13/01/2015
LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG EM @@
- Chúng mình chia tay em nhé. Anh mệt mỏi
lắm rồi.
- Yêu em làm anh mệt mỏi lắm sao? - Cô
gượng cười hỏi lại anh. Chỉ mong lời anh
nói
chỉ là 1 trò đùa. Phải. Chỉ là 1 trò đùa mà
thôi.
- Xin lỗi. Anh thấy chúng mình không hợp
nhau.
*
Cô nhìn trong mắt anh ẩn hiện có một sự
lạnh
lùng khó tả. Đau. đau quá. trái tim cô rất
đau.
Hóa ra tình cảm suốt 3 năm giữa cô và anh
mà chỉ vì 2 từ "hợp" hay " không hợp" là có
thể tan vỡ sao? Kìm nén những giọt nước
mắt
ở trong lòng cô run run hỏi lại anh:
- Anh... sẽ không... hối hận chứ?
- Không. - Anh ngay lập tức trả lời cô vẫn
bằng giọng nói lạnh lùng đó rồi quay đi,
mặc
cho cô đứng bất động ở phía sau.
Ngay sau đó, một cơn mưa chợt tới. Cô
ngước
mắt lên nhìn ông trời. Phải chăng ông đang
thương hại cô nên mới gửi cơn mưa này
xuống
để an ủi cô?
Suốt mấy ngày liền, cô bị cảm lạnh. Nằm
trên
giường, cô lặng lẽ nhìn chiếc điện thoại. Từ
ngày hôm đó anh không nhắn tin, cũng
không
gọi điện cho cô. Anh thật sự đã quên cô rồi.
Khóe môi cô chợt nở 1 nụ cười ngượng
ngạo.
Mà cũng phải. Chia tay rồi thì còn gọi điện
nhắn tin gì cơ chứ...
Anh nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt
trong
bệnh viện. Bàn tay anh nắm chặt chiếc điện
thoại trong tay. Đôi khi những ngón tay vô
thức lại bấm vào số của cô nhưng anh lại
nhanh tay tắt đi. Phải. Chia tay rồi. Đó là sự
lựa chọn của anh.
Vài ngày sau đó, bệnh cảm của cô ngày
càng
chuyển biến rồi càng lúc càng nặng thêm.
Nặng đến mức gia đình phải đưa cô đi cấp
cứu.
Mẹ cô ngất lên ngất xuống khi nghe bác sĩ
nói
cô bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Cô có thể
chết bất cứ lúc nào. Cô cười tuyệt vọng.
Đúng
lúc này cô lại nhớ tới những lời nói của anh.
Phải. Có lẽ chia tay anh là 1 điều đúng đắn.
2 ngày sau. Cô nghe tin anh bị bệnh tim và
đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.
Đến
lúc này trong khóe mắt cô những giọt nước
mắt thi nhau chảy xuống. Chia tay anh, cô
không khóc. Nghe tin mình sắp chết, cô
cũng
không khóc. Vậy mà khi nghe tin anh bị
bệnh
cô lại khóc. Giờ thì cô đã hiểu tại sao anh
lại
cảm thấy mệt mỏi
- Mẹ à. Con có 1 tâm nguyện. - Cô thều
thào
nói với mẹ...
Mùa đông năm ấy cô ra đi, và cũng chính
mùa
đông năm ấy căn bệnh của anh được chữa
khỏi. Ca phẫu thuật của anh đã thành công.
Mọi người đều nói đó là kì tích. Anh vui
mừng
cầm máy lên gọi cho cô. Anh chờ ngày này
đã
lâu lắm rồi.....Nhưng đáp lại những mong
chờ
của anh chỉ là những lời nói lặp đi lặp lại
của
tổng đài. Cô đã không dùng số này nữa.
Anh chạy một mạch đến nhà cô. Trong lòng
anh miên man nghĩ chắc cô đang giận anh.
Phải, anh thật đáng giận. Hôm nay, anh
nhất
định sẽ cầu xin cô tha thứ, sẽ nói cho cô
biết
rằng xa cô anh cảm thấy đau khổ như thế
nào.
Đứng trước cửa nhà cô, anh bấm chuông.
Một
lúc sau, mẹ cô đi ra mở cửa. Khóe mắt bà
chực trào nước mắt.
Anh lặng người. Phải nói là anh không thể
cử
động được. Mọi bộ phận trên cơ thể anh
dường như bất động. Chỉ có trái tim là đang
đập.
Chạm nhẹ bàn tay lên lồng ngực mình. Anh
nói
thầm "Lạnh lắm phải không em?Anh hiểu
cảm
giác lúc đó của em. Có phải.... em đã rất
đau... ở chỗ này?" °_°
AD: Biin's Bướng'x