12/09/2022
Nếu có một tiệm bánh, tôi muốn có một khách quen
___________________________________________
Trong những ngày tháng cuối ở đây, những con đường quanh tôi cứ sửa chữa, đắp vá tứ tung.
Dưới cái nắng như trong lò, thì tiếng khoan ồn ào quá, mà bầu trời cứ xanh nghét màu kim loại lạnh te. Để có thể ngước nhìn cái cần cẩu thì tôi phải dừng lại, ngửa cổ hết cỡ; nó cao thật, có sức nặng với vóc dáng của một gã khổng lồ lạ hoắc. Bên cạnh đằng ấy, máy xúc, hai vốc xẻng lớn những cát, những cát. Hắn cứ như đứa trẻ to đầu ấy, nghịch ngợm và “Đứng tránh xa ra!”, hét vọng lên. Đất bị đảo cho lộn hết cả ruột lên rồi mà mấy đứa ở công trường, chẳng thằng nào chịu để tâm đến hết?
*quay ra*
- Này, tao đã thấy nhựa đường nóng hôi hổi ép ra những con bươm bướm, cánh mỏng tang, từ trong vết nứt.
- Chẳng có con bướm nào ở đây cả. – một con sâu nói.
- Người ta nói rằng, một con bướm đập cánh ở đây có thể gây ra cả một trận phong ba lớn ở tận California. – còn con sâu thì tỏ vẻ nghi ngờ. Đó cũng là lần cuối tôi nói chuyện với con sâu kia. Con đường thiếu con sâu đứng trên vỉa hè, quả tim tôi, bị đục khoét, dùi một nhát mạnh.
Có trời mưa. Và con tim quẹo ngã rẽ mà đáng lẽ nó đã từ chối. Đã thấy nhau nhiều lần, nhưng chỉ lần này, sự xuất hiện là bất ngờ đến ngớ. Và tan học, rồi chạy vội đến bên anh. Hai tay anh chặn bộp lấy cái đầu đang lắc lư trong chiếc mũ nồi của tôi. Đôi mắt ướt mưa của tôi đã bị anh để ý thấy. Như mọi khi anh úp mặt xuống bàn, vểnh lên mỗi cái tai và một con mắt. Chắc anh tưởng tôi khóc đấy:
- Thật kỳ lạ, con sâu đã không còn ở bên lề đường nữa. Còn con bướm ở California, ồ anh, em đã nhầm. Đó không phải là California. Hừm, thật đáng tiếc vì con sâu chưa trở thành một con bướm xinh đẹp …
Tôi ngó vô mắt ổng, xem ổng có lắng nghe không. Anh cũng chỉ nhẹ nhàng tuốt mấy sợi nước mưa còn dính trên tóc nâu, và gạt đi nhỏ giọt vừa tí tách rơi xuống. Mái tóc đã bết bệt lại còn bị xoa cho rối bù hết cả lên. Anh hỏi:
- Sao hả em?
- Khi chọn táo, quả táo có những vết răng tí nhị của con sâu. – tôi ngập ngừng – Chả là. Con đường trồng cây trước đó chỉ có tiếng chim lảnh lót và đỉnh sóng xô nắng trưa óng ánh dạt dào. Nhưng bây giờ đã có thêm một người nữa anh ạ. Em đã gặp một người như món bánh táo.
- Không có tên riêng. Như trước kia, khi em chưa tới đây, em chỉ biết, em chỉ biết có món bánh táo tồn tại mà chưa nhìn thấy nó bao giờ. Khi ăn lần đầu thì em sẽ rất háo hức, nhưng có thể vị ngọt của nó sẽ là cứa sắc vào tim. Và khi lắng đi một thời gian thì lại nhớ chữ ngào mà ăn đến nghẹn, nhưng mà em vẫn vui lắm. Giống như lần đầu có con sâu nói chuyện cùng. Hơn nữa, nhờ có món bánh táo, mà em hiểu tấm lòng của mọi người. Tin nhắn lúc mười rưỡi, cuộc gọi sau lượt tắm táp và lúc ba giờ đêm trò chuyện cùng người ấy. Họ cười em rất vui đấy anh ạ, và luôn bảo vệ em nữa, trước khi em cắn phải miếng bánh có sâu. Vậy mà đã có lúc, vì ăn phải miếng có sâu, điều đó khiến em buồn mê mải ba ngày trời, đến nỗi em không còn muốn gặp con sâu nữa. Thế nhưng chỉ cần một ánh mắt giữa hàng tán lá xanh chốn lao xao đông nghịt, thì lại như lần đầu.
*chỉ tay*
- Anh thấy công trường mới đó, đấy là trên nền của tiệm bánh bị dọn đi. Sao lại là trong mấy ngày cuối cơ chứ? Mà công trường thì lại không bán món bánh táo. Và khi thi công xong, những cây táo sẽ mất hàng chục năm để cho ra quả, thêm hàng chục năm nữa (hoặc không bao giờ) để em gặp lại con sâu.
Khóe mi tôi ưng ức khó tả. Tôi nhận ra, trước khi cho anh kịp tiến gần tôi hơn thì tôi chỉ biết nuốt lại xuống cổ họng mấy lời muốn nói, tôi gọi anh :
- Anh ơi. -rồi bước ra phía cửa thật nhanh, chỉ còn biết cúi gằm xuống với hé chút nét nghiêng. - Em sắp phải rời khỏi đây rồi, ta ngồi lại với nhau thế thôi ạ. Sẽ phải rất lâu sau nữa, chúng ta mới lại gặp nhau thêm một lần nữa. Em nghĩ này. Nếu có một tiệm bánh, em muốn có một khách quen. Tạm biệt anh nhé.
Tháng 3, năm 2022.
Tôi biết chứ, cái chữ “rất lâu sau” “Của thế kỉ hai mươi mốt” này, đơn độc như thế nào. Cái cảm giác ta đứng chờ một ai đó ở một xó trong tim. Không khỏi bồn chồn trước hi vọng nhỏ nhất được gặp lại.
*chuyện kể về một người đặc biệt, một người từng thích cuối năm lớp 12. Nó gặp người chả là rất đặc biệt. Chỉ gặp nhau trên đường mỗi lúc đi học về, rồi không biết từ khi nào thật thân thuộc, thật vui khi có người về cùng, và rồi thích người ấy, và rồi hết thích người ấy, thích, hết thích. Nhưng mà ngày tháng ấy sắp kết thúc rồi, vì mắn sắp rời khỏi đây, rất lâu mới quay trở lại. Người này cũng sẽ đi khỏi đây, và sẽ có lẽ là không bao giờ gặp nhau trên con đường này, trên chiếc xe đạp cũ, và ta đi qua nhau thêm một lần nào nữa. Thật đáng tiếc, sẽ là rất đáng tiếc với tôi nếu chúng ta chưa thể trở thành bạn.