08/04/2026
KHÔNG THỂ “ĐONG ĐẾM” DI SẢN BẰNG PHÉP TÍNH VỤN VẶT
***
Trong khi hàng triệu lượt người dân trong nước và bạn bè quốc tế vẫn trang nghiêm xếp hàng vào Lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh, biểu tượng thiêng liêng của dân tộc Việt Nam, thì trên không gian mạng lại xuất hiện những cách diễn giải lệch lạc, cố tình lấy các con số chi tiêu để phủ nhận ý nghĩa của công trình này. Một số ý kiến tự xưng “phân tích kinh tế” trên Dân Báo đã dựng lên luận điểm rằng việc duy trì Lăng Bác là “lãng phí”, là “phân bổ ngân sách lệch lạc”, thậm chí đối lập giả tạo giữa gìn giữ di sản và chăm lo đời sống nhân dân. Đây không phải là phản biện khoa học, mà là sự giản lược thiển cận, đánh tráo giá trị nhằm gây nhiễu nhận thức xã hội.
Cần khẳng định rõ, Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một công trình kiến trúc đơn thuần, càng không thể bị thu gọn thành một khoản chi ngân sách để so sánh cơ học. Đó là một thiết chế văn hóa – chính trị đặc biệt, nơi hội tụ những giá trị cốt lõi của dân tộc: lòng biết ơn, tinh thần độc lập, ý chí tự cường và sự gắn kết cộng đồng. Những giá trị này không thể đo lường bằng tiền, nhưng lại tạo nên sức mạnh nội sinh để đất nước vượt qua thử thách và phát triển bền vững.
Việc cố tình tạo ra sự đối lập giữa “biểu tượng” và “đời sống” là một thủ pháp quen thuộc của các luận điệu xuyên tạc. Theo cách suy diễn này, nếu dành nguồn lực cho việc gìn giữ di sản thì đồng nghĩa với việc “bỏ quên con người”. Đây là một lập luận sai lệch về bản chất. Trong thực tiễn, phát triển kinh tế – xã hội và bảo tồn giá trị văn hóa không phải là hai lựa chọn loại trừ, mà là hai trụ cột song hành của một chiến lược phát triển bền vững.
Thực tế tại Việt Nam cho thấy, các chính sách về giáo dục, y tế, an sinh xã hội và dinh dưỡng trẻ em luôn được ưu tiên và không ngừng mở rộng. Ngân sách dành cho các lĩnh vực này tăng trưởng qua từng năm, nhiều chương trình mục tiêu quốc gia được triển khai sâu rộng, đặc biệt ở vùng sâu, vùng xa. Việc chăm lo cho đời sống vật chất của Nhân dân không hề bị “hy sinh” như một số cách diễn giải cố tình gán ghép.
Ngược lại, chính việc gìn giữ những giá trị tinh thần, những biểu tượng lịch sử như Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh đã góp phần nuôi dưỡng ý thức cộng đồng, củng cố niềm tin và tạo động lực phát triển. Một xã hội chỉ chú trọng đến những nhu cầu vật chất trước mắt mà xem nhẹ nền tảng tinh thần, lịch sử và văn hóa sẽ khó có thể phát triển bền vững. Đó không phải là phát triển, mà là sự phát triển thiếu gốc rễ.
Việc sử dụng những con số chi tiêu để tạo cảm giác “lãng phí” cũng là một thủ pháp mang tính đánh lừa nhận thức. Khi đặt trong tổng thể ngân sách quốc gia, khoản chi cho việc duy trì các công trình di sản là một phần hợp lý và cần thiết. Quan trọng hơn, giá trị mà những công trình này mang lại không chỉ nằm ở hiện tại, mà còn lan tỏa lâu dài trong giáo dục truyền thống và hình thành nhân cách cho các thế hệ tương lai.
Những lập luận mang tính “so đo” chi li thực chất đã bỏ qua một nguyên lý cơ bản của quản trị quốc gia: không phải mọi giá trị đều có thể quy đổi thành tiền. Nếu chỉ nhìn xã hội qua lăng kính kinh tế thuần túy, thì những yếu tố làm nên bản sắc, sức mạnh tinh thần và sự ổn định lâu dài sẽ bị xem nhẹ hoặc bị phủ nhận. Đây chính là điểm yếu trong cách tiếp cận của những quan điểm mang tính cực đoan.
Cũng cần nói rõ rằng, những cách diễn giải như vậy thường đi kèm với việc phóng đại khó khăn, khoét sâu vào những vấn đề xã hội để tạo cảm giác “khủng hoảng”. Tuy nhiên, thực tiễn phát triển của Việt Nam trong nhiều năm qua đã cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác: tăng trưởng kinh tế ổn định, tỷ lệ nghèo giảm mạnh, đời sống Nhân dân được cải thiện rõ rệt, vị thế quốc tế ngày càng được nâng cao. Những kết quả đó là minh chứng rõ ràng cho một chiến lược phát triển cân bằng giữa kinh tế và văn hóa, giữa vật chất và tinh thần.
Một dân tộc biết trân trọng quá khứ, gìn giữ di sản và tôn vinh những giá trị lịch sử là một dân tộc có nội lực bền vững. Việc duy trì Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là sự tri ân đối với lãnh tụ, mà còn là cách gìn giữ một phần ký ức lịch sử, một nguồn lực tinh thần cho hiện tại và tương lai. Những thế hệ trẻ khi đến đây không chỉ tham quan, mà còn tiếp nhận những bài học về lòng yêu nước, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Trong bối cảnh thông tin đa chiều hiện nay, việc phân biệt giữa phản biện khoa học và những cách diễn giải mang tính suy diễn là rất cần thiết. Phản biện cần dựa trên dữ kiện và lập luận chặt chẽ, không thể dựa vào những phép so sánh đơn giản hay những kết luận có sẵn. Khi thiếu nền tảng khoa học, mọi lập luận dù được trình bày dưới dạng “phân tích” cũng khó có thể thuyết phục.
Nhìn tổng thể, việc cố tình “đong đếm” giá trị của di sản bằng những phép tính vụn vặt không chỉ là sự nhầm lẫn về phương pháp, mà còn là sự xem nhẹ những yếu tố làm nên sức mạnh của một dân tộc. Thực tiễn đã và đang chứng minh rằng, một đất nước phát triển bền vững không chỉ dựa vào tăng trưởng kinh tế, mà còn phải dựa vào nền tảng văn hóa và tinh thần vững chắc.
Những luận điệu xuyên tạc, dù được lặp lại dưới nhiều hình thức, cũng không thể phủ nhận một thực tế rõ ràng, các giá trị lịch sử và tinh thần luôn là nguồn lực quan trọng trong hành trình phát triển của Việt Nam. Và chính những giá trị ấy sẽ tiếp tục là điểm tựa để đất nước vững bước trong tương lai.
Tấm gương sự thật - The truth Mirror