20/11/2025
Toàn văn bài phát biểu cảm tưởng của cô giáo Hoàng Thị Minh Phương - GV môn Ngữ Văn nhà trường trong lễ Kỷ niệm 43 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/2025:
Hôm nay, trong không khí hân hoan chào mừng kỉ niệm 43 năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, tôi rất vinh dự được đại diện cho đội ngũ giáo viên mới về trường chia sẻ đôi điều cảm nghĩ. Đây không chỉ là dịp tôn vinh mà còn là cơ hội để mỗi người thầy soi chiếu lại chính mình, để thấm thía hơn lời dạy của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng: “Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý.”
Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo!
Những ngày đầu bước chân đến mái trường THPT Lục Ngạn, tôi thường dành vài phút đi dọc hành lang khi trời còn sớm. Mái trường tựa vào triền đồi yên ả, như thể được thiên nhiên gìn giữ trong vòng tay lặng lẽ và bao dung. Trong thứ ánh sáng dịu nhẹ của đầu ngày, không gian trường hiện lên không phải sự phô trương hay những thứ mỹ miều, mà bằng nét chỉn chu được giữ gìn qua từng chi tiết nhỏ. Những phòng học gọn gàng, những dãy nhà khang trang trước khoảng sân sạch sẽ. Tất cả đã cho tôi cảm giác rằng ngôi trường này có một nếp sống riêng - một nếp sống được hình thành từ ý thức của những con người biết trân trọng không gian mình đang sống và làm việc.
Tôi nghĩ đến những con người làm nên những điều lặng lẽ ấy, những con người đã gửi cả cuộc đời của mình cho nghề “trồng người”. Có những thầy cô gắn bó với trường đã rất lâu, đi qua không biết bao thế hệ học trò, âm thầm và bền bỉ như triền đồi sau lưng trường. Bên cạnh đó là những thầy giáo, cô giáo trẻ, giàu nhiệt huyết, sẵn sàng đón nhận những thay đổi mới của giáo dục, tạo nên nguồn sinh khí trẻ trung cho tập thể. Sự hiện diện song hành của hai thế hệ đã tạo nên nét đẹp rất riêng của mái trường Lục Ngạn. Điều khiến tôi trân trọng không chỉ là kiến thức chuyên môn hay sự tận tụy trong công việc, mà còn là sự quan tâm, săn sóc của các thầy cô đối với học sinh và với đồng nghiệp.
Khi hiểu hơn những đồng nghiệp xung quanh mình, tôi cũng dần rõ hơn những học trò mà chúng tôi đang cùng nhau “vun trồng” mỗi ngày. Không giống với học sinh nơi phố thị, các em ở đây mang một nét rất riêng: thân thiện, ngoan ngoãn và có chút ngây ngô hồn hậu của những đứa trẻ lớn lên giữa núi đồi. Ở các em, tôi nhìn thấy sự trong trẻo và chân thật – những điều khiến người thầy, người cô phải chậm lại để lắng nghe và thấu hiểu. Một lời chào lễ phép, một nụ cười còn rụt rè hay sự chăm chỉ từng ngày của các em đều nhắc nhở tôi rằng công việc của người thầy không chỉ dừng lại ở việc truyền đạt kiến thức, mà còn là nuôi dưỡng những phẩm chất tốt đẹp trên con đường trưởng thành của các em.
Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô và các em học sinh!
Những năm gần đây, xã hội thay đổi nhanh đến mức, đôi khi chúng ta chưa kịp thích ứng. Chỉ trong vài năm, chúng ta chuyển sang mô hình chính quyền đô thị hai cấp, chuyển đổi số bùng nổ, dữ liệu hóa mọi hoạt động, từ quản lý đến giảng dạy. Ngày nay, bài giảng của giáo viên không chỉ nằm trên trang giáo án giấy, mà còn trên các nền tảng số, trên các lớp học trực tuyến, trong các tệp dữ liệu được phân tích bằng công nghệ.
Nhưng dù công nghệ hiện đại đến đâu thì điều làm nên một môi trường giáo dục bền vững vẫn là con người. Tôi nhớ mãi hình ảnh những thầy cô miền biển đứng lớp sau cơn bão, bảng đã mờ, tường còn loang vệt mưa nhưng vẫn say sưa với từng bài giảng. Tôi vẫn nhớ hình ảnh những giáo viên vùng cao đi dạy trong sương mù, trên những con đường lầy và khúc khuỷu. Những hình ảnh đó nhắc tôi rằng: công nghệ là phương tiện, nhưng sự tận tâm và kiên trì của người thầy mới là điều nâng đỡ giáo dục trong mọi hoàn cảnh.
Trong những chuyến đi thực tế, tôi đã gặp những đứa trẻ chân đất ở bản xa, tập hát Quốc ca bằng những âm vần chưa tròn tiếng Kinh; và tôi cũng gặp những học sinh nơi thành thị, thông minh, nhanh nhạy, tiếp cận thế giới qua từng cú chạm nhẹ trên màn hình. Hai không gian – hai sự khác biệt – nhưng cùng chung một ước mơ được học hỏi và được trưởng thành. Đối diện với hai thực tại ấy, giáo dục phải trả lời một câu hỏi lớn: chúng ta sẽ làm gì để không ai bị bỏ lại phía sau?
Trong bối cảnh giáo dục đang đổi mới mạnh mẽ và đứng trước nhiều thách thức của thời đại số, tôi và các đồng nghiệp trẻ luôn tự nhắc mình phải giữ tinh thần học hỏi để thích ứng với những yêu cầu mới của nghề. Chúng tôi ý thức rằng phẩm chất nghề nghiệp là nền tảng, còn đạo đức và trách nhiệm là điều làm nên giá trị đích thực của người thầy. Mỗi giờ lên lớp vì thế không chỉ là việc truyền đạt kiến thức, mà còn là cơ hội để đồng hành cùng học sinh, khơi dậy trong các em những ước mơ lành mạnh và những khát vọng chân chính.
Trong quá trình rèn luyện, chúng tôi luôn cố gắng nuôi dưỡng niềm tự hào với nghề và tình yêu dành cho mái trường; làm việc bằng trí tuệ, bằng tư duy đột phá và tinh thần cầu tiến; hướng đến sự phát triển bền vững và lấy tính nhân văn làm điểm tựa cho mọi hành động. Đó cũng là cách mà chúng tôi cụ thể hóa chủ đề năm học “Kỷ cương – Sáng tạo – Đột phá – Phát triển”.
Chúng tôi hiểu rằng nghề giáo không đòi hỏi sự hoàn hảo nhưng luôn đòi hỏi sự chân thành, tận tâm và bền bỉ. Chỉ khi giữ được “tâm sáng, chí bền”, người thầy mới có thể trở thành điểm tựa và là ngọn lửa âm thầm thắp sáng con đường trưởng thành của thế hệ học trò hôm nay và mai sau.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, cho phép tôi gửi lời tri ân sâu sắc tới Ban giám hiệu nhà trường đã tạo điều kiện để những giáo viên trẻ như chúng tôi có cơ hội học tập và rèn luyện; cảm ơn các thầy cô đi trước đã kiên nhẫn chỉ bảo và truyền cho chúng tôi ngọn lửa nghề; cảm ơn các anh chị đồng nghiệp đã luôn sẵn sàng hỗ trợ, chia sẻ và giúp đỡ chúng tôi trong những bước đi đầu tiên chập chững bước vào nghề; cảm ơn các em học sinh đã mang lại cho mỗi giờ lên lớp niềm vui, động lực và lý do để người thầy tiếp tục cố gắng.
Trong ngày lễ đầy ý nghĩa hôm nay, tôi xin được đại diện cho tập thể giáo viên mới của nhà trường bày tỏ lời hứa sẽ luôn giữ vững tinh thần trách nhiệm, không ngừng học hỏi, rèn luyện và đổi mới, sáng tạo. Chúng tôi sẽ nỗ lực làm việc bằng trí tuệ, bằng lòng yêu nghề và bằng sự kiên trì, để góp phần nhỏ bé vào sự phát triển bền vững của nhà trường. Dù ở bất kỳ vị trí công tác nào, chúng tôi cũng sẽ cố gắng sống đúng với những giá trị cốt lõi mà nghề giáo đòi hỏi: kỷ cương trong hành động, nhân văn trong ứng xử, sáng tạo trong tư duy và bền bỉ trong cống hiến.
20/11/2025