23/01/2026
Ngày 23/1 - Ngày mất của nữ anh hùng Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 (có tài liệu ghi năm 1935) tại Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu). Chị là con gái thứ năm trong một gia đình có mẹ bán bún bò, còn ba làm nghề đánh xe ngựa.
Đầu năm 1946, thực dân Pháp trở lại xâm lược nước ta lần thứ hai. Chứng kiến cảnh đau thương và mất mát của quê hương, Võ Thị Sáu sớm mang trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc.
Nhờ trí thông minh, dáng người nhỏ nhắn và sự nhanh nhẹn vốn có, chị đã chứng tỏ bản lĩnh khi trở thành thành viên của Đội Công an xung phong Đất Đỏ khi mới 14.
Tháng 7/1948, Võ Thị Sáu đã anh dũng mai phục và ném lựu đạn vào khán đài cuộc mít-tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp do tên tỉnh trưởng Lê Thành Tường tổ chức tại Đất Đỏ.
Không dừng lại ở đó, chị còn tham gia nhiều trận “trừ gian diệt ác”. Đáng chú ý nhất là cuộc tập kích vào sào huyệt địch để tiêu diệt tên tổng Tòng - một Việt gian khét tiếng chuyên chống phá cách mạng. Trận đánh khiến binh lính trong đồn khiếp sợ, không còn dám lùng sục, càn quét như trước.
Tháng 2/1950, chị không may bị địch bắt trong một lần thực hiện nhiệm vụ và phải bước vào nhà tù Bà Rịa khi mới 17 tuổi.
Trong tù, Võ Thị Sáu bị tra tấn dã man. Không những thế, chúng còn bắt chị chứng kiến cảnh đồng đội chịu đau mỗi khi dùng cực hình. Những lúc như vậy, người con gái ấy lại tự nhủ:
“Kẻ thù là một con vật ghê tởm, không thể chung sống được với chúng. Còn một phút, một hơi thở thì cũng phải chiến đấu để góp phần tiêu diệt chúng.”
Ngày 21/1/1952, chị bị đày ra Côn Đảo, trở thành nữ tù nhân đầu tiên và trẻ nhất tại đây.
Là một chiến sĩ kiên trung và dũng cảm, ngay tại đêm trước khi lĩnh án tử, chị Võ Thị Sáu vinh dự được Chi bộ nhà tù Côn Đảo kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Sáng 23/01/1952 (tức ngày này cách đây tròn 74 năm), sau khi thủ tục thi hành án hoàn tất, viên cố đạo liền lên tiếng:
“Trước khi con chết, cha đến rửa tội cho con. Cha cầu nguyện cho linh hồn của con được lên thiên đàng.”
Chị Sáu phẫn nộ, đứng phắt dậy, chỉ vào mặt hắn, thét lớn:
“Tao là người yêu nước! Tao không có tội gì cả. Chỉ có chúng mày, quân giết người mới có tội!”
Sau khi bị áp giải ra pháp trường, tên chánh án tiếp tục hỏi chị về yêu cầu cuối cùng của mình. Chị chỉ nói:
“Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”
Nói xong, chị bắt đầu cất cao tiếng hát. Những ca từ hào hùng của “Tiến quân ca” cứ thế vang vọng, lấn át cả âm thanh của loài cầm thú và loạt đạn đến từ những tên lính lê dương.
Tháng 8/1993, Đảng và Nhà nước quyết định truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND cho chị Võ Thị Sáu.
Cũng vào ngày này hằng năm, nhiều người dân và du khách tại Côn Đảo lại hòa chung vào bầu không khí đầy tự hào như để tưởng nhớ về người anh hùng đã hiến trọn tuổi xuân cho đất nước.
Biên soạn: Lịch và Sử