05/05/2026
🍀 SỐ PHẬN NHỮNG CÔ GÁI CHÂU PHI THEO PHÁP LÊN ĐIỆN BIÊN PHỦ
Trong Chiến tranh Đông Dương, có một lực lượng gần như không xuất hiện trong các tài liệu chính thức: những “nhà thổ di động” đi theo quân đội Pháp ra chiến trường. Họ được gọi là B.M.C.
Trong cuốn Street without Joy (1961), sử gia Bernard B. Fall từng viết rằng: “Cuộc chiến này sẽ chẳng mang chất Pháp nếu phụ nữ không đóng một vai trò quan trọng trong đó”.
Vai trò ấy không chỉ dừng lại ở khoảng 80.000 phụ nữ là vợ con sĩ quan, nhân viên hành chính trong chính quyền Pháp, hay những người làm nghề dân sự như bác sĩ, giáo viên, thương nhân. Cuộc sống của người Pháp ở Việt Nam còn gắn liền với những phụ nữ có vai trò và số phận kỳ lạ hơn rất nhiều.
Trước hết phải kể đến một lực lượng mang tên B.M.C. Ban đầu, ba chữ cái này là viết tắt của Bataillon Médical de Campagne (Tiểu đoàn Quân y Chiến trường), nhưng dần dần nó lại được gắn cho một “lực lượng” khác, tên tiếng Pháp là Bo**el Mobile de Campagne – nhà thổ di động nơi chiến trường. Mặc dù bị lên án vì tính phi đạo đức và nguy cơ lây nhiễm bệnh, nhưng B.M.C vẫn tồn tại vì những lợi ích của nó.
Theo những người ủng hộ, B.M.C giúp giải quyết nhu cầu t*** d** của lính Pháp một cách có kiểm soát, nhờ đó làm giảm tình trạng đào ngũ, cưỡ*g h*ếp dân thường, thậm chí giảm cả nguy cơ mắc bệnh bởi cả binh lính và các cô gái B.M.C đều được khám sức khỏe thường xuyên.
Về mặt đạo đức, theo tác giả, các cô gái này tự nguyện tham gia B.M.C, họ chủ yếu đến từ bộ tộc Oulad-Naïl ở Algeria, và họ sẽ làm việc cho đến khi kiếm đủ tiền làm của hồi môn. Khi ấy, họ sẽ trở về làng, lấy chồng và ổn định cuộc sống.
Bernard B. Fall đã kể những câu chuyện rất sống động về các cô gái B.M.C. Ông miêu tả những đoàn xe của lính Pháp đã trở nên bớt đơn điệu khi bỗng nhiên xuất hiện trong đó một chiếc xe tải 2 tấn rưỡi chở những cô gái Oulad-Naïl ăn mặc sặc sỡ, vui vẻ buông lời đùa cợt các anh lính. Họ thường đi theo các đơn vị ra chiến trường, thậm chí một số cô còn hy sinh anh dũng khi bất đắc dĩ trở thành y tá trong đạn lửa. Mặc dù vậy, họ rất hiếm khi được công nhận chính thức.
Theo tác giả, quân đội Pháp ở Đông Dương thường giấu các nhà báo và quan chức người Mỹ về sự tồn tại của những cô gái B.M.C, nhằm tránh gây hiểu lầm rằng tiền tài trợ của Mỹ đang được sử dụng để nuôi nhà thổ phục vụ quân đội Pháp. Trên thực tế, quân đội không phải trả đồng nào cho các cô gái này, bởi người nào sử dụng “dịch vụ” của họ thì phải tự bỏ tiền túi.
Các cô gái B.M.C. cũng có mặt tại pháo đài Điện Biên Phủ và đảm nhận vai trò y tá ở chiến trường. Mặc dù họ không bao giờ được công nhận, nhưng theo lời kể của Bernard B. Fall, nhiều người lính Pháp bị thương sẽ không bao giờ quên được đôi tay chăm sóc dịu dàng của những cô gái Oulad-Naïl.
====
Mời bạn đọc toàn bài 👉 https://thuviennguyenvanhuong.vn/chien-tranh-dong-duong-va-nhung-nguoi-phu-nu-bi-nuoc-phap-lang-quen.html