06/04/2021
[MẸ ƠI, CON MUỐN VỀ NHÀ...!]
Cuộc sống tân sinh viên sau 2 tháng bước ra thành phố thật khó khăn, khắc nghiệt, nhiều lúc chỉ bật khóc giữa Đà Nẵng muốn nói rằng:”Mẹ ơi, con muốn về nhà...!”
1/ Ngày xưa suốt ngày cha mẹ la mắng, chỉ mong rời xa ba mẹ để có cuộc sống mới thoải mát. Giờ chợt nhận ra, muốn ba mẹ nhắc nhở cũng không được...
2/ Ăn uống không lo nghĩ, về nhà là hỏi: “mẹ ơi, hôm nay có món gì thế ?”. Còn bây giờ lủi thủi về trọ với bốn bức tường, nhìn nồi cơm thiu mà chẳng muốn ăn.
3/ Ở nhà õng ẹo không ăn cá, chỉ ăn thịt. Không ăn thịt mỡ, cá mặn không ăn được. Ra thành phố mới biết, những món ăn mẹ nấu là ngon nhất. Phải luôn làm bạn với “mỳ gói”!
4/ Ở nhà đầy đủ những thứ, hết thì có mẹ lo. Còn bây giờ, đến hạt muối, gói dầu gội đầu tự mua lấy. Ra xã hội rồi, đâu xin ai được thứ gì!
5/ Tiền bạc dè xẻn, tính toán. Mấy tháng đầu ăn chơi thả phanh vì rủng rỉnh tiền. Bắt đầu sang tháng thứ 3, ba mẹ cũng gửi ít ra vì nhà còn khó khăn, tự nhủ lòng chi tiêu tiết kiệm.
6/ Trước kia thì ở nhà ngày nào cũng gặp ba mẹ, bị chửi vùng vẫy làm nũng. Bây giờ ra cuộc sống mới, cuộc gọi nghe những câu hỏi han của mẹ cũng bật khóc, chỉ ước có mẹ để tựa vai khóc ngay lúc này....
7/ Bạn bè cấp 2, cấp 3 tình cảm quá. Độ tuổi của sự hồn nhiên ngây thơ, lúc nào cũng tụ tập có nhau. Giờ mỗi đứa một nơi, hẹn ngày gặp cũng khó!
8/ Rụt rè, thu mình vào một góc. Bạn bè đại học nhiều khi chỉ là bè, không dám coi ai là bạn thực sự. Trong lòng nhiều chất chứa nhưng cũng không dám kể ai, bởi không biết ai nên tin để kể. “Đáng sợ nhất chính là lòng người”
9/ Học cấp 3 điểm thi thấp mặt buồn rũ rượi, chán nãn. Lên đại học vẫn con điểm đó, nhưng thấy không còn buồn nữa. Tự động viên mình phải cố gắng, vì không ai học thay giúp mình cả!
10/ Dạo quanh thành phố mà lòng buồn vẩn vơ. Không biết mình đi tới đâu. Bởi đây không phải là con đường quen thuộc mà mình từng đi cùng lũ bạn thân đến trường mỗi ngày.
11/ Nhiều đêm trằn trọc không ngủ được. Vắt tay lên trán mà nước mắt tuôn trào tự hỏi: “Bao giờ mình mới được về quê”
12/ Chợt nhận ra câu mà anh chị đi trước đã từng nói: “Các em hào hứng bước vào cánh cổng đại học, nhưng đâu ai biết được thứ các em rời đi mới là thiên đường!”
13/ Vẫn luôn cho mình mục tiêu phía trước: Cố lên, phía trước là tương lai của mày. Phải chiến đấu để báo đáp công ơn của cha mẹ! ❤️
Mọi người ủng hộ bằng các like share bài viết làm động lực mình viết bài mỗi ngày nhé !