15/10/2014
THÁNG 10 EM SẼ GIẤU MÌNH VÀO NỖI NHỚ CỦA ANH
Tháng Mười, nghĩa là bao nông nổi tháng chín đã đi qua. Em không còn khép cửa trong những đêm thất vọng. Em không còn nhìn trăng trung thu vằng vặc mà thấy nó hệt như một hạnh phúc xa xôi và lạnh lùng.
Tháng Mười đầy gió và có những cơn mưa về đêm ướt đẫm. Tháng Mười có những buổi sáng ẩm ướt chào ta bằng loạt nước mưa đọng trên lá rớt xuống vai, bằng vài vũng nước trên đường bắn nhẹ vào chân mình. Tháng Mười, em không thấy lá bay như người ta nói, hình như lá chỉ kín đáo rơi từ lúc nào, rồi thấm ướt nước mưa, nhẹ trôi trong mương đầy nghe lòng rất đỗi an nhàn. Có lẽ em cũng không còn đủ sức xanh để mà âu lo mãi nữa.
Ở đâu đó người ta nói: "Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi". Em đang bước trong mùa, đôi lúc cũng thấy như vậy. Thu cứ lặng lẽ đi cùng với mình, nhưng thu chẳng bao giờ nói gì nhiều cả. Mọi thứ cứ nhẹ nhàng, vừa phải, hài hòa.
Thu chẳng nói, nhưng thu buồn lắm đấy, ai cũng bảo thu buồn. Nếu anh không nói, người bên anh sẽ không hiểu lòng anh sẽ phải ưu tư. Thu quá khéo giấu mình trong làn áo dịu dàng riêng, cho nên người ngắm thu, người yêu mùa thu, lòng bao giờ cũng mênh mang một phiền muộn.
Ngọc Hà Phạm