02/05/2020
Sách là người thầy vĩ đại nhất
MÃ SỐ 040: MỘT CUỐN SÁCH CÓ SỨC HÚT KỲ LẠ, TOTTOCHAN BÊN CỬA SỔ
Tác giả: Hoa Small
Một cuốn sách có sức hút kỳ lạ! Tôi đã bị cuốn hút bởi những câu hỏi hồn nhiên của Totto – chan khi mẹ kéo cô rời khỏi chuyến tàu Oimachi ở ga. Đó là một câu chuyện về người mẹ đi tìm trường học mới cho một cô bé với cái mác “đứa bé hư mà mọi người gán cho” chỉ vì hiếu động, ngây thơ .Vì tính tò mò,thích khám phá những thứ diễn ra xung quanh mà em đã bị nhà trường bắt nghỉ học, phải chuyển trường ngay khi em mới học lớp 1. Hạnh phúc của em ấy là có một người mẹ luôn luôn lắng nghe mọi điều, sẵn sàng động viên( khi bước qua tuổi mười hai em mới biết thật ra em bị đuổi học nên khi đến trường mới Totto-chan đã vui sướng, không có tâm trạng sợ sệt và khốn khổ).Từ lúc mẹ may mắn tìm được ngôi trường mới Tomoe do thầy hiệu trưởng Kobayashi quản lí và giảng dạy, ngôi trường đặc biệt từ ngoài vào trong, từ quản lý đến người nấu ăn và cả từ những phòng học là những toa xe điện cũ….đã giúp không chỉ Totto-chan hiếu động mà cả những học sinh có những hoàn cảnh đặc biệt, biết tự tin vào bản thân hơn và sau này đã hoàn thiện hơn, thành công theo hướng đã chọn và mãi nhớ về Người thầy vĩ đại ấy! Thầy Kobayashi Sosaku có một trái tim vô cùng ấm áp. Thầy có thể chăm chú, say sưa lắng nghe cô bé kể chuyện suốt bốn tiếng đồng hồ. Người đã không bao giờ trách phạt học trò mỗi khi mắc lỗi mà nhắc nhở nhẹ nhàng giúp các em hiểu, luôn khích lệ kịp thời mỗi em và thầy nắm rất rõ mọi tính nết, hoàn cảnh của học sinh trong trường. Và tôi không ngạc nhiên khi các em ai cũng yêu quý và gọi thầy với cái tên rất đỗi thân thương “Bố Issa trán hói’”. Thầy luôn dành lời khen ngợi cho Totto-chan ''con là một cô bé ngoan'' để an ủi, vỗ về khiến trái tim, nâng đỡ em, trở thành niềm vui theo suốt cuộc đời và không còn cảm giác tự ti, thấy tự tin trước mọi hoàn cảnh cuối cùng cũng trở thành một người hòa hợp được với tất cả mọi người. Có phải Thầy đã tự lập nên một ngôi trường bằng chính tiền của mình với tất cả lòng nhiệt tình sôi sục nhất của thầy với mong muốn “học sinh được phát triển một cách tự nhiên nhất” mà ngay cả khi tan học có ai muốn về nhà đâu? Và tôi nghĩ không chỉ những học sinh nơi đây luôn cảm thấy yêu, tự hào về một ngôi trường như thế mà ngày nay, dưới bầu trời yên bình, ngôi trường luôn đầy ắp tình thương ấy thật sự rất đáng để bao đứa trẻ mơ ước. Được khám phá, được hòa mình với thiên nhiên, hiểu âm nhạc không chỉ nghe mà cảm nhận bằng trái tim,…tất cả đều có ở Tomoe. Bỗng nhiên tôi thầm ước giá mà…tôi được một lần học tập trong một ngôi trường đặc biệt như thế! Một ngôi trường thật ‘’LẠ’’, ắt hẳn tôi cũng mong ngóng bữa tối ở nhà qua nhanh thật nhanh để đi học bởi mỗi ngày đến trường là tràn ngập những điều ngạc nhiên mới với bao điều thú vị hết sức kỳ lạ đang chờ đón. Từ lời “Bài hát trước khi ăn” do thầy sáng tác vô cùng dễ thuộc:
“Nhai, nhai, nhai thật kỹ
Thức ăn bạn nhé
Nhai, nhai, nhai thật kỹ
Thức ăn bạn nhé”
Đến các món ăn“của biển và của núi rừng”, các buổi đi dạo của cả lớp vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ dưới “bầu trời trong xanh với đàn bướm bay lượn rập rờn”, nghe văng vẳng tiếng chim hót; được “thử thách sự gan dạ” qua trò chơi, tham gia ’’cắm trại’’ ngắm sao ngay tại không gian của trường, được tham gia đại hội thể dục thể thao,...vô vàn những kỹ năng sống được các thầy truyền đến cho học sinh đến một cách tự nhiên, nhẹ nhàng. Và tôi tin bạn cũng sẽ cực kỳ ấn tượng khi biết các bạn nam của trường đã được giáo dục ''phải trân trọng và bảo vệ con gái'' ngay từ khi là học sinh tiểu học, cơ đấy!
Tôi yêu cô bé 6 tuổi tốt bụng, làm được nhiều điều mà tôi nghĩ người lớn chưa hẳn ai cũng có thể. Trong tiết dã ngoại, “mỗi học sinh trường Tomoe được chọn riêng cho mình một cái cây để leo trèo,….mỗi cây giống như của riêng của mỗi bạn, khi muốn trèo lên cây của bạn khác,bạn phải nói : có ai ở nhà không?Tôi lên chơi chút nhé!”.Thế là giờ ra chơi hoặc sau tan học, em thường trèo lên và ngồi ngắm nhìn cảnh vật xa xa, ngắm bầu trời và nhìn những người qua lại trên con đường nhỏ dẫn đến Kuhon-butsu, bên cạnh hàng rào trườngTuy nhiên người bạn “hẹn hò’’ với em, Yasuaki-chan bị liệt, rất háo hức, mong được một lần trèo lên cây, được trải qua cảm giác ngồi từ trên cây nhìn xuống. Thật quả là một việc khó tin,. Tình bạn ấm áp ấy khiến lúc em nghe tin thầy Kobayashi ‘’đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã’’ báo tin Yasuaki-chan mất,sân trường chưa bao giờ tĩnh lặng và buồn bã như thế, trong đám tang của bạn, Totto-chan không thể tin nổi và có cảm giác muốn gặp Yasuaki-chan còn sống, dù chỉ một lần …và khẽ chạm vào tay bạn, hồn nhiên thì thầm “ tạm biệt nhé,….sau này lớn lên, bọn mình sẽ gặp lại nhau mà. Hi vọng lúc ấy bệnh bại liệt của cậu đã được chữa khỏi”.
Đọc mỗi câu chuyện của em, tôi nhận ra ở em ấy ẩn chứa một tình yêu thương mãnh liệt không chỉ với bạn bè, thầy cô, những người em vô tình gặp mà ngay cả với chú chó Rocky của em. Khi chó Rocky của em biến mất mà chẳng ai hề biết. Khi mẹ nói, em đã không khóc, em rất mạnh mẽ. Nhưng khi đi vào trong phòng, nhìn thấy túm lông còn sót lại trên chú gấu bông, em đã cầm nó thật chặt và ngồi khóc một mình trong phòng, một cô bé dũng cảm.
Không những vậy, nhà văn Kuroyanagi Tetsuko còn muốn gửi thông điệp khao khát cuộc sống hòa bình của mỗi người, lên án sự tàn khốc của chiến tranh không chỉ cướp đi hàng ngàn sinh mạng vô tội mà còn cướp đi cả những giấc mơ, hi vọng. Totto-chan cũng như bao đứa trẻ khác chỉ vì những quả bom tàn nhẫn thả xuống ngôi trường Tomoe yêu quý, làm hư hỏng toàn bộ ngôi trường và tan biến bao ước mơ...Thật đáng tiếc khi tình yêu, lòng nhiệt huyết của thầy Kobayashi dành cho trẻ em, cho sự nghiệp lớn hơn nhiều so với ngọn lửa đang bao trùm ngôi trường kia, thầy đã qua đời ở tuổi sáu mươi chín,trước khi xây dựng lại trường tiểu học lý tưởng mà thầy hằng mơ ước. Khép lại câu chuyện là “món quà tuyệt vời mà thầy Kobayashi đã để lại’’ ấy là buổi họp mặt, ngồi bên nhau ôn lại những kỷ niệm đáng quý của mình mà giờ đây họ đã qua tuổi bốn mươi, sắp sửa bước sang tuổi năm mươi với trường tiểu học Tomoe đặc biệt ấy.
Tôi thấy mình thực sự may mắn khi sớm biết đến “Totto-chan bên cửa sổ”, một câu chuyện mang tính nhân văn mà những người làm Cha mẹ, làm Thầy nên Đọc để Ngẫm. Với tôi, khi đã là mẹ của ba đứa trẻ và làm trong lĩnh vực giáo dục, phương châm giáo dục “Đứa trẻ nào sinh ra cũng có phẩm chất tốt…Vì vậy, phải sớm tìm ra phẩm chất tốt ở đứa trẻ, phát triển những phẩm chất đó, giúp đứa trẻ trở thành một người có cá tính” thực sự đã giúp cho tôi rất nhiều, biết kiềm chế bản thân, bình tĩnh hơn và yêu thương mỗi đứa trẻ nhiều hơn. Hãy thử một lần đọc cuốn sách nhỏ xinh này, tôi tin bạn sẽ thấu hiểu hơn về con người, về thiên nhiên và tin chắc cuộc sống sẽ đẹp dần lên. Và có rất nhiều bất ngờ đến từ cô bé Totto-chan đang chờ bạn khám phá!
--------------------
👉 Chi tiết thông tin cuộc thi tại: https://tinyurl.com/thong-tin-cuoc-thi
👉 Đăng ký thông tin dự thi tại: https://forms.gle/A1boAnqHZ7aXR7SQ7
👉 Quy định bài dự thi: https://tinyurl.com/Quy-dinh-thi-Toi-Va-Sach
👉 Nếu có bất kỳ thắc mắc, vui lòng liên hệ Fanpage S2P - Student To Professional https://www.facebook.com/beS2P/
_________________________
TỦ SÁCH NHÂN ÁI Bella Vita Hotel Khoa Quản trị kinh doanh ĐH Mở Tp. HCM Saigonnais Cafe Chợ Miền Quê Sách Đông Tây S2P - Student To Professional