07/10/2019
HỌ ĐÃ THÀNH CÔNG DÙ KHÔNG CÓ NGƯỜI NỔI TIẾNG LÃNH ĐẠO
Tôi cho rằng, cuộc biểu tình yêu cầu Formos cút khỏi Việt Nam ngày 5.3.2017 đã thành cộng rất rực rỡ.
Thành công ở quy mô cuộc biểu tình, vì nó diễn ra ở nhiều tỉnh thành, kéo dài từ Ngệ An vào tới tận Sài Gòn. Thành công ở số lượng người tham gia, con số có thể lên tới nhiều ngàn người, và đặc biệt, hầu hết những người xuống đường đều tự giác, đều xuống đường từ ánh sáng của chính trái tim mình mà không hề vướng bận một điều kiện nào. Họ biết, Việt Nam muốn có dân chủ thì phải giải thể cộng sản cầm quyền. Đó là con đường còn dài, gian nan, còn lắm hy sinh và mất mát.
18
Biểu tình phản đối Formosa là bước thử thách, rèn luyện rất cần thiết cho sự nghiệp chính yếu: Giành dân chủ cho Việt Nam. Họ cũng biết rằng, tự do không thể đổi bằng nước bọt, không bao giờ miễn phí, ta phải đem máu của ta và giành lấy cho ta. Cha Lý kêu gọi hay bất kỳ ai kêu gọi là trái tim họ thổn thức và giục dã đôi chân họ xuống đường. Họ cũng tự biết, họ còn phải có mặt ở hàng chục lần xuống đường nữa, hàng chục lần bị nếm mùi bắt bớ, tra tấn, tù đầy, thậm chí phải hy sinh thân mình thì con đường dân chủ cho Việt Nam mới mở ra, đồng nghĩa với chế độ cộng sản cầm quyền độc tài phải quy gối trả lại quyền làm chủ đất nước, làm chủ xã hội cho nhân dân.
17
Tâm thế tự giác đã tạo nên khí thế sôi động, với cờ xí, băng rôn, những bước chân rầm rập cương quyết cùng những tiêng hô vang: “Formosa cút khỏi Việt Nam”.
Bài học từ các thể chế độc tài chuyển sang thể chế dân chủ trên thế giới đã và đang đi theo cách này. Mới đây nhất là ở nước trong khu vực Đông Nam Á – Myanma. Nếu không có hàng chục ngàn nhà sư xuống đường và máu của họ không tưới đẫm trong các sân chùa, trong các nẻo đường đấu tranh, liệu chế độ độc tài quân sự Myanma có chuyển sang thể chế dân chủ? Không. Tôi tin là không.
Có rất nhiều cá nhân, các tổ chức hộ đoàn dân sự lề trái, không những không lên tiếng ủng hộ mà còn không tham gia, còn lớn tiếng phê phán , phản đối cuộc biểu tình này. Đó là lý do mà biểu tình không xuất hiện ở Hà Nội trong ngày 5.3.2017 này. Họ cho rằng , họ không tham gia, vì nó không có tổ chức, không có người lãnh đạo, thậm chí còn có người cho rằng cuộc biểu tình này do nước ngoài xúi dục. Tôi cho rằng, đây là một luận điệu bịa đặt trắng trợn. Không khác gì luận điều bịa đặt của nhà cầm quyền, hoặt ít nhất là của mấy ông Dư luận viên. Hãy chờ xem trong nay mai có ai là người đã tham gia biểu tình thừa nhận mình xuống đường là do có ngươi xúi dục. Tôi tin rằng, không có ai cả, trừ những người được chính quyền cài cắm để trà trộn tham gia vào phong trào.
16
Tôi cho rằng, những người này, một là họ coi họ hiển nhiên như một nhà lãnh đạo của mọi phong trào lề trái. Vì vậy, bất kỳ một hoạt động dân chủ nào, phản đối chính quyền nào, nếu không thông qua họ, nếu không được họ đồng ý, họ sẽ coi những người tham gia là có vấn đề và cuộc phản đối, biểu tình dĩ nhiên là không thành công. Một kiểu kiêu binh rất giống kiểu kiêu binh “niềm tự hào cộng sản”. Luận lý họ đưa ra để đánh giá cuộc biểu tình phản kháng thành công hay không, không hơn không kém một DLV có nghề.
Họ cố tình quên đi rằng, Formosa ngày ngày, không ngừng nghỉ đã và đang gây tội ác có tính hủy diệt đất nước và con ngươi Việt Nam. Người Việt Nam yêu nước đang nóng lòng từng ngày từng giờ muốn loại bỏ Formosa ra khỏi Việt Nam, sớm ngày nào tốt ngày đó. Tống cố Formosa ra khỏi nước Việt Nam đang là nhiệm vụ vừa cấp bách, vừa thường trực, vừa không thể khoan nhượng của tất cả những người Việt Nam yêu nước.
Phàm là người Việt Nam, nếu họ mang tâm thể này thì bất kỳ một ai, một tổ chức nào kêu gọi biểu tình phản đối đòi tống cổ Formosa ra khỏi Việt Nam, họ đều hồ hởi chấp nhận tham gia.
Còn những người đòi có điều nọ, có điều kia thì họ mới tham gia. Thực chất họ là ai? Tâm thế họ thế nào? Tôi tôn trọng quyền tồn tại của họ. Nhưng tôi nhất định coi những người này, một là đấu tranh chỉ để trục lợi cho bản thân ( kiếm tiền, đánh bóng tên tuổi cá nhân, tìm vỏ bọc an toàn, vân vân); hai là họ chỉ coi công cuộc đấu tranh giành dân chủ cho Việt Nam chỉ là trò chơi xóc đĩa đỏ đen của họ. Việt Nam có dân chủ hay không, ai cần đến ta thì ta bước, còn không ta lại về phe với chính quyền.
Nếu không phải là hai loại người trên, họ chỉ là những kẻ trơ tráo thích “chọc gậy bánh xe”, phá rồi phong trào.
Tôi chỉ tiếc là hôm nay ở Hà Nội không có Võ Phù Đổng. Nếu còn anh ở ngoài, tiếng hô biểu tình của anh sẽ vang vọng khắp thủ đô.
Phạm Thành
(Bà Đầm Xòe)
6 Tháng 3 2017 21:26