24/01/2025
🧨Ký Ức Những Ngày Cận Tết Nơi Làng Quê Miền Trung🧧🌼🌺
Những ngày cuối năm, Phú Đa quê tôi như khoác lên mình một tấm áo mới, dù chẳng phải thứ gì rực rỡ, lộng lẫy. Đó là cái lạnh tê tái xuyên qua từng kẽ lá ❄️, cái se sắt của gió đông chạm vào da thịt, và làn khói bếp mỏng tang cuộn lên từ mỗi mái nhà 🏠. Trong ký ức của tôi, những ngày cận Tết luôn ngập tràn hình ảnh giản dị mà thân thương, nhất là cái cảnh bà con xóm giềng rộn ràng bên nhau mổ heo để chia thịt và chuẩn bị cho Tết 🐖.
Hồi đó, nhà ai trong xóm nuôi được một con heo đủ lớn là xem như cả xóm có một cái Tết đầy đủ 🎉. Người nuôi heo như người giữ lửa 🔥, cả năm chăm chút, nuôi nấng để đến gần Tết thì làm một “bữa” ra trò. Sáng sớm, khi sương vẫn còn đọng trên những cành tre 🌿, tiếng gọi nhau í ới đã vang rộn khắp con ngõ nhỏ. Các chú, các bác rủ nhau ra sân, tay xách nào dao, nào thau, nào chậu 🛠️; các cô, các mợ thì bận bịu xắn tay áo chuẩn bị nước sôi, củi lửa 🍲. Những đứa trẻ chúng tôi thì líu ríu chạy quanh, mắt sáng rực như chờ đợi một điều gì kỳ diệu sắp diễn ra 🌟.
Lúc mổ heo là lúc cả xóm rộn rã nhất. Tiếng cười, tiếng nói 😂, tiếng lửa tí tách trong bếp hòa quyện với mùi thơm của thịt luộc và gia vị 🍖. Mỗi người một tay, không ai bảo ai nhưng ai cũng tất bật. Người thì xẻ thịt, người nạo mỡ, người chế biến lòng làm món cháo để cả xóm cùng ăn bữa sáng 🍲. Bữa cháo lòng ấy nóng hổi, mộc mạc mà ngon đến lạ thường, không chỉ bởi vị ngọt từ thịt, mà còn bởi cái tình làng nghĩa xóm chan hòa trong từng miếng ❤️.
Sau khi mổ heo xong, thịt được chia đều cho các nhà trong xóm. Mỗi nhà một phần, lớn nhỏ gì cũng đủ cho vài món ăn Tết 🥩. Nhà nào khéo tay thì mang thịt làm chả, làm nem; nhà nào đơn giản thì cất để kho nồi thịt thật to, ăn cả mấy ngày Tết 🍖. Nhưng món không thể thiếu, và cũng là món làm nên linh hồn của những ngày cuối năm, chính là bánh tét, bánh chưng 🎋.
Cảnh quây quần gói bánh cũng là một phần ký ức mà tôi nhớ mãi. Chiều xuống, các mẹ, các bà cùng ngồi trên những chiếc chiếu, tay thoăn thoắt xếp lá d**g, lá chuối 🌿, gạo nếp, đỗ xanh, thịt mỡ 🍚. Tiếng nói cười rôm rả làm ấm cả khoảng sân giữa trời đông. Tôi còn nhớ, mỗi lần gói xong một chiếc bánh, bà tôi đều cẩn thận lấy dây lạt buộc thật chặt, rồi nhìn tôi mà bảo: “Bánh phải chặt tay, nấu lên mới ngon, mới chắc, như con người ta phải sống gắn bó với nhau, có tình nghĩa mới bền lâu.” Lời dặn của bà nghe đơn giản mà cứ khắc sâu trong lòng đứa trẻ ngày ấy 💞.
Đặc biệt, những ngày cận Tết ở quê tôi luôn rực rỡ sắc vàng của cả một vùng trời 🌅. Vàng của ánh nắng dịu dàng len lỏi qua những tán cây 🌞, vàng của những vạt mai b**g nở bên hiên nhà 🌼, vàng của những bụi hoa cúc khoe sắc bên hàng rào 🌻. Cả làng như chìm trong một không gian ấm áp, sáng bừng sức sống, làm dịu đi cái lạnh của những ngày cuối đông. Trẻ con chúng tôi cứ chạy đuổi nhau dưới những tán mai, cười giòn tan như tiếng lòng reo vui khi Tết đã cận kề 🌟.
Đến tối, khi nồi bánh đã được đặt lên bếp, lửa bập bùng cháy 🔥, cả nhà lại ngồi quây quần bên nhau. Đêm nấu bánh là khoảng thời gian yên bình nhất, nhưng cũng thiêng liêng nhất. Tôi vẫn nhớ hình ảnh cha tôi ngồi châm lửa, đôi mắt ông nhìn xa xăm như gói ghém cả một năm vất vả, hy vọng vào những nồi bánh tét, bánh chưng đang sôi sùng sục trên bếp 🫓.
Mấy mươi năm sống xa quê, tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác ấm áp, chan hòa tình làng nghĩa xóm của những ngày ấy. Tết giờ đây đủ đầy hơn, bánh tét, bánh chưng có thể mua bất cứ lúc nào. Nhưng cái vị bánh thơm phức, cái tình cảm chân chất của những ngày quây quần gói bánh, chia thịt, dường như chẳng bao giờ tìm lại được. Nhớ quê, nhớ những ngày cuối năm cũ, lòng tôi lại rưng rưng, chỉ mong được một lần trở về, ngồi bên bếp lửa Tết quê, để cảm nhận cái tình thân thuộc đã nuôi lớn tôi từ những điều giản dị nhất 🏡❤️.
(T/G: dân Phú Đa sống ở BMT)