Trúc Lan Thiện Trí

Trúc Lan Thiện Trí Những trang sách, những điều đã cũ và những suy cảm chân thành của một phần người 🌿

Nhân kỷ niệm cấp quốc gia 300 năm ngày sinh Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn (2.8.1726 - 2.8.2026) con xin gởi quí thầy, quí...
01/08/2026

Nhân kỷ niệm cấp quốc gia 300 năm ngày sinh Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn (2.8.1726 - 2.8.2026) con xin gởi quí thầy, quí bạn gần xa đôi dòng suy tư về Cụ.

Chút thiển học khô khan của chúng con chưa đủ bút lực vẽ nên thần khí của tiên hiền thuở trước, thành thử kính mong quí thầy bạn xa gần chỉ biểu thêm. Ví bằng có điều chi sơ suất trong lời lẽ, kính xin các bậc tiền bối rộng lòng nhắc nhở. Bởi trong tâm khảm của mình, chúng con viết ra không ngoài mục đích tỏ lòng tôn kính và mong muốn học hỏi tiên hiền ngày trước.
Nay kính!

Đường liên kết bài viết: https://truclanthientri.wixsite.com/truclanthientri/post/tựa-thời-lập-chí-tích-cổ-biên-kim-lê-quý-đôn-và-nghệ-thuật-ký-thác-tư-tưởng-qua-thời-cuộc

V ĩ n h - l o n g
1 - 8 - 2 0 2 6
Trúc Lan Thiện Trí 🌱

Rốt cuộc Lê Quý Đôn là ai? Kẻ sĩ vướng bận phù hoa, hay bậc minh triết dấn thân vào chốn quan trường như một phương cách nuôi dưỡng cội rễ văn hiến dân tộc? Một cây bút đại tài vướng vào mạng nhện quyền lực, hay một hiền tri....

M Ẹ - T H I Ê N - N H I Ê NThơ gởi anh em,Anh em mình dù không chung màu da, tôn giáo, sắc tộc,… Nhưng em biết không, mì...
17/05/2026

M Ẹ - T H I Ê N - N H I Ê N

Thơ gởi anh em,
Anh em mình dù không chung màu da, tôn giáo, sắc tộc,… Nhưng em biết không, mình có cùng một “Mẹ”. Người Mẹ này không thức khuya săn sóc em lúc trái gió trở trời làm em bệnh, người Mẹ này không mớm cơm cho em ăn thuở em vừa chào đời, người Mẹ này cũng không ôm em vào lòng lúc khóc Mẹ gọi Cha.

Bà không mớm cơm mà cùng với sức lao động của con người, Bà cho cây lúa, cây khoai… Bà không múc nước tận tuỵ như người Mẹ máu mủ mà cho sông, cho suối. Bà không ôm anh em mình vào lòng mà ôm cả hoàn vũ từ đêm lẫn ngày - ta gọi bà là Mẹ Thiên Nhiên.

Đôi mắt anh em mình không đủ sáng để thấy được trong bóng đêm Mẹ Thiên Nhiên đã cật lực làm việc để sau một giấc ngủ dài, bình minh lên, ta thấy bầu trời thiệt trong xanh mơn mởn trong khi đêm qua là một mớ hỗn độn trong tinh thần, trong khói bụi mịt mù của xe cộ, đường sá. Chỉ sau một giấc ngủ, dường như vạn vật đã sắp xếp lại trật tự của nó.

Anh em mình gọi Thiên Nhiên là Mẹ, có người Mẹ nào chẳng thương con phải không em? Bằng khoa học hiện đại, anh em mình đã đi sâu vào những hạt vật chất bé tí ti, đã vượt khỏi đại dương, vòng quanh thế giới và đặt chân vào vũ trụ bao la. Bằng khả năng siêu việt, mình hô hào làm chủ tự nhiên - nghĩa là làm chủ Mẹ mình rồi. Từ đó anh em mình cho bản thân cái quyền biến Mẹ thành Tài nguyên, Tài sản, Hàng hoá để đổi chát, mua đi bán lại đến độ gần như triệt đi bầu sữa xanh và không khí an lành.

Sau ngần ấy thời gian đi qua, mảnh đất Việt Nam mình lớn lên không còn “rừng vàng biển bạc”, địa cầu cũng xuống sắc xanh mà trở nên già úa, cằn cỗi hơn nhiều lắm.

Thưa anh em. Biết vậy để khi cùng nhau sống dưới mảnh đất này, anh em mình mỗi người một ít mà góp sức chăm nom "Mẹ già": “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình” vậy.

1 7 - 5 - 2 0 2 6
Trúc Lan Thiện Trí 🌿

Thời thanh xuân 🌿Em cám ơn chị Thiên, chị Thảo và em Thái vì khoảnh khắc này ~~
01/05/2026

Thời thanh xuân 🌿

Em cám ơn chị Thiên, chị Thảo và em Thái vì khoảnh khắc này ~~

H O À I - N I Ệ MThông qua buổi học trên giảng đường, em có nghe video chia sẻ từ giáo sư Michael Sandel, thầy nói “Meri...
23/04/2026

H O À I - N I Ệ M

Thông qua buổi học trên giảng đường, em có nghe video chia sẻ từ giáo sư Michael Sandel, thầy nói “Meritocracy is corrosive of the common good. It leads to hubris among the winners and humiliation among those who lose out.” Tạm hiểu là “Chế độ trọng dụng nhân tài làm xói mòn lợi ích chung. Nó dẫn đến sự kiêu ngạo ở những người chiến thắng và sự tủi nhục ở những người thất bại.”

Bản thân em cũng đã cảm nghiệm rất rõ điều này trong hành trình đi học của mình. Em trải nghiệm cảm xúc ấy không ít lần, và một trong những lần tiêu biểu nhất diễn ra từ phòng trà của một vị sư có tiếng ở Việt Nam. Em xin phép ghi chung chung, không nêu cụ thể vì ngay thời điểm hiện tại, em chưa đủ hiểu biết và thấu cảm để nhận ra những gì vị sư ấy nói với em.

Đó là một ngày Hè, em cùng hai “người bạn” lớn tuổi, họ là người có tiếng trong giới văn hoá, và một cô bạn trạc tuổi của em đến ăn trưa - uống trà tại một biệt thự nhỏ ở Việt Nam theo lời mời từ một vị sư. Trong khi ngồi chia sẻ, vị sư bày tỏ ở đây có rất nhiều người thuộc tầng lớp tinh hoa thường xuyên ghé qua và ngay cả những người phục vụ cũng thuộc lớp người trẻ rất giỏi, thuộc vào tốp “không phải dạng vừa”. Người nào cũng sành sõi ngoại ngữ, giỏi văn chương, thơ phú… Ngay cả cô bạn đi cùng, là cháu ruột của hai “người bạn”, cô ấy từ cấp 2 đã đọc hết bộ Harry Potter bằng tiếng Anh và rất được gia đình yêu quý, như một tiểu thơ đài cát vậy.

Song, tới lượt em, em không biết giới thiệu bản thân mình là gì ngoài việc chỉ là cậu học trò nhỏ được dịp đi cùng hai “người bạn” của mình. Vị sư ấy liên tục hỏi em về thơ phú, văn chương, kêu em kể ra các tác phẩm văn học Việt Nam hiện đại từ Nguyễn Tuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Quang Sáng,… Kỳ thực, lúc đó em khá bối rối, một phần do em không nhớ rõ những tác phẩm gắn liền với tác giả. Phần còn lại là do em không thường xuyên đọc các tác phẩm văn học hiện đại, dù kể ra được kha khá nhưng trong đầu em lúc ấy chỉ tự hỏi “để làm gì?” và có lẽ cho tới bây giờ em cũng không biết kể ra “để làm gì?”. Em là người thích sách, yêu sách, đam mê đọc sách, và không phải lúc nào cuộc sống cũng an bài cho em đọc những cuốn sách mà mọi người đã đọc (có lẽ vậy). Kết quả cuộc trò chuyện ấy, vị sư nói em thiếu hiểu biết, thiếu kiến thức và khi ra về em vẫn còn nhớ mãi câu nói này cho đến hôm nay: “còn phải tu nhiều kiếp lắm”.

Câu nói đã xuyên thẳng vào trái tim một thanh niên độ tuổi hai mươi, một người suy tư nhiều, nghĩ nhiều và điều ấy khiến cậu day dứt với chính mình. Cậu tự vấn, liệu có phải do mình chưa đủ nỗ lực chăng? Mình đã nhịn ăn sáng để học bài, chỉ vì khi ăn sáng sẽ khiến mình buồn ngủ, không thể làm việc! Mình đã vượt ngàn dặm xa xôi từ quê xa lên thủ đô chỉ để mong tìm được một cơ hội mới cho bản thân với ý niệm trở về vung đắp quê hương, nhưng nếu với bao nỗ lực ấy, mình vẫn là kẻ hèn chưa đủ lớn, chưa đủ kiến thức thì phải làm thế nào đây?

Và không chịu nổi sự tổn thương ấy, cậu đã lặng lẽ ra về và mang theo một nỗi lòng với quê hương và gia đình. Đến ngày hôm nay đây, khi nghe chia sẻ của Giáo sư Michael Sandel, cậu đã một lần nữa nhớ lại cảm nghiệm khi ấy. Cậu biết ơn giáo sư đã xoa dịu nỗi lòng cậu. Và thật sự, trong tâm khảm này, cậu biết rằng mình đã và đang may mắn hơn rất nhiều người vì chính tại mảnh đất quê hương nuôi dưỡng cậu khi xưa, vẫn còn nhiều mảnh đời đang loay hoay với số phận. Không phải nghèo, cũng chẳng phải hèn, cậu từ đôi bàn tay dính đầy bụi và đất của cha mẹ mà lớn lên. Cậu thương những người bình thường, cậu tha thiết vì họ và cũng là vì chính mình. Cậu hiểu rõ không phải ai cũng có một xuất phát điểm giống nhau: “Those who landed on top came to believe that their success was their own doing, a measure of their merit, and that those who lost out had no one to blame but themselves… If everyone has an equal chance, the winners deserve their winnings. This is the heart of the meritocratic ideal. In practice, of course, we fall far short. Not everybody has an equal chance to rise” - Michael Sandel.

Tạm dịch: Những người đạt được thành công tin rằng đó là do chính họ tạo ra, là thước đo năng lực của họ, còn những người thất bại thì chỉ có thể tự trách mình… Nếu mọi người đều có cơ hội như nhau, người thắng cuộc xứng đáng nhận được phần thưởng của mình. Đây chính là cốt lõi của lý tưởng trọng dụng nhân tài. Trên thực tế, tất nhiên, chúng ta còn cách xa điều đó. Không phải ai cũng có cơ hội thăng tiến như nhau - Michael Sandel”.

Có những người đáng trách, nhưng cũng có những người đã nỗ lực rất nhiều trong hành trình của họ. Không phải ai cố gắng cũng đạt được kết quả như mong đợi. Xuất phát điểm - dù ta có muốn hay không vẫn là một yếu tố ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời mỗi người. Và em nhận ra rằng, điều quan trọng là phải học cách dịu dàng hơn với chính mình. Em không muốn mình tiếp tục yếu đuối trước những lời phán xét như thế, và em mong rằng mọi người cũng thương yêu chính mình. Dù ai đó xuất sắc, đó là phần thưởng của họ, còn chúng ta cũng đã phấn đấu hết sức trong khả năng của mình rồi. Thương, rất thương…

———————————————

Ở bài viết này, em gọi “hai người bạn”, đây là cách em được gọi, em xin nhận điều này như một món quà. Trong một lần có cơ hội ngồi ăn và nói chuyện cùng một “người lớn khác”, em có nói “em và anh ngồi ăn cùng nhau, nhưng vị trí của mình không giống nhau.”

Trúc Lan Thiện Trí 🌱

“Chúng ta tự xé bỏ quá nhiều phần trong lòng mình, chỉ để chóng lành những tổn thương — đến nỗi khi mới ba mươi tuổi, ta...
19/04/2026

“Chúng ta tự xé bỏ quá nhiều phần trong lòng mình, chỉ để chóng lành những tổn thương — đến nỗi khi mới ba mươi tuổi, ta đã cạn kiệt, và mỗi lần bắt đầu với ai đó mới, ta lại có ít hơn để trao đi. Nhưng nếu con phải làm trái tim mình hóa đá chỉ để khỏi đau — thì thật uổng phí biết bao.”

“Cách con sống đời mình là lựa chọn của riêng con. Nhưng hãy nhớ, trái tim và cơ thể ta — chỉ được ban cho một lần trong đời. Và rồi, trước khi con kịp nhận ra, trái tim ấy đã mỏi mòn, còn thân thể — sẽ đến lúc chẳng còn ai để mắt tới, chứ đừng nói là chạm vào. Lúc này, con đang buồn, đang đau. Đừng vội xua nó đi. Vì cùng với nỗi buồn ấy — là niềm vui mà con từng có.”

~~~~

"We rip out so much of ourselves to be cured of things faster that we go bankrupt by the age of thirty and have less to offer each time we start with someone new. But to make yourself feel nothing so as not to feel anything — what a waste!”

“How you live your life is your business, just remember, our hearts and our bodies are given to us only once. And before you know it, your heart is worn out, and, as for your body, there comes a point when no one looks at it, much less wants to come near it. Right now, there’s sorrow, pain. Don’t kill it and with it the joy you’ve felt.”

Call Me By Your Name 2017
~ Luca Guadagnino

[ T Ự   T Â M ]Đôi khi...Ý ngữ hay văn ngữ cũng tuỳ theo đương cơ mà giả lập phương tiện, cuối cùng cũng chỉ quay về một...
26/03/2026

[ T Ự T Â M ]

Đôi khi...

Ý ngữ hay văn ngữ cũng tuỳ theo đương cơ mà giả lập phương tiện, cuối cùng cũng chỉ quay về một đích mà thôi.

Một pháp ngàn tên, một niệm ngàn ý, tuỳ duyên lập hiệu cho nên có sự khác biệt về ngôn từ nhưng sâu thẳm bên trong lại giống nhau về ý nghĩa. Người yêu bằng lời, người mến bằng tâm, người thích qua hành động... cho nên đừng kẹt vào phương tiện mà cho là sai khác, dẫn đến hiểu lầm.

Muôn pháp vốn do người tạo, vật đủ thứ hình hài khác nhau mà hoá ra đều xuất phát từ một ý. Tựa như vàng thiệt, lúc thành nhẫn, lúc thành vòng, lúc là dây chuyền, khuyên tai... muôn ngàn hình tướng mà cốt tuỷ chỉ là vàng.

Hoá ra sở đắc tìm cầu mênh mông như biển cả đều do tâm tạo. Sự khác biệt phân chia khiến tâm chi phối thành ra phải trái - đúng sai, dẫn đến sinh ân sinh oán.

Ngẫm được điều này thần trí như thoát khỏi xiềng xích mà ôm vạn vật vào lòng. Tuỳ duyên tụ tán, nắm buông chẳng định, muốn thấu triệt diệu lý cứ quay về truy cứu tự tâm.

Trúc Lan Thiện Trí 🌿

Chương trình hôm nay thật tuyệt vời! Vì không biết nói gì hơn em xin góp vui một bài hát ☺️
24/03/2026

Chương trình hôm nay thật tuyệt vời! Vì không biết nói gì hơn em xin góp vui một bài hát ☺️

Mình không thích tặng quà, bởi vì trong một khoảnh khắc nào đó mình sợ rằng nhìn đâu cũng là “kỷ niệm”.Trúc Lan Thiện Tr...
19/03/2026

Mình không thích tặng quà, bởi vì trong một khoảnh khắc nào đó mình sợ rằng nhìn đâu cũng là “kỷ niệm”.

Trúc Lan Thiện Trí 🌿

N G H Ệ - T H U Ậ THí viện, nơi dẫn dắt cảm xúc người ta đến nơi đau khổ nhứt, đôi khi cũng dội lên tiếng cười khoái cảm...
14/03/2026

N G H Ệ - T H U Ậ T

Hí viện, nơi dẫn dắt cảm xúc người ta đến nơi đau khổ nhứt, đôi khi cũng dội lên tiếng cười khoái cảm nhứt. Mỗi khi màn nhung huyết dụ mở ra, ánh đèn sân khấu rọi vào hí viện là lúc người nghệ sĩ được tha nhân chú ý. Họ đã đẹp hơn người, được quan tâm hơn người thì cần có một tinh thần trách nhiệm đối với đông đảo đồng bào thành khẩn tìm ở sân khấu những cảm xúc thực của đời sống.

Những ngày đầu, khán thính giả còn rụt rè trong sự phê bình. Đời sống thiếu thốn nhiều bề cho nên “thèm khát xúc động”, nghệ sĩ đưa đến đâu, dân chúng nhận đến đấy. Nhưng đã hết lâu rồi dĩ vãng đó - tâm lý hoặc quá tự tôn, hoặc quá tự miệt mình.

Ngay cả bản thân người “tài tử” cũng là những kẻ tội nghiệp đang loay hoay trong đêm đô thị. Chỉ vì ánh sáng sân khấu chưa rọi vào đời sống, mà người đi xem cùng người làm trò đã gặp nhau để làm khổ lẫn nhau qua cái tạm ước của tiền bạc, danh vọng và mộng tưởng.

Đưa mắt nhìn xem sự thạnh vượng, tính cách phong phú và hình thế tráng lệ huy hoàng của nghệ thuật hoàn cầu, đôi lúc sẽ khiến ta ngượng, thẹn. Trong trường nghệ thuật bao lâu nay, “biết mình, biết người” cũng vẫn là một điều kiện thiết yếu cho sự thành công. Cho nên người khán thính giả cần thiết đặt mình vào vị thế người làm nghệ thuật, và người làm nghệ thuật cũng thiết tha khiêm nhu trong chừng mực nào đó đặng nghệ thuật được phát huy tròn vẹn.

Song, trong đời sống nghệ thuật của mình, người nghệ sĩ cũng cần biết vị trí bản thân đang ở đâu. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, và cũng vậy, không phải ăn vận sang trọng và đứng trên khán đài sẽ mặc nhiên trở thành nghệ sĩ. Nếu cảm thấy bản thân chưa đủ nội lực, xin hãy thôi chạy theo cái hào nhoáng của ánh đèn sân khấu mà trui rèn trước đã.

Cũng đài từ đó, “trong giây phút chia tay, tim nguyện ghi lời thề…” được cất lên từ cô đào Thanh Nga khiến người ta trầm lắng trong tiếng hát dĩ vãng, tưởng nhớ đến một huyền thoại Mê Linh Biệt Khúc. Ấy vậy mà, có người nghệ sĩ không thấy thẹn khi đặt chân mình lên dấu vết của tiền nhân mà không biết nội lực nơi mình. Thiệt lòng, có chút gì đó xót xa dấy lên trong từng mạch cảm tưởng…

Mượn lời cụ Nguyễn Tuân nhắn nhủ: “Nhân dân sẽ mách bảo cho tác giả, cho diễn viên chúng ta những điều lầm lẫn về cách phô diễn, sẽ học tập ở sân khấu những cách điệu đời sống mới được phát huy bởi tài năng và thái độ người viết, người diễn”.

1 4 - 3 - 2 0 2 6
Trúc Lan Thiện Trí 🌿

N H Ì N - N G Ư Ờ IDạ thưa cô bác anh chị em,Mỗi lần bàn chuyện xưa - nay, con chỉ gá mình vào những kinh nghiệm của ngư...
09/03/2026

N H Ì N - N G Ư Ờ I

Dạ thưa cô bác anh chị em,
Mỗi lần bàn chuyện xưa - nay, con chỉ gá mình vào những kinh nghiệm của người đi trước còn ghi chép lại trong sách vở, cộng với chuyện đời đương xảy ra trước mắt mơ mà viết thành bài ngắn. Trước là để thoả lòng ham thích của mình đặng cảnh tỉnh bổn thân nhớ dìa nguồn cội, sau là có dịp cô bác vào dạy biểu thêm cho đặng lẽ đặng tình.

Bữa nay có điều xin thưa về chuyện "nhìn người". Thiệt đúng như lời ca dao truyền tụng, nhìn người còn khó hơn mò châu tìm ngọc ở chốn non nước:

"Dò sông dò biển dễ dò,
Mấy ai lấy thước mà đo lòng người".

Chuyện tích xưa còn ghi lại, Bàng Thống không được Lưu Bị trọng dụng ngay lần đầu gặp mặt vì trời sanh ông ta mặt mũi không được khôi ngô. Còn ở Việt Nam, Trạng nguyên Mạc Đỉnh Chi phải hạ bài "Ngọc tỉnh liên phú" để tỏ khéo tấm lòng với vua khi biết đấng bề trên có ý chê bôi mình xấu.

Thời nay cũng vậy, biết bao người con gái con trai "đẹp nết xấu người", xin tạm gọi, bị người đời đánh giá quá rẻ. Ngày nay, bao nhiêu cuộc sum họp ban đầu, ly tán về sau phần nhiều là bởi nhìn người giản dị quá - chỉ trông nét ngoài mà bỏ quên cốt trong.

Để cho đặng lẽ đặng tình, anh em mình chớ phán đoán nhơn cách một người khi chưa gần người đó lâu năm chầy tháng, khi chưa thông suốt tình cảnh và ưu tư trong đáy lòng họ như thế nào. Có người đọc sách bữa nay mình gặp ngày mai đã khác; có người tu thiền bữa nay còn hoang sơ ngày mai đã đắc đạo; có người vui trước buồn sau trong cảnh đời lam lũ; có người còn đó ngày mai đã hoá ra thiên cổ...

Vạn điều bất định làm cho anh em mình khó bề phán đoán, vậy xin thư thả thì giờ ngắm trước ngó sau với người ấy. Xin chớ gấp gáp ngóng đây ngó kia mà đoán định cốt cách người ta thì quả thiệt đáng thương. ❤️

9 - 3 - 2 0 2 5.
Thái Hải Đăng 🌱

Address

Ngõ 130 An Dương, Tây Hồ
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trúc Lan Thiện Trí posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category