Cảnh Dương Trong Tôi

Cảnh Dương Trong Tôi Hành trình gom nhặt những hình ảnh về làng biển Cảnh Dương.

Trong ca khúc vượt thời gian “Quảng Bình quê ta ơi”, nhạc sĩ Hoàng Vân ca ngợi: “Có ai về Cảnh Dương, quê tôi đứng nơi đầu sóng gió, truyền thống đánh giặc giữ làng mãi mãi còn đây...”. Và tôi đã về Cảnh Dương trong một buổi sáng cuối năm để nghe các bậc lão thành kể chuyện đánh Pháp năm xưa, thật hào hùng như một sử thi của làng biển...

HỒI ỨC XƯA CŨ.Có những ngày ấu thơ trong tôi mãi nằm lại nơi con đường làng quanh co phủ đầy bụi nắng. Mỗi buổi chiều ta...
26/05/2026

HỒI ỨC XƯA CŨ.

Có những ngày ấu thơ trong tôi mãi nằm lại nơi con đường làng quanh co phủ đầy bụi nắng. Mỗi buổi chiều tan học, tôi thường ghé vào quầy bán kẹo bánh nhỏ ở đình làng — nơi có túp lều nhỏ và cũ kỹ với sạp hàng vài gói bánh ống, bánh dẻo, kẹo dừa,.. và rất nhiều loại đủ màu nằm lặng lẽ như giữ hộ cả một miền ký ức. Mệ già bán quán lúc nào cũng ngồi đó, dáng người lom khom, mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền như khói bếp chiều quê. Mệ thường cho lũ trẻ chúng tôi thiếu vài đồng, rồi chỉ cười bảo: “Mai có thì trả mệ cũng được.” Có những ngày không có đồng nào trong tay, cũng lặng lẽ lẽo đẽo đi sau lưng chúng bạn để ngắm những món đồ chơi lung linh hay một món kẹo yêu thích.

Bây giờ đi xa, tôi vẫn nhớ cái mùi hương ngai ngái của đình làng sau cơn mưa, nhớ tiếng dép lẹp xẹp trên con đường đất nhỏ, nhớ tiếng ve kêu cháy cả một trời mùa hạ. Quầy bánh năm xưa chắc đã không còn nữa. Chỉ còn lại trong tôi một nỗi buồn rất khẽ, nhưng dai dẳng như tiếng chiều rơi trên mái ngói quê nhà. Có những ký ức càng lớn càng đau đáu, bởi ta biết mình sẽ chẳng bao giờ được sống lại những ngày bình yên ấy thêm một lần nào nữa.

Rồi một ngày tôi trở về làng cũ, đứng lặng rất lâu trước sân đình đã bạc màu theo năm tháng. Con đường quanh co ngày nào giờ đã đổ bê tông thẳng tắp, không còn những vũng nước đọng sau cơn mưa để lũ trẻ con ngồi nghịch đất. Cây nhãn trước quầy quán năm xưa cũng thay thế bởi những ngôi nhà cao tàng. Tôi cố tìm lại hình bóng mệ già bán bánh, cố nghe lại tiếng gọi quen thuộc vọng ra giữa buổi chiều nhập nhoạng, nhưng tất cả chỉ còn là khoảng trống im lìm của ký ức. Lũ bạn ngày ấy giờ cũng khôn lớn, mỗi người một phương, hẳn đôi lúc nào đó trong cuộc sống, chắc cũng nhớ về một mảng kí ức tuổi thơ ấy.

Có những điều khi còn bé ta nghĩ sẽ tồn tại mãi mãi — một mái đình, một quầy bánh nhỏ, một người già ngồi bên hiên đợi lũ trẻ tan học. Nhưng thời gian lặng lẽ mang đi tất cả, chỉ để lại trong lòng người lớn lên một miền thương nhớ không tên. Đôi khi giữa cuộc sống hối hả hiện đại, tôi bất chợt nhớ mùi kẹo ngọt ngào năm ấy, nhớ đồng tiền xu cầm chặt trong tay chạy lon ton ra đình làng, nhớ ánh mắt hiền từ của mệ già nhìn chúng tôi cười móm mém. Những ký ức ấy không ồn ào, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống mỗi khi nghĩ về quê nhà và tuổi thơ đã xa đến chẳng thể quay đầu...

“Những người đàn bà làng chài sống đời mình như con nước lớn ròng ngoài biển. Họ thức dậy từ khi trời còn tối mịt. Đôi b...
09/05/2026

“Những người đàn bà làng chài sống đời mình như con nước lớn ròng ngoài biển. Họ thức dậy từ khi trời còn tối mịt. Đôi bàn tay chai sần vì muối biển, vì những mùa cá thất bát, vì bao năm gánh gồng cả một gia đình đi qua bão gió. Họ không quen than thở, chỉ quen nhìn ra phía biển xa mà ngóng chiếc thuyền trở về sau đêm đen đặc gió.

Ngày bé Mệ nội vẫn kể cho chúng tôi rằng những đàn bà làng chài thường già sớm hơn tuổi. Mái tóc của họ mới ngoài ba mươi đã lấm tấm bạc vì nắng gió miền Trung, vì những mùa biển động kéo dài triền miên. Nhưng lạ thay, trong cái lam lũ ấy vẫn có một vẻ đẹp rất riêng — vẻ đẹp của sự nhẫn nại và dịu dàng. Họ cười ít thôi, nhưng mỗi nụ cười đều khiến người ta nhớ mãi, giống như ánh đèn dầu leo lét trong căn nhà nhỏ nghe sóng vỗ suốt đêm. Họ sống nhẫn nại như cát, chịu đựng như sóng, và âm thầm hy sinh cả tuổi xuân của mình cho những mái nhà nhỏ luôn đầy mùi muối mặn..”

"Người già trong làng giống như những chiếc neo cũ, giữ cho ký ức khỏi trôi đi mất. Họ ở lại, không phải vì không thể rờ...
26/04/2026

"Người già trong làng giống như những chiếc neo cũ, giữ cho ký ức khỏi trôi đi mất. Họ ở lại, không phải vì không thể rời đi, mà vì nếu họ đi rồi, có lẽ chẳng còn ai nhớ nổi làng đã từng sống như thế nào. Và thế là họ ngồi đó, lặng lẽ, để thời gian đi qua mình như nước thủy triều lên rồi lại xuống, chỉ để lại những vệt mặn trên da, và những câu chuyện không bao giờ kể hết.."

Quê hương là nơi mỗi người được sinh ra và lớn lên, nơi lưu giữ những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Dù đi đâu, về đâu, hì...
18/04/2026

Quê hương là nơi mỗi người được sinh ra và lớn lên, nơi lưu giữ những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Dù đi đâu, về đâu, hình ảnh quê hương với con sông, con đường, mái nhà đơn sơ và những con người thân thương vẫn luôn in đậm trong tâm trí mỗi người..

"Trân trọng từng khoảnh khắc, vì đôi khi chỉ cần chớp mắt một cái thôi, hiện tại đã trở thành kỷ niệm. Những điều bình t...
02/04/2026

"Trân trọng từng khoảnh khắc, vì đôi khi chỉ cần chớp mắt một cái thôi, hiện tại đã trở thành kỷ niệm. Những điều bình thường của hôm nay, biết đâu sau này lại là thứ mình nhớ nhất."

Tháng 3 - 2026

Hạnh phúc giản dị là khi ngoài trời mưa rả rích, trong căn bếp nhỏ lại ngập tràn mùi cá kho mẹ nấu, thơm lừng, quyện cùn...
16/03/2026

Hạnh phúc giản dị là khi ngoài trời mưa rả rích, trong căn bếp nhỏ lại ngập tràn mùi cá kho mẹ nấu, thơm lừng, quyện cùng hương cơm cháy thoảng nhẹ. Cả nhà quây quần bên mâm cơm, tiếng cười nói rộn ràng, rồi cùng ngồi trước tivi, xem chung một bộ phim quen thuộc. Luôn có một ngày xưa như vậy, một ngày xưa nhỏ xíu trong tiềm thức. Luôn có những thứ tưởng như cũ rích mà đủ khiến ta tưởng nhớ một đời, một thời hoài niệm...

16/02/2026

Chúc cả nhà một năm mới bình an và dồi dào sức khoẻ nhé ❤️❤️❤️

25 tết rồi, mọi người chuẩn bị đón tết đến đâu rồi ạ?[Ảnh: Lê Hải Đăng 2k5]
11/02/2026

25 tết rồi, mọi người chuẩn bị đón tết đến đâu rồi ạ?

[Ảnh: Lê Hải Đăng 2k5]

- Tại sao đường đi học lại ngắn hơn đường về nhà vậy ba?- Bởi vì khi người ta ngóng trông thứ gì đó thì nó sẽ đến lâu hơ...
24/01/2026

- Tại sao đường đi học lại ngắn hơn đường về nhà vậy ba?

- Bởi vì khi người ta ngóng trông thứ gì đó thì nó sẽ đến lâu hơn. Sau này xa nhà con sẽ hiểu. ĐƯỜNG VỀ NHÀ xa hơn bây giờ nhiều. Nhưng đó sẽ là CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC NHẤT.

"con đi qua trăm bểmơ một triệu mùa xuâncuối cùng nơi muốn đếnlại là nơi đã từng..." ❤️
31/12/2025

"con đi qua trăm bể
mơ một triệu mùa xuân
cuối cùng nơi muốn đến
lại là nơi đã từng..." ❤️

Address

Cảnh Dương
Canh Duong Xa

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cảnh Dương Trong Tôi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share