21/05/2026
20 Năm Thảm họa Bão Chanchu (2006 - 2026)
Tháng 5 năm 2026 đánh dấu một cột mốc đau thương và buồn bã đối với những người con xứ biển miền Trung: Tròn 20 năm kể từ ngày cơn bão định mệnh mang tên Chanchu (bão số 1 năm 2006) quét qua Biển Đông. Hai thập kỷ đã trôi qua, nước biển vẫn mặn, những lớp sóng vẫn dạt dào xô bờ, nhưng trong tâm thức của những người vợ, người mẹ và những đứa trẻ mồ côi ngày ấy, vết sẹo của đại dương dường như chưa bao giờ phai nhạt.
Trở lại những ngày giữa tháng 5 năm 2006, hàng chục con tàu cá của ngư dân Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi đang buông lưới giữa vùng biển Hoàng Sa. Họ là những người đàn ông mang theo hy vọng về những khoang tôm cá đầy ắp để đổi lấy manh áo ấm, trang vở mới cho đàn con ở nhà. Nhưng không ai ngờ, cơn bão Chanchu với quỹ đạo chuyển hướng đột ngột và tàn khốc đã biến mặt biển thành một màn đêm tử thần.
Chỉ trong chớp mắt, cuồng phong và những con sóng cao như tòa nhà đã nuốt chửng hàng chục con tàu. Hàng trăm ngư dân kiên cường của miền Trung mãi mãi nằm lại với biển sâu lạnh lẽo. Tin dữ dội về đất liền, những dải khăn tang trắng xóa bao trùm cả một dải duyên hải.
Những Ngôi "Làng Góa Phụ"
Nhắc đến Chanchu, người ta không thể quên những giọt nước mắt cạn khô nơi xóm chài Bình Minh (Thăng Bình, Quảng Nam) hay những bờ biển Thanh Khê, Thọ Quang (Đà Nẵng). Sau cơn bão, những nơi này xót xa mang tên "làng góa phụ". Những người vợ trẻ bỗng chốc mất đi trụ cột, những bà mẹ già khóc cạn nước mắt chờ con, và hàng trăm đứa trẻ lớn lên không còn được gọi tiếng "Ba".
Thế nhưng, chính trong tận cùng của nỗi đau, sức sống vươn lên của người phụ nữ miền Trung lại sáng lên rực rỡ. Những người góa phụ bão Chanchu đã nén nỗi đau vào lòng, gạt nước mắt để làm điểm tựa cho những đứa con thơ. Họ làm đủ mọi nghề, từ bóc tôm, xẻ cá, đan lưới đến gánh gồng buôn bán, tần tảo sớm hôm để nuôi dưỡng một thế hệ trưởng thành.
Hôm nay, 20 năm sau thảm họa, những đứa trẻ mồ côi trong vòng tay mẹ ngày ấy nay đã là những thanh niên, thiếu nữ tuổi đôi mươi. Nhiều em đã tốt nghiệp đại học, có công ăn việc làm ổn định, trở thành niềm tự hào của gia đình. Và điều thiêng liêng nhất, sóng gió bão bùng đã không thể khuất phục được ý chí của con người. Có những người con trai của các ngư dân năm xưa, nay lại hiên ngang đứng trên mũi tàu, nối nghiệp cha ông vươn khơi bám biển. Với họ, biển dẫu có lúc thét gào, nhưng biển vẫn là quê hương, là lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc và là nơi linh hồn của cha ông họ đang yên nghỉ.
Kỷ niệm 20 năm thảm họa bão Chanchu không chỉ là dịp để chúng ta thắp một nén tâm hương, để tưởng nhớ hàng trăm ngư dân vắn số. Đây còn là lúc để ta cúi đầu nể phục trước nghị lực phi thường của những người ở lại. Họ đã chứng minh rằng: Dù bão tố có cướp đi những điều quý giá nhất, nhưng không gì có thể dập tắt được ngọn lửa của tình yêu thương và khát vọng sống.
Nguyện cầu cho những linh hồn ngư dân được ngủ yên trong lòng đại dương sâu thẳm. Và cầu mong cho những con tàu của dải đất hình chữ S mỗi khi nhổ neo vươn khơi đều được sóng yên, biển lặng, bình an trở về.