên bước đi đều tăm tắp theo nhịp trống. Mỗi bước chân không chỉ thể hiện sự đồng đều mà còn là sự hòa quyện giữa sức mạnh thể chất và tinh thần tập thể. Công việc rước kiệu không hề đơn giản, đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng, giữ thăng bằng và sức bền suốt quãng đường dài. Nhưng vượt lên tất cả, đó là niềm vinh dự lớn lao mà bất cứ người trẻ nào trong làng cũng mong muốn được góp sức.
Không chỉ là một nghi thức mang tính tâm linh, hoạt động rước kiệu còn là dịp để thanh niên thể hiện vai trò của mình trong việc gìn giữ và phát huy di sản văn hóa truyền thống. Qua đó, thế hệ trẻ được kết nối với cội nguồn, hiểu hơn về lịch sử và giá trị của quê hương. Đồng thời, đây cũng là cơ hội để tăng cường tinh thần đoàn kết, gắn bó trong cộng đồng.
Ngày nay, dù cuộc sống hiện đại có nhiều đổi thay, nhưng hình ảnh thanh niên rước kiệu trong hội làng thôn Cổ Dương vẫn được duy trì và phát huy. Đó không chỉ là nét đẹp văn hóa, mà còn là minh chứng cho sự tiếp nối truyền thống giữa các thế hệ. Những bước chân vững vàng của thanh niên hôm nay chính là nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại, giữ cho hồn quê mãi bền vững theo thời gian.