Kafka của mắn.

Kafka của mắn. tác giả yêu thích: franz kafka.

13/03/2026

Chúc mừng năm mới. Em mong đây sẽ là một năm mới thật đầy chông g*i thử thách. Và em như hòn đá cuội bên sông, vừa trắng trẻo nhẵn nhụi, lại cứng cỏi. Hòn đá cuội lăn lóc theo dòng nước. Làm tổ ấm cho cả một hệ sinh thái nhỏ, giữ làn nước êm ả ngày qua tháng lại.
Đứa trẻ nhặt hòn đá lên có thể thấy nó thật mát lạnh, có thật nhiều đá cuội dưới lòng nước. Thật ra, đá cuội lạnh vì chúng đâu có nói chuyện với nhau, nhưng thật tuyệt vời, vì chúng vẫn ở bên nhau.
Sắp tới có đợt lũ từ thượng nguồn đổ xuống, thú thực đá cuội không thể nghĩ được lũ sẽ cuốn mình đi đâu. Nhưng chắc chắn đó là một cuộc hành trình dài. Một nơi hòn đá cuội sẽ lại sống và trưởng thành, tự nấu bữa tối.

Chúng tôi vừa chào đón và hạ màn 2024 với những kết thúc chia ly. Chúng tôi vừa yêu thích vừa phần sợ hãi “Cơn lốc” mình...
31/12/2024

Chúng tôi vừa chào đón và hạ màn 2024 với những kết thúc chia ly. Chúng tôi vừa yêu thích vừa phần sợ hãi “Cơn lốc” mình đã chứng kiến đó nhưng không thể nào phủ nhận và hết si mê vẻ đẹp của nó.
Chúng tôi chưa từng chào đón năm mới ở nơi này. Năm nay sẽ thật khác, thư gửi đến Người tôi yêu, Người yêu tôi và Người yêu tôi sẽ không còn, vì năm nay chúng tôi không có muốn tiếp tục bức thư ấy (ít nhất là trong khoảng thời gian tới, nhưng chúng tôi vẫn có trong trái tim mình tất cả họ). Chúng tôi có làm mất một vài người xung quanh, một vài “tôi”, một vài quyển vở, một vài mảnh trái tim, một ít muối, một vài cái ôm, một vài lời tạm biệt, một ít tiền, một vài lời xin lỗi cảm ơn, một vài đêm trắng, một vài trời hoàng hôn, một vài đám mây, một vài cơn mưa, một vài đám giỗ, một vài sự dũng cảm, một con gián và trái tim thụt lại vào tầm đôi cm trong lồng ngực. Nên có thể chúng tôi hơi lỗ chỗ, nhiều “khoảng trống” phần này phần kia. Theo truyền thuyết Nữ Oa tạo vật, thì chúng tôi được làm bằng đất nung, nên chúng tôi cũng có thử đắp đất lên mấy chỗ “lỗ chỗ” ấy và để cô Dịu Dàng ôm ấp, vỗ vỗ lưng về như ngày còn thơ. Sắp tới chúng tôi được biết mình sẽ có một cuộc phiêu lưu với cô, và rất lấy làm hân hạnh khi được đồng hành với ả. Dự định đây sẽ là chuyến đi đầy trải nghiệm mới mẻ và sảng khoái.
Năm mới gửi tặng tới chúng tôi là một cánh cửa gỗ của một ngôi nhà nhỏ bằng mộc. Căn nhà vương bụi bặm nhưng ấm cúng, và điều tuyệt vời chúng tôi có thể nhìn thấy chính là ánh sáng chui ra từ chiếc cửa sổ hướng ra biển. Cảnh đẹp mang tới là của quá khứ, một quá khứ chúng tôi kha đau đáu nhìn về, cảnh gợi lại về khá nhiều những suy tư trẻ con của lúc ấy, những điều giờ chúng tôi vẫn đau đáu. Chúng tôi xin giới thiệu khúc (Thánh ca).
-The Whirlwind (2024)

25/04/2023

Cú đau tim
_________

Với đôi bàn tay bóp chặt lấy con tim của mình. Cô cảm thấy lồng ngực trở nên đau đớn quá. Cô muốn chỉ hôn một cái thật nhẹ nhàng lên trái tim đang rỉ máu ra từ nứt nẻ của đông khô cằn, nhưng mà, biết sao được, vì cái cổ không thể ặt được xuống sâu quá.

Cô vừa xin trở về nhà của mình và ngủ lại đêm cuối cùng. Cô vừa ngả lưng xuống. Nhưng cậu đã đi cùng cô suốt 18 năm cuộc đời rồi mà. Thế mà sao đến lúc này. Bóng đen cậu lờ mờ xuất hiện trong màn tối, cậu đứng đấy bên cạnh giường cô, nói, để lại cậu ở đây thôi, cậu chỉ phù hợp để ở đây thôi, cậu sẽ ở lại đây :
- Cậu là gì? Là con ma giữ nhà à?
Cậu đã nói thế tức là cậu sẽ không chịu đi theo cô tiếp sao? Cô chẳng đoái hoài đến việc sẽ níu kéo cậu, chỉ vục mặt vào chăn mà khóc nức nở. Còn cậu. Cậu đứng đó lúc, rồi quay người bước đi. Đâu ai nghĩ cậu sẽ xuất hiện trước mặt cô như thế, và cậu đâu biết làm sao để quay đầu lại nhìn người con gái kia. Cả hai người ấy chỉ có biết mỗi điều quay sang bên cạnh nhìn nhau. Có phải tại cô vô tâm quá, chỉ biết điều quan tâm xem con bọ cánh cứng đã ngủ chưa, mà không để ý rằng cậu ngủ tự lúc nào? Ngôi nhà đã trống rỗng đêm nay rồi mà chiếc giường còn rộng ra thênh thang thêm vài tấc nữa. Sao cậu im lặng thế?
“- Cậu là gì? Một con bọ ngựa sao?”
Nhìn cậu ngủ ở bên góc phòng:
Cậu muốn cô phải chịu cô đơn và đau đớn đến nhường nào nữa?
Phải chăng chuyến ghé thăm đột ngột về nhà đã khơi gợi lên trong cậu ký ức một sáng tháng 7 nhiều nắng. Cô thút thít đến sáng mà chẳng một lần ngó ngàng gì đến cậu, cậu bất lực ngồi bó gối một góc chỉ có thể nhìn tay cô run lên không cầm được nổi giọt nước mắt. Không còn như những lần trước, cậu không còn có thể bảo vệ cô khỏi sự cô đơn nữa rồi. Vậy nên cậu quyết định ở lại đây thôi.

Chúng ta cứ ở trong bóng tối lờ đi nhau. Cứ thế này ta sẽ giận nhau thật mất. Hơn nữa, cô bỏ lại cậu thật rồi. Cô thức dậy muộn, rời khỏi vội vã vào một buổi trưa để kịp bữa ăn với gia đình và quên mất đi cậu đang nhìn cô xếp đồ. Cậu cũng chỉ thần người ra. Đến cả cô còn không kịp ngó nổi qua mấy ngọn nắng đang ngó ngoáy hiếu kì, mong đợi sự chú ý cuối cùng của cô. Nghe tiếng sập cửa. Chúng biết. Cô để lại chúng nằm lại im lìm mãi rồi. Chẳng ai tạm biệt ai, chẳng ai biết đến khi nào chúng ta sẽ gặp lại nhau để nói lời tạm biệt. Cứ thế này chúng ta sẽ giận nhau thật thôi.

Thật. Cô sợ đến chết đi được khi nghĩ đến việc tạm biệt cậu và rồi nhận ra cậu sẽ rời khỏi mình đi thật. Vậy nên là cứ như thế này thôi. Được rồi, hãy để cô ở lại trong sự chưng hửng thì có lẽ cô sẽ không đau khổ, không quằn quại thêm. Cô sợ phải quên cậu, nhưng nhớ cậu sẽ khiến trái tim ra sao? Trong trái tim có tồn tại những vụn thủy tinh rơi vãi, và khi được xóc lên chúng sẽ kêu tiếng lạo xạo trong ấy. Haku đã nói với Chihiro rằng khi cô rời khỏi vùng đất Linh hồn thì đừng bao giờ quay đầu nhìn lại, nếu không ... Thế còn hơn là phải một lần nữa vật vã toát mồ hôi hột.

Giữa khoảng sân lớn của tòa D3-5, cô thấy mình đứng lại một chỗ, thở một tiếng tan vào với dòng người ngược xuôi xung quanh. Cô cứ cảm thấy người bên cạnh không hơn một bù nhìn của cậu. Từ cách xưng hô “mày-tao” đã sang cái cách nói chuyện không chủ ngữ vị ngữ và rồi là chỉ “mình”, với “(tên)”. Vậy ra đây là lựa chọn của cô rồi. Người khác thì trở thành bản sao của nhau, còn cô chỉ mất đi cậu.
Chỉ khi nào con tim phập phồng trở tròn trịa lại thì cậu mới quay về à?
“Dừng lại đột ngột như vậy, tôi đã tưởng con tim mình đã ngừng đập giữa chừng ấy ồn ã đông đúc. Tôi chưa bao giờ ngờ rằng mình sẽ thực chia tay như vậy dù vô thức có viết mấy lời ấy ra. Cho đến bây giờ tôi vẫn hi vọng rằng khi tôi đứng giữa dòng người, trên sân trường, phía bên kia vỉa hè, cậu trở về và dần hiện ra từ lấp ló giữa dòng người.”

Rồi đến một ngày cô sẽ thút thít rằng mình nhớ cậu nhiều lắm, rất nhiều, rất nhiều, đến nén thở.
“Tôi nhớ cậu lắm. Nhớ cả một người như món bánh táo. Nhớ cái cách cậu lừng lững đứng giữa tôi với mẹ. Và khi đôi bàn tay trong suốt của cậu che mắt tôi, bầu trời trở nên long lanh hơn thật nhiều.”
Tôi với cậu dừng nói chuyện. Cậu sẽ đi tìm thêm một ai đó khác đi? Tôi đã có người mình yêu lần đầu tiên vậy phải làm sao để kể cậu biết đây?
Tháng 1, năm 2023.
Tháng 4, năm 2023. “Nhớ”.

12/09/2022

Bài ca
_______
Luôn luôn và mãi mãi
Con theo Đức tin của Người
Hát vang khúc thánh ca này
dù cho con đứng trên ngọn đồi không nhà thờ
và hoàng hôn xuống,
và khi con không thể cất tiếng hát của mình nữa,
thì đấy là lúc con gieo vần mình xuống biển.

Dưới biển kia sâu hoắm
Không soi được bóng mình
Chỉ có nàng tiên cá,
nàng ngân nga bài ca.

12/09/2022

Nếu có một tiệm bánh, tôi muốn có một khách quen
___________________________________________

Trong những ngày tháng cuối ở đây, những con đường quanh tôi cứ sửa chữa, đắp vá tứ tung.
Dưới cái nắng như trong lò, thì tiếng khoan ồn ào quá, mà bầu trời cứ xanh nghét màu kim loại lạnh te. Để có thể ngước nhìn cái cần cẩu thì tôi phải dừng lại, ngửa cổ hết cỡ; nó cao thật, có sức nặng với vóc dáng của một gã khổng lồ lạ hoắc. Bên cạnh đằng ấy, máy xúc, hai vốc xẻng lớn những cát, những cát. Hắn cứ như đứa trẻ to đầu ấy, nghịch ngợm và “Đứng tránh xa ra!”, hét vọng lên. Đất bị đảo cho lộn hết cả ruột lên rồi mà mấy đứa ở công trường, chẳng thằng nào chịu để tâm đến hết?
*quay ra*
- Này, tao đã thấy nhựa đường nóng hôi hổi ép ra những con bươm bướm, cánh mỏng tang, từ trong vết nứt.
- Chẳng có con bướm nào ở đây cả. – một con sâu nói.
- Người ta nói rằng, một con bướm đập cánh ở đây có thể gây ra cả một trận phong ba lớn ở tận California. – còn con sâu thì tỏ vẻ nghi ngờ. Đó cũng là lần cuối tôi nói chuyện với con sâu kia. Con đường thiếu con sâu đứng trên vỉa hè, quả tim tôi, bị đục khoét, dùi một nhát mạnh.

Có trời mưa. Và con tim quẹo ngã rẽ mà đáng lẽ nó đã từ chối. Đã thấy nhau nhiều lần, nhưng chỉ lần này, sự xuất hiện là bất ngờ đến ngớ. Và tan học, rồi chạy vội đến bên anh. Hai tay anh chặn bộp lấy cái đầu đang lắc lư trong chiếc mũ nồi của tôi. Đôi mắt ướt mưa của tôi đã bị anh để ý thấy. Như mọi khi anh úp mặt xuống bàn, vểnh lên mỗi cái tai và một con mắt. Chắc anh tưởng tôi khóc đấy:
- Thật kỳ lạ, con sâu đã không còn ở bên lề đường nữa. Còn con bướm ở California, ồ anh, em đã nhầm. Đó không phải là California. Hừm, thật đáng tiếc vì con sâu chưa trở thành một con bướm xinh đẹp …
Tôi ngó vô mắt ổng, xem ổng có lắng nghe không. Anh cũng chỉ nhẹ nhàng tuốt mấy sợi nước mưa còn dính trên tóc nâu, và gạt đi nhỏ giọt vừa tí tách rơi xuống. Mái tóc đã bết bệt lại còn bị xoa cho rối bù hết cả lên. Anh hỏi:
- Sao hả em?
- Khi chọn táo, quả táo có những vết răng tí nhị của con sâu. – tôi ngập ngừng – Chả là. Con đường trồng cây trước đó chỉ có tiếng chim lảnh lót và đỉnh sóng xô nắng trưa óng ánh dạt dào. Nhưng bây giờ đã có thêm một người nữa anh ạ. Em đã gặp một người như món bánh táo.
- Không có tên riêng. Như trước kia, khi em chưa tới đây, em chỉ biết, em chỉ biết có món bánh táo tồn tại mà chưa nhìn thấy nó bao giờ. Khi ăn lần đầu thì em sẽ rất háo hức, nhưng có thể vị ngọt của nó sẽ là cứa sắc vào tim. Và khi lắng đi một thời gian thì lại nhớ chữ ngào mà ăn đến nghẹn, nhưng mà em vẫn vui lắm. Giống như lần đầu có con sâu nói chuyện cùng. Hơn nữa, nhờ có món bánh táo, mà em hiểu tấm lòng của mọi người. Tin nhắn lúc mười rưỡi, cuộc gọi sau lượt tắm táp và lúc ba giờ đêm trò chuyện cùng người ấy. Họ cười em rất vui đấy anh ạ, và luôn bảo vệ em nữa, trước khi em cắn phải miếng bánh có sâu. Vậy mà đã có lúc, vì ăn phải miếng có sâu, điều đó khiến em buồn mê mải ba ngày trời, đến nỗi em không còn muốn gặp con sâu nữa. Thế nhưng chỉ cần một ánh mắt giữa hàng tán lá xanh chốn lao xao đông nghịt, thì lại như lần đầu.
*chỉ tay*
- Anh thấy công trường mới đó, đấy là trên nền của tiệm bánh bị dọn đi. Sao lại là trong mấy ngày cuối cơ chứ? Mà công trường thì lại không bán món bánh táo. Và khi thi công xong, những cây táo sẽ mất hàng chục năm để cho ra quả, thêm hàng chục năm nữa (hoặc không bao giờ) để em gặp lại con sâu.
Khóe mi tôi ưng ức khó tả. Tôi nhận ra, trước khi cho anh kịp tiến gần tôi hơn thì tôi chỉ biết nuốt lại xuống cổ họng mấy lời muốn nói, tôi gọi anh :
- Anh ơi. -rồi bước ra phía cửa thật nhanh, chỉ còn biết cúi gằm xuống với hé chút nét nghiêng. - Em sắp phải rời khỏi đây rồi, ta ngồi lại với nhau thế thôi ạ. Sẽ phải rất lâu sau nữa, chúng ta mới lại gặp nhau thêm một lần nữa. Em nghĩ này. Nếu có một tiệm bánh, em muốn có một khách quen. Tạm biệt anh nhé.
Tháng 3, năm 2022.
Tôi biết chứ, cái chữ “rất lâu sau” “Của thế kỉ hai mươi mốt” này, đơn độc như thế nào. Cái cảm giác ta đứng chờ một ai đó ở một xó trong tim. Không khỏi bồn chồn trước hi vọng nhỏ nhất được gặp lại.

*chuyện kể về một người đặc biệt, một người từng thích cuối năm lớp 12. Nó gặp người chả là rất đặc biệt. Chỉ gặp nhau trên đường mỗi lúc đi học về, rồi không biết từ khi nào thật thân thuộc, thật vui khi có người về cùng, và rồi thích người ấy, và rồi hết thích người ấy, thích, hết thích. Nhưng mà ngày tháng ấy sắp kết thúc rồi, vì mắn sắp rời khỏi đây, rất lâu mới quay trở lại. Người này cũng sẽ đi khỏi đây, và sẽ có lẽ là không bao giờ gặp nhau trên con đường này, trên chiếc xe đạp cũ, và ta đi qua nhau thêm một lần nào nữa. Thật đáng tiếc, sẽ là rất đáng tiếc với tôi nếu chúng ta chưa thể trở thành bạn.

02/08/2022

giới thiệu: cảm ơn bạn đã đọc dòng này.
tác giả yêu thích: kafka, tớ viết bằng tay phải của tớ và tranh của người khác, tác phẩm của người khác, bài hát của người khác, và đến cả ngọn cỏ ven đường cũng không phải của tớ.
Một số hashtag:
: những bài cập nhật về cách xem bài viết, về tư tưởng, giọng văn của trang muốn mang tới, thông báo về các dự định, hoặc bài viết sắp tới
: rải rác.

: trần trụi, cảm xúc, chia sẻ tớ có, không trau chuốt và tồn tại như một bông hoa quỳnh
: series truyện ngắn, tản mạn văn mang màu
: series truyện ngắn, tản mạn văn trong suốt
câu chuyện sau những hình tượng, từ ngữ
//truyện ngắn sẽ không mang bất kì thông điệp cụ thể nào dành cho con người.
: tất cả những suy nghĩ, tuyệt vọng trong việc tìm một cái nhìn về cuộc sống, nhật kí hàng ngày
(hash kèm):
:tập bài viết dựa trên cảm nhận về các paintings, bộ phim, màu sắc
: tập bài viết dựa trên cảm nhận về các bài hát, ban nhạc, chất nhạc tớ được nghe
: tập bài viết về những từ ngữ tớ thấy đẹp, những câu thoại, trích văn, câu nói tớ muốn viết thành câu chuyện mang màu của tớ
: cho bạn, nếu bạn muốn nghe giải thích
https://www.facebook.com/searchingforsoul/

người anh em của kafka

29/07/2022


*cúi đầu chào, mùa hè lại tới
trong tháng tới của con mắn: xin được chân thành bày tỏ thật trần trụi về căn bệnh của bản thân trong suốt 18 năm qua
câu chuyện tiếp theo: Đồng thoại của những mùa hoa
bài dự định tiếp theo cần phải hoàn thành: Thánh ca, Đi chợ, Phải làm sao khi trời cứ mưa, diễn văn tốt nghiệp, xin gửi tới những người tôi biết ơn: Người em yêu, người yêu em, và người yêu em.

29/07/2022
-----

12/10/2021


bài của dad.
dear dad,
__________
Buổi sáng, mưa. Cuốn lịch trên tường không biết tự bao giờ đã gạch đến ô lịch khoanh đỏ chót - ngày đầu đến trường của năm học mới. Tôi, một học sinh cuối cấp dù đã trải qua biết bao cái ngày đầu ấy mà bỗng chợt thấy bồn chồn đến lạ.

Trời sầm sì, tiếng mưa gõ rộn vào mặt lá nhắc người ta nhớ đến tiếng trống mỗi buổi tan trường. Tôi mâu thuẫn với chính ý nghĩ của bản thân, vừa muốn đến trường, vừa muốn kì nghỉ cuối cùng của đời học sinh chẳng bao giờ kết thúc. Đã qua đi tận bốn tháng chưa được gặp thầy cô, bè bạn. Đã gập gọn đồng phục mai để đầu giường. Đã chuẩn bị, soạn sách ngày đầu tiên. Rồi nằm oài trên sàn, mơ mãi ngày mai đến. Như kẻ lần đầu được đi học. Lâu lắm rồi tôi mới khao khát tới trường đến vậy.
Những mảng màu sắc sặc sỡ di động loang loáng làm nhòe đi vết mưa. Đường đến trường chen chúc.
Vẫn mưa.
Năm học cuối cấp bắt đầu đồng nghĩa với việc đời học sinh chỉ kéo dài 9 tháng nữa. Một chặng đường dài đang trên những bước cuối của nó.
Một năm học mới với nguyên những gương mặt thân quen mà cũng là lạ. Ba cái năm làm người ta có những thay đổi thật rõ rệt. Sau lâu lắm, một lần nữa chúng ta lại được đến trường. Đôi phần xa cách và ngần ngại dần biến mất sau những tiết học và lớp khẩu trang trắng thì chẳng thể che nổi những nụ cười. Sự náo nhiệt vồn vã lấp đầy những khoảng cách. Cả ngôi trường tràn ngập không khí vui tươi, hăng hái học tập tiến về phía trước.

Nhịp canh cách. Tùng, tùng.
Tan học rồi. Mưa cũng tạnh. Bầu trời tuy phủ đặc mây nhưng ánh nắng thì vẫn lọt qua giữa những kẽ.

07/08/2021


Đến bao giờ thì con bọ cánh cứng mới ngủ?
____
Con bọ cánh cứng đậu trên gối em đã ngủ chưa, vì em đã buồn ngủ rồi. Em viết dòng này để xao mình khỏi cơn mê man đang phủ mờ sương con mắt. Em đâu có muốn làm kẻ mộng mơ ngồi ba giờ đêm nói chuyện với cậu đâu. Những cuộc nói chuyện ở trên mây. Mà mây buổi đêm thì mơ hồ,trong suốt và lồ lộ màn tối.
Nỗi là hồn em đã xiêu phách lạc khi thấy con bọ cánh cứng bay trong phòng. Kẻ ban tên là người đàn ông mang quốc tịch Pháp: Piore Andre Latreille. Còn cái tên thì roi rói màu đỏ tươi sặc sỡ của tiếng Latin.
Em tìm đại một chỗ dưới sàn nhà, nói vọng lên với con bọ cánh cứng. Cậu chẳng biết ý gì cả đã ngủ rồi sao? Trong tư thế cầu nguyện. Cậu là gì? Một con bọ ngựa sao?
Cái cửa sổ phòng duy nhất mở trong khu phố, khiến nó trở nên đặc biệt. Cánh cửa ấy vừa có thể là cửa két sắt, nhưng lại cũng là chốn tạm bợ cho kẻ cần trú chân. Buổi tối thoát khỏi điều hòa.
Liệu em có phải là hậu duệ của kẻ bảy năm trước ghé thăm nhà tôi cho chuyến sinh đẻ? Buổi tối không có điều hòa. Thân hình nhỏ bé đã kiệt sức được sự im lặng đỡ đần xuống nền đá hoa. Có tiếng quạt cơ khẽ lạch cạch quay đầu không yên. Ánh đèn huỳnh quang thao láo trông chừng thì chốc chốc cũng phải chớp chớp đôi mắt. Nhưng, chỉ có mẹ là vẫn di con bút bi mực đỏ sột soạt chấm bài trên giấy, không để chừa sự quan tâm nào, và đèn bàn chỉ dám đưa con mắt mình liếc xuống, coi xem thế nào rồi. Đến cả không khí cũng phải nín thở. Sự im lặng vỡ tan trước cái rùng mình của con bọ rùa, và gió thở tiếng phào nhẹ nhõm. “Để yên cho nó ngủ. vì nó đủ mệt rồi.”
Em giật mình nhớ ra điều ấy. Bóng đêm: “Suỵt.” khẽ nhắc mấy cái lá cây vẫn còn xì xào giữa khuya. Bóng em trên tường ngả vào vô định. Bộ tản nhiệt kêu, của máy điều hòa, của những người hàng xóm gần nhà xa ngõ. Bên ngoài cánh cửa phòng, đom đóm đậu lại mang cái xanh rờn chập chờn nơi nó ở, và con thiêu thân cố bâu vào bóng đèn dây tóc nóng bỏng, và con nhặng đâm chắc nịch vào kính.
Nhưng to tiếng nhà hàng xóm đã làm con bọ cánh cứng trở mình. Em rón rén bước chân mình cốt để không để bố mẹ thức dậy mà vặn nắm cửa nhôm loạch xoạch. Tiếng loạch xoạch sẽ làm con bọ sớm cũng bay mất thôi. Lấy tay che hai tai của nó lại, mà tai của con bọ ở đâu ấy nhỉ?
“Sao em im lặng thế?” – nói với bọ cánh cứng.
Thôi rồi. Lúc vừa nhận ra thì con bọ đã bay đi mất tự lúc nào, “Rù rù”, êm dịu.
Đến cuối cùng, thứ còn sót lại là thì thầm to nhỏ về ánh sáng phát ra từ căn phòng lúc 3 giờ đêm của phía đối diện. Buồn buồn trên gò má bụ bẫm. Người lớn nháo nhác bật điện hết cả lên vì tiếng khóc con họ. Ánh sáng từ nhà hàng xóm đã khiến con bọ rùa lảo đảo rồi nhào vào nôi trẻ sơ sinh. (quý cô của chúng tôi, là một quý cô thì phải biết duyên dáng giữ mình). Đứa bé con của nhà hàng xóm vừa bị đánh thức khỏi giấc say nồng vì cú đập cánh của con bọ rùa.

13/05/2021


don sắp chuẩn bị đi ngủ, nhưng có con bọ rùa đậu lại chơi 3 ngày.

 Trên đỉnh đám mây và cây sồi Một cây cầu vắt vẻo nối hai cái bờ sông ,một đường ray xuyên qua cái mớ rậm rạp của rừng c...
06/04/2021


Trên đỉnh đám mây và cây sồi

Một cây cầu vắt vẻo nối hai cái bờ sông ,một đường ray xuyên qua cái mớ rậm rạp của rừng cây nằm trên ngọn núi gần đó. Cứ tầm sáng sớm hoặc chiều tối tờ mờ, tiếng tu tu vang lên khúc dạo đầu bản thân nó, kêu ai tránh đường, như kêu ai tránh đường…
Chúng tớ có vườn ăn quả nhỏ bên kia sông, và những dốc thoải trồng thứ chè ai cũng muốn uống. Tớ đã quen với những lam lũ thường ngày nơi đây. Nhà chúng tớ nằm vũng trũng. Điều này khiến cứ mỗi lần mưa về lại khổ sở, khứu giác nom thính hơn bình thường để đánh hơi mùi lũ, năm nay về không?
Ta viết chuyện cho tình mình.
Chuyến tàu xuất phát sớm hơn thường lệ. Vẫn một mùi mốc, một hơi ẩm ướt phả vào khoang nơi tôi ngồi. Từng ghế gỗ dài, hay bàn nhỏ vẫn còn dính lại chút hơi người âm ấm. Có ai đó vừa tựa nhẹ khuỷu tay vào mép mặt tấm kim loại lạnh toát, và ngồi rất lâu, đến nỗi mà . Tôi, vội vàng ngồi vào chỗ, cốt sao để không mất đi chút cỏn con ấy, cốt để bản thân có thể cảm nhận được chút cỏn con mà đã rất lâu rồi chẳng thể cảm nhận.
Chuyến tàu của bốn giờ sáng.
Chợt. Hương hoa như dải lụa đào nhỏ. Tôi chạy theo cái hương đang len lỏi ngõ ngách ấy
Đã đến giờ ta phải đi rồi. Vậy mà sau lưng ta, mặt nước im lặng vẫn xao động không ngừng. Từng đợt như trái tim ta thức thổn đêm ngày....
https://open.spotify.com/track/2WI2is2NtH0WTs7zfKNpcE?si=b8d896182dd849c8

Kenshi Yonezu · STRAY SHEEP · Song · 2020

06/04/2021

Vườn địa đàng của Chúa.
__________________________
“Chúa có cho mình một khu vườn trong nhà kính.”
Chúa chẳng thể tự tay chăm sóc cho vườn địa đàng của mình. Chúa đâu có thời gian để làm những việc mất thời gian.
Nhưng. Ngài cũng có cho mình những người “thợ làm vườn”. Trong vườn địa đàng, có Chúa, có thợ làm vườn, có con “thú” của thợ làm vườn, và có những “bông hoa”. Thợ làm vườn xuất hiện để chăm sóc khu vườn, họ không phải là Chúa.

Tớ là kẻ theo chủ nghĩa vô thần, trên lưng loài quạ chở, đến được chốn đây. Còn em là bông hoa trong địa đàng, đến với cuộc sống bằng máu và mồ hôi và nước mắt của người thợ. Người ta nói, hoa và thợ làm vườn có chung một mối huyết thống. Người ta tin, hoa nào cũng được bẵm bằng ngập tràn ánh sáng và tình yêu chẳng hay là chỉ vì người ta luôn miệng gọi “nhà” là thiên đường.
Về nhà kính. Nhà kính giữ nhiệt quanh năm tháng đằng đẵng, nhưng ánh sáng của nhà nhận được cũng chỉ có thể phụ thuộc vào vòng quay này của Trái Đất. Mặt trời tuy còn hàng tỉ năm nữa mới trở thành một đám bụi sao lấp lánh kim tuyến, nhưng hào dương thì không phải lúc nào nơi này cũng có thể nhận được. Một ngày có sáng có tối là như vậy. Cũng giống như người thợ vậy, tớ xin nhắc lại lần nữa rằng họ không phải là Chúa, và họ là “đấng sinh thành” của hoa.

Lẽ tiệt nhiên. Ngài dõng dạc từ trên cao. Chúa tuyên bố:” Mọi sinh mệnh tồn tại và lớn lên bằng tình yêu thương, còn hoa cần thêm ánh sáng với tiết ấm áp!”.
Qua “màn kính”, tớ trông thấy “người” của em. Hắn làm việc chăm chỉ biết bao, ngày ngày đều đứng nhìn em, trông em, mà như trông một món đồ của bản thân! Dưới chân hắn là em và cái bóng hắn bao trùm khiến em nào biết phải vươn về đâu mới là ánh sáng. Hắn nở nụ cười đằm thắm hiền hậu mà mỗi lời nói đều là “chỉ vì tốt cho em”. Câu từ thợ vườn nhổ ra, là hòn đất lạnh lẽo đè nặng lên hoa. Thứ nâng niu, nuôi nấng hoa thì khắc kim giây chạy vội này, thứ vùi dập em tan tác, chẳng chút thương tiếc ngọc ngà. Con chữ gớm ghiếc không phải vì chúng gớm ghiếc, mà là vì bản thân chúng nhắc nhở ta gớm ghiếc chừng nào. Và cũng là chỉ khi nào mà hắn lẩn khuất khỏi con mắt người thợ khác, hắn mới bỏ đi nụ cười hiền, tu một hơi ừng ực hũ rượu hồng trần, vô tư thả cho con “thú” xổng chuồng ra sức dẫm đạp lên những sự sống nhỏ nhoi mà nó coi mình có toàn quyền.
Ở trong nơi ấy, khi sương đêm chưa kịp khiến mắt em ướt thì trời đã hửng. Lúc này, đến cả nàng ánh sáng cũng trở nên đáng ghét khó ưa, đến nàng cũng không muốn em bày tỏ nỗi buồn của mình sao, em trách móc. Nếu không chấp nhận đem đến hạnh phúc thì cốt cách dịu dàng cốt chỉ khiến tất thảy thêm đau đớn và quặn xéo nỗi lòng. Cuộc đời của em là bóng tối dịu dàng ôm bọc.
Em mang trên mình tổn thương căm hận vậy, nên em đâu cần thấy tội lỗi chỉ vì người ta nói em không nên trở thành như vậy. Em cũng đừng vướng bận tha thứ làm gì vì đâu có người nào cứu em, rồi cho em một cơ hội để tha thứ cho hắn. Người khác trong thế giới của em đang bất lực lắm, nhưng họ lại đòi hỏi em xinh đẹp không bớt không sẹo. Ai cũng bận quan tâm hoa của họ. Người ta gọi đây là vườn địa đàng, vậy nên chốn tươi đẹp phải dùng sự tươi đẹp để đào một cái hố, đắp lên một ụ đất đầy chôn lấp “sự tồn tại họ cho là xấu xí”. Thứ vườn màu mỡ óng ánh trên nền vùi xác hoa em sẽ chỉ có vẻ bề ngoài bóng bẩy thôi mà mất dần đi hương thơm, và rồi sớm hoàn thành việc tạc chữ ‘không trọn vẹn’ lên thân mình. Cơ mà, đâu ai quan tâm vườn có ‘mùi’ mẫn nào. Chúa ở trên cao mà, Ngài cũng đã từng là người trần, chỉ có thể nhìn được “sắc”, cũng không phải rõ tất cả “sắc”.
Và cứ như vậy.
Cho dù thế giới rực rỡ bao nhiêu, mắt người cũng không thể bắt được bước sóng của màu đen, vậy nên đâu dễ dàng để ta nhìn thấy bóng tối?

Nhưng đâu có sao, vì em tồn tại trước khi tớ nhìn thấy bóng tối, còn bây giờ tớ vốn ở trong bóng tối, một bóng tối khác. Chỉ là lần này, sẽ không còn có em.

“Bây giờ bức thư này đang được lên thiên đường thực sự, bức thư này gửi cho Janus, còn dòng này là gửi em - người đã không được cứu: “Em đã thực sự trở thành một bông hoa rất đẹp ở gò đất trần thế, tôi viết dòng này, để em biết được điều đó.”.”
__

Address

Hai Duong

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Kafka của mắn. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category