CỜ ĐỎ HÀ BẮC

CỜ ĐỎ HÀ BẮC lịch sử đa chiều!

Phố tôi có bác bán bánh mỳ bị điên. Hay nói một mình. Thỉnh thoảng lấy tay đấm vào đầu liên tục. Lúc khỏe, bác sẽ bán bá...
17/02/2020

Phố tôi có bác bán bánh mỳ bị điên. Hay nói một mình. Thỉnh thoảng lấy tay đấm vào đầu liên tục.

Lúc khỏe, bác sẽ bán bánh mỳ, hiền lành, cười với hàm răng chiếc còn chiếc mất. Một bên mắt bị hỏng, hoặc có nhìn được hay không tôi không biết. Nó đục ngầu. Có lẽ chính vì vậy mà bác hay trả nhầm tiền. 15 nghìn cái bánh mỳ, có khi bác trả lại cả 20 nghìn. Có người cứ thế cầm mà đi.

Lũ trẻ con cũng hay trêu bác, vì bác vừa đi vừa nói nhảm, lại hay đấm tay vào đầu. Chúng nó trêu, hò hét cái câu gì đó mất dạy, sau đó hò nhau chạy. Lần nào bác cũng dậm dậm chân dọa rồi lại thôi.

Bác có mảnh đạn còn găm trong đầu. Biên giới năm 1979. Nó không bao giờ được lấy ra. Câu chuyện chỉ được kể khi tôi ngồi đợi vợ bác tráng trứng cho vào bánh mỳ. Vợ bác nói: "Trở trời thế này là đầu đau lắm, nhà phải có người trông, không là đập phá đồ đạc. Đi lang thang, người ta đánh cho thì khổ."

Câu chuyện cắt đứt mạch ở đó. Mảnh đạn không lấy ra giống như câu chuyện không bao giờ được kể cho trọn vẹn. Và rồi nó sẽ bị lãng quên.

Bác đã mất được 2 năm.
....

Tôi ngồi nhậu. Quán vỉa hè. Người lính đi chiếc xe đạp cũ. Lặng lẽ đứng nép một góc, cây sáo trúc thổi khúc nhạc quê. Tiếng sáo bị át bởi những chiếc loa công suất lớn, bài nhạc trẻ thịnh hành, những xô bồ cười nói, chúc nhau cốc bia, chén rượu.

Vài cái bật lửa, cây bút, cái cắt móng tay trong chiếc giỏ để trên yên sau xe. Không cạnh tranh nổi với kẹo cao su chào mời tận bàn, sau bài hát đầy ngẫu hứng của ca sĩ đường phố. Người lính già không chào mời ai.

Tôi đứng dậy xin mua chiếc bật lửa. 5 nghìn. Tôi đưa 20 nghìn. Chú móc bịch nilon được cuộn chặt ở túi áo trước đếm tiền trả. Áo lính xanh đã bợt hết màu, mũ cối - chỉ sứt lỗ chỗ.

Tôi nói: "Con biếu chú." Chú chắp tay cảm ơn. Hỏi "Cậu có thích bài nào không?"

Tôi lắc đầu.

"Chú trước đi bộ đội ở đâu chú?"

"Quảng Trị năm 72 cậu ạ." - Mắt chú chỉ ánh lên một chút - Rồi lại tắt.
....

Chú tôi, ngày tôi còn nhỏ chỉ thích được ngồi sau xe chú, chú chở đến lớp. Kể câu chuyện bom đạn khi xưa. Tôi rất hào hứng, trẻ con không hiểu được chuyện, chỉ thấy bom đạn bắn nhau là sướng rồi.

Tôi hỏi chú đã bắn được đứa nào chưa. Chú không bao giờ trả lời. Chú chỉ bảo: "Mày còn nhỏ, đừng nghĩ đến bắn giết."

Chú giải ngũ, làm nghề sửa xe máy. Vẫn con xe su hào cũ, áo lính lấm lem, khắp người toàn dầu mỡ. Vợ chú ở nhà bán thêm tủ kem, lần nào chú đón tôi cũng được chiêu đãi.

Ngày tôi đi du học, chú lên chào, vẫn dúi cho tôi 500 nghìn tiền taxi đi sân bay, không nhận không được.

Chú nói chuyện với bố.

"Hôm nay giỗ Trúc, Biên, Khang, Hợi.." - vài cái tên tôi không nhớ nổi - "Bom chết cùng một ngày, em mới ở Quảng Trị về đấy chứ."

Chú kể, uống nước trong cái hào, nắng cạn toàn xác đồng đội bên dưới. Chú chiến đấu ở Quảng Trị, rồi lại lên đường đi Biên Giới.

Chú mất năm ngoái, tôi bay về chỉ kịp thắp nén hương tàn.

Chú bị điếc một bên tai do áp lực của bom.
....

17/2/79

Súng nổ dồn nơi Biên Giới. Đại Bác đốt cháy Hoàng Liên Sơn.

Thanh niên viết đơn bằng máu để lên đường ra trận. Có hàng vạn người không bao giờ trở về nữa. Đất Mẹ cần. Người ta đi giữ mảnh trời quê hương.

17/2/2017

Giữa những siêu phẩm của Robben, Casemiro, giữa những triệu view, nghìn view You Tube, những dư âm của Valentine còn lại.

Tôi không quên Biên Giới năm 79. Sách sử có thế không ghi, nhưng tôi vẫn nhớ nằm lòng.

Vang vang như câu hát của Hải Bột:

"Trời hòa bình có xanh như, ngày xưa ngắm nhìn?"
....

Cảm ơn các anh, các chú, các bác. Xin kính cẩn nghiêng mình.

_From BeP_

(ảnh của bác Trần Mạnh Thường - 20 cuộn phim đen trắng lịch sử!)
Nguồn: Cùng Troll Phản Động

CHÂN DUNG MỘT ĐẠI TƯỚNG ANH HÙNG _ NGƯỜI BẠN CHÍ TÌNH CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM.  Đại tướng Obaturov - người sau khi biết Tr...
03/11/2019

CHÂN DUNG MỘT ĐẠI TƯỚNG ANH HÙNG _ NGƯỜI BẠN CHÍ TÌNH CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM.

Đại tướng Obaturov - người sau khi biết Trung Quốc tấn công Việt Nam vào tháng 2/1979 đã nhanh chóng thành lập đoàn gồm 20 tướng lĩnh cấp cao và do ông đứng đầu đã bay đến Hà Nội sát cánh cùng nhân dân Việt Nam chống lại quân bành trướng Trung Quốc trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc.

Ông nổi tiếng là một người có tư duy chiến thuật cao, kinh nghiệm xông pha trận mạc, bản lĩnh , biệt danh là "cuốn bách khoa sống". Hay tin Việt Nam bị Trung Quốc tấn công, ông đã thành lập Đoàn chuyên gia quân sự để hỗ trợ Việt nam. Trong khi chiến sự đang diễn ra ác liệt, dù phía ta có can ngăn nhưng Đại tướng Obaturov vẫn đích thân trực tiếp đi thị sát tình hình tại Lạng Sơn, (trong lần đi thị sát này đoàn xe của ông suýt trúng pháo của Trung quốc).

Trở về Đại tướng Obaturov đưa ra nhận định tình hình và lập một báo cáo gửi về Liên xô, trong đó ghi rõ phải viện trợ cho Việt Nam vũ khí nào, phương tiện gì để chúng ta đánh chặn quân bành trướng. Trong thời gian giúp ta đánh đuổi quân xâm lược Trung Quốc, có một người trong đoàn chuyên gia quân sự hi sinh đó là Thiếu tướng Malykh.
Sau cuộc chiến tranh biên giới, Đại tướng Obaturov còn ở lại Việt Nam thêm 3 năm nữa nhằm giúp Việt nam nâng cao khả năng sức mạnh quân sự rồi mới trở về nước.

Điểm chung của những người Cộng sản thế hệ đầu đó là... quá liêm khiết và kiên trung lẫn cứng nhắc, con cháu chả nhờ đượ...
04/10/2019

Điểm chung của những người Cộng sản thế hệ đầu đó là... quá liêm khiết và kiên trung lẫn cứng nhắc, con cháu chả nhờ được cái gì.

Như nguyên TBT Đỗ Mười, ông cụ khác với những quan chức làm to khác. Người ta một người làm to cả họ được nhờ, nhưng quê nhà ông chả được hưởng lợi ích gì từ quê của đại quan, chả có đường to ưu tiên xây dựng chả có điện đóm sáng nhất vùng.

Cái xứ Đông Mỹ trước sau chỉ bình dị mãi như chính con người cụ Mười, cái dáng lững khững của ông cụ già đi chợ quen thuộc với người dân ở đó. Nếu không nói chắc chả ai biết đó là cụ Mười, mà tưởng là lão nông nào đó như bao người khác bình thường.

Ông cụ cũng vậy, có cậu con thì là nhân viên văn phòng quèn, sau bỏ ra làm thầu chạy đôn chạy đáo lo từng hợp đồng một, chả dám lấy cái danh oai của cha mình một lầ. Bởi ông cụ mà nghe được “mày mượn oai hùng để làm việc” thì về nhừ đòn.

Đứa cháu thì vừa học vừa làm chạy bàn đóng phụ tiền học phí, trái ngược với những cocc tiêu xài không cần đếm, mặc đồ nghìn đô đi xe tiền tỷ. Đám cưới con trai ông chỉ báo hỉ sau khi đã xong, chứ không mời vì sợ quà cáp rắc rối.

Những thế hệ khai quốc công thần rơi rụng dần, những con người được trui rèn qua máu lửa đang dần về bên nhau ở trên trời. Mọi trọng trách đều dồn vào vai của ông già này. Thất thập cổ lai hi lẽ ra ông phải được vui vầy với con cháu chứ không phải hằng đêm thức trắng vắt tay lên trán tìm cách làm sao để diệt cỏ sâu bọ cứu lấy cái đất nước phải trải qua hy sinh của hàng triệu người mới có được. Thời gian không còn nhiều, ông cần quyền lực tuyệt đối để đánh một trận quyết định cuối cùng.

Đất nước này còn ông cụ vừa vui vừa buồn. Vui vì ít ra còn có một người có thể vực dậy bộ khung xương đang rệu rời, nhưng buồn vì lẽ ra trọng trách này phải giao cho thế hệ trẻ chứ không phải ông già hơn 70.

Lò vẫn nóng, củi còn nhiều như rừng, chỉ biết chúc cụ khỏe.
Nguồn : Hào Khí Việt Nam

Bài viết này không bới móc cái gì cả, viết để cho các bạn hiểu thêm tình hình Campuchia.Không cùng để quốc tang như Cuba...
26/09/2019

Bài viết này không bới móc cái gì cả, viết để cho các bạn hiểu thêm tình hình Campuchia.

Không cùng để quốc tang như Cuba, Lào, không treo cờ rũ tưởng niệm như Thái Lan.

Hun Sen - thủ tướng của Campuchia có cách riêng của mình để tưởng nhớ người đồng đội của mình, cố chủ tịch nước Trần Đại Quang. Vào những thời khắc đen tối nhất của lịch sử Campuchia, Hun Sen liều mạng băng rừng qua biên giới Việt Nam để cầu cứu quân đội nhân dân. Và ông đã được đáp lời, đội quân nhà Phật từ phương đông đến cứu thoát đất nước Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, và một trong đội quân đó có cố chủ tịch nước Trần Đại Quang, và cũng là đồng đội thân thiết của thủ tướng Campuchia Hun Sen.

Nói một cách nào đó quan hệ giữa hai người không chỉ là đồng lưu, đồng chí mà còn là đồng đội anh em vào sinh ra tử trên chiến trường Tây Nam. Thân với nhau như anh em, ngủ cùng chiến hào, chia nhau từng ngụm nước, cắt cho nhau từng lọn tóc. Nhưng Hun Sen chỉ có thể gửi gắm tâm tình bằng những lời ngoại giao, và hôm nay đích thân ông đến để viếng và đưa tiễn người anh em của mình đến nơi cực lạc. Từng dòng chữ nắn nót ông ghi bằng tiếng Việt bằng cả tình cảm và cảm xúc của một thời hoa lửa: 'Tạm biệt người đồng chí, người anh em của tôi'.

Chính trường Campuchia không hề đơn giản, suốt nhiều thập niên qua Hun Sen luôn bị các đảng phái đối lập gọi là 'con chó trung thành của Việt Nam' hay 'Tên tay sai của bọn Hà Nội'. Bởi vậy nên nếu Campuchia để quốc tang công khai, e chỉ là làm khó thêm tình hình chính trị cho nước bạn và Hun Sen, như thế không tốt cho cả ta và nước bạn nên hãy thông cảm. Họ không quên, chỉ là không thể nói bằng lời.

Hình ảnh đội quân nhà Phật chiến bào sạm đen khói súng giải thoát cho những người dân Campuchia khỏi những trại tập trung sẽ còn mãi in đậm rất lâu trong tâm trí người dân Campuchia.

Indonesia đang xảy ra biểu tình bạo loạn vì thông tin xuyên tạc, bịa đặt về bộ luật hình sự mới soạn thảo. Đã có 20 ngườ...
25/09/2019

Indonesia đang xảy ra biểu tình bạo loạn vì thông tin xuyên tạc, bịa đặt về bộ luật hình sự mới soạn thảo. Đã có 20 người chết, hàng trăm người bị thương chỉ trong 1 ngày.

Các lời kêu gọi đốt phá được lan truyền qua mạng xã hội Facebook với các hình ảnh, video cắt ghép chỉnh sửa.

Indonesia đã không chặn được thông tin giả,không lật tẩy được các thông tin bịa đặt, xuyên tạc và kết quả họ phải trả giá.

Một bài học nhãn tiền cho đất nước chúng ta.

Bạn Có Biết?Việt Nam là quốc gia đầu tiên và duy nhất tính đến thời điểm hiện tại đã bắn rơi siêu pháo đài bay b52. Khôn...
24/09/2019

Bạn Có Biết?

Việt Nam là quốc gia đầu tiên và duy nhất tính đến thời điểm hiện tại đã bắn rơi siêu pháo đài bay b52. Không phải 1 mà tới 68 chiếc...

Phải chăng chúng ta sỡ hữu vũ khí tối tân hơn? Không! Chính yếu tố con người, chính sự thông minh sáng tạo trong cách đánh mới tạo nên điều thần kỳ đó. Vậy nên, những ai còn hoài nghi việc bác Bảy bắn rơi 7 máy bay Mỹ chỉ vì đọc được rằng máy bay của bác cũ kỹ và kém hiện đại hơn là rất thiển cận!

Năm 2013 có một chuyên gia kinh tế Việt Nam phát biểu: chỉ cần 15 - 20 năm nữa là xuất khẩu Việt Nam sẽ vượt Thái Lan
19/09/2019

Năm 2013 có một chuyên gia kinh tế Việt Nam phát biểu: chỉ cần 15 - 20 năm nữa là xuất khẩu Việt Nam sẽ vượt Thái Lan

Phụ nữ và trẻ em ẩn nấp trong một con kênh bùn khi rơi vào một cuộc đấu súng dữ dội giữa Quân Giải Phóng với l...
11/09/2019

Phụ nữ và trẻ em ẩn nấp trong một con kênh bùn khi rơi vào một cuộc đấu súng dữ dội giữa Quân Giải Phóng với lính dù Mỹ ngày 01.01.1966. Lính dù Lữ đoàn 173 phía sau những thường dân đang bắn trả trong một cuộc tấn công của Mỹ vào căn cứ du kích tại Bảo Trai, 20 dặm về phía Tây Sài Gòn.

Chiến tranh đã đi vào quá khứ, mất mát đau thương đã nhường chỗ cho sự tự hào về một đất nước phát triển, nhưng mỗi hình ảnh, mỗi câu chuyện được kể lại giúp chúng ta hình dung được những năm tháng bi hùng của dân tộc, có như vậy chúng ta mới thấy hết được sự hy sinh mất mát của thế hệ cha anh. Nhìn về quá khứ để thấu hiểu hơn giá trị của hòa bình để chúng ta tự hào về dân tộc mình, đất nước mình và sẵn sàng đập tan mọi mưu đồ đen tối của thế lực thù địch.

O DU KÍCH NHỎ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️“O du kích nhỏ giương cao súngThằng Mỹ lênh khênh bước cúi đầuRa thế! To gan hơn béo bụngAnh ...
10/09/2019

O DU KÍCH NHỎ
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️

“O du kích nhỏ giương cao súng
Thằng Mỹ lênh khênh bước cúi đầu
Ra thế! To gan hơn béo bụng
Anh hùng đâu cứ phải mày râu!”.

“ĐẤT NƯỚC NÀY KHÔNG PHẢN BỘI CHÚNG TA”- Em có một mong muốn là xin ra đảo làm cô giáo anh ạ. Em đang học ở Trung Quốc, e...
01/09/2019

“ĐẤT NƯỚC NÀY KHÔNG PHẢN BỘI CHÚNG TA”

- Em có một mong muốn là xin ra đảo làm cô giáo anh ạ. Em đang học ở Trung Quốc, em hy vọng rằng một ngày nào đó, mình được góp sức hỗ trợ mọi người ở đó.
- Hay là anh với em cùng ra đó nhé.

Em gửi cho mình bức ảnh căn phòng nằm trong ký túc xá của em ở bên Trùng Khánh, Trung Quốc. Nơi góc phòng, có tấm ảnh bản đồ Việt Nam, trên tấm bảo đồ ấy là những bức ảnh em sưu tầm được về các địa danh nổi tiếng của Việt Nam.
- Em dành tặng tấm bản đồ này cho anh nhé. Nếu sau này em không còn nói chuyện được với anh. Hãy nhớ đến nó.

“Ở bên Trung Quốc, thi thoảng vào giữa buổi học, họ phát bản nhạc quốc ca Trung Quốc, lúc ấy, không ai bảo ai, từ học sinh đến giáo viên đều đứng lên nghiêm trang và nhìn về phía lá cờ của họ. Nó giống như khoảnh khắc hồi em còn học phổ thông tại Việt Nam vào mỗi thứ 2 đầu tuần chào cờ ấy. Rồi có một tiết học, thầy giáo Trung Quốc của em bảo rằng hãy vẽ bản đồ Trung Quốc. Cả lớp có hơn 20 học sinh người Việt nhưng chỉ có một mình em dám từ chối vẽ bản đồ hình lưỡi bò của Trung Quốc. Nhìn các bạn ấy chấp nhận vẽ đường lưỡi bò ấy mà em ức phát khóc, thầy giáo của em sau khi nhận được bài vẽ, thầy đứng ở giữa lớp và cười khẩy. Nhiều người bạn của em, đã chấp nhận cúi đầu.”

Khi con người ta đã quỳ đủ lâu rồi, sẽ chả muốn đứng dậy nữa.

Mình có một anh khách hàng thân thiết đang định cư bên Mỹ. Anh ấy là con người thuộc lứa F1 của thế hệ đã vượt qua biển Thái Bình Dương sang Mỹ trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc chiến tranh thống nhất năm 1975. Anh khách của mình chỉ nói được thứ tiếng Việt bập bẹ, không biết xài Laban Key hay bộ gõ Unikey, anh cũng chưa về Việt Nam một lần nào. Anh có bảo với mình trong một cuộc video qua Skype rằng:
- Cho anh xin lỗi, anh rất muốn nói tiếng Việt với em nhưng anh không rành tiếng Việt. Thi thoảng anh có thể xài vài từ tiếng Anh được không?

Anh ấy nói, trong ý thức của anh, luôn coi mình là một người Việt Nam, chưa bao giờ anh coi mình là người Mỹ. Cha mẹ anh, vốn là những người phục vụ trong chính quyền Sài Gòn cũ nhưng ông bà không có những cái nhìn tiêu cực về Tổ Quốc. Năm 2014, cha mẹ anh thậm chí có thể được về thăm Trường Sa trong chương trình của Bộ Ngoại giao Việt Nam, nhưng do áp lực từ cộng đồng bên đó, cha mẹ anh không dám đi.

- Bố anh từng khóc vì không có điều kiện về Việt Nam, năm 2014, đã có thể về được rồi, nhưng tụi nó biểu tình và đe dọa, đã quá lâu để một người con có thể về với quê hương. Bố mẹ anh muốn chết ở Việt Nam.

Đầu năm 2018, gia đình anh ấy cùng cổ vũ U23 Việt Nam trong kỳ tích Thường Châu, mà bên đó ấy, không thể tìm mua được lá cờ sao vàng. Con gái anh lấy bút màu đỏ và vàng vẽ lá cờ đỏ sao vàng Việt Nam trên giấy A4, anh khoe mới mình đầy tự hào.
- Anh vẫn cho cháu học tiếng Việt, nó nói tốt hơn anh. Nó cũng thuộc cả quốc ca Việt Nam nữa.

Tiêu đề của bài viết chính là câu nói của nhân vật Mike Banning (Gerard Butler thủ vai) khi nói với cha mình trong bộ phim Angel Has Fallen được công chiếu cách đây ít lâu. Mike là một đặc vụ trung thành với đất nước, không may, anh bị gán tội phản quốc và cả nước Mỹ truy lùng anh. Bố anh, vốn là một quân nhân bất mãn, ông thuyết phục Mike rằng, Mike không nợ nước Mỹ điều gì cả và chính phủ Mỹ là một lũ khốn. Mike nói với cha mình: “Đất nước này không phản bội chúng ta”.

Trưa nay, mình đi coi “Anh thầy ngôi sao”. Bộ phim nói về việc một anh thầy phải đi dạy ở đảo hoang, nhưng khát vọng của anh vẫn luôn là mong muốn tỏa sáng ở một sân khấu lớn, anh không nghĩ mình sẽ dành những năm tháng tại hòn đảo nghèo và thiếu thốn này. Trong đoạn phim, cô thợ “đụng” nói với anh rằng: “Vì lòng của anh đâu thuộc về nơi này”. Mấy đứa nhỏ, những đứa sinh ra và đang lớn lên tại hòn đảo này, tụi nó bảo rằng, anh là người thành phố mà cái đảo này vốn nghèo, ở cái đảo này, chả có gì để anh có thể ở lại.

- Tôi có thể chết già ở nơi đảo nghèo để có thể xây dựng nơi này trở nên tốt đẹp hơn”. Cô thợ “đụng” nói.

Trong 17 nhà vô địch Olympia, chỉ có 3 người trở về sống và làm việc tại Việt Nam.

Việt Nam nghèo, điều này không ai phủ nhận. Việt Nam đi sau các nước khác, điều này cũng đúng luôn.

Nhiều bạn trẻ có cơ hội được lao động, làm việc, sinh sống bên những nước phát triển. Đó là mình chứng cho sự nỗ lực và may mắn của các bạn. Việt Nam, cũng như cái đảo nghèo trong bộ phim ấy, không có gì để giữ được các bạn ở lại và biết không giữ được nên chấp nhận để các bạn ra đi. Nhưng chỉ mong khi các bạn ở bên ấy, đừng nhìn và đánh giá Việt Nam với những góc nhìn xấu, dù gì, nó cũng là nơi các bạn đã sinh ra và lớn lên.

Chúng ta có thể giữ người ở lại, nhưng không thể níu người ham muốn ra đi.

- Tao rất ghét mấy thằng đi Tây về giở giọng kỳ thì dân tộc. Câu nói từng là hot trend của nhân vật Dũng trong bộ phim “Về nhà đi con”.

“Khi sang Mỹ, tôi có một góc nhìn rộng hơn rất nhiều, ở đây mọi thứ rất tốt, rất mới nhưng mà không phải cái gì cũng là tuyệt vời hay tuyệt đối. Mình cũng nhận ra rằng Việt Nam là một đất nước tuyệt với nếu mà mọi người chịu mở lòng vì nó, dễ tính hơn một chút. Mọi người có thể chê Việt Nam rất nhiều, mình biết, Việt Nam vẫn đang phát triển và mọi người đều có thể xây dựng nó mà. Mọi thứ thật dễ dàng và tiềm năng cơ hội rất nhiều. Việt Nam là một đất nước rất rất đáng sống" - Vlogger Benjamin Tran.

Sẽ thật tệ, nếu chúng ta quay lại chửi chính ba mẹ mình rằng, sao ba mẹ sinh tôi ra trong hoàn cảnh nghèo hèn thế này. Không ai có thể chọn nơi sinh ra và chọn ba mẹ của mình. Nhưng chúng ta có thể chọn nơi mình nằm xuống, có thể chọn con đường tương lai để tự bước đi.

Và con đường vĩ đại nhất của con người vĩ đại nhất lịch sử dân tộc cũng bắt đầu bằng cách tự bước đi. Đó là hành trình của chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước.

Thế giới vẫn đang biến thiên liên tục. Việt Nam, đất nước nhỏ bé và khiêm tốn này, đã, đang và sẽ tồn tại như cả ngàn năm về trước.

Viết cho ngày Quốc khánh 02/09, ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tiền thân của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Mình may mắn sinh ra đúng vào ngày đặc biệt này.
Và thân tặng em và anh, hai người thân thiết của Tifosi

Vietnam Projects Construction

𝐆𝐈Â𝐘 𝐏𝐇Ú𝐓 𝐍𝐆ƯỜ𝐈 𝐑𝐀 Đ𝐈Buổi chiều, ngày 28/8/1969, tại nhà H67, Bác thiếp đi một lúc vì quá mệt, tỉnh dậy đã thấy vợ chồng...
28/08/2019

𝐆𝐈Â𝐘 𝐏𝐇Ú𝐓 𝐍𝐆ƯỜ𝐈 𝐑𝐀 Đ𝐈

Buổi chiều, ngày 28/8/1969, tại nhà H67, Bác thiếp đi một lúc vì quá mệt, tỉnh dậy đã thấy vợ chồng đại tướng Võ Nguyên Giáp và chị Đặng Bích Hà đứng bên cạnh, trên tay là một bó hoa huệ 10 bông. Một nụ cười rất tươi nở trên môi Bác.
Có lẽ đây là nụ cười cuối cùng của Bác dành cho hai con người mà Bác rất mực yêu quí. ..
Bác ra hiệu gọi đồng chí Vũ Kỳ và bảo rằng Bác muốn uống một ngụm nước dừa ở cây dừa đầu nhà. Các bác sĩ tỏ ý không muốn Bác uống nước dừa vì không thích hợp với bệnh tình hiện nay của Bác. Bác đã nói:
- Biết vậy! Nhưng đây là dừa miền Nam.
Ai cũng biết đây là cây dừa do đồng bào miền Nam tặng Bác và suốt 15 năm qua Bác đã chăm sóc với tất cả tình thương yêu tha thiết.

Tối 30/8, Bác lại phải trải qua một cơn đau và sau đó đi vào hôn mê. Những biện pháp tốt nhất được hội đồng bác sĩ khẩn trương sử dụng để cấp cứu. Bác dần dần tỉnh lại. Thấy Thủ tướng Phạm Văn Đồng đang đứng bên cạnh, Bác hỏi ngay:
- Các chú chuẩn bị lễ kỷ niệm quốc khánh đến đâu rồi?
Sau khi nghe Thủ tướng Phạm Văn Đồng báo cáo, Bác dặn:
- Các chú nhớ phải bắn pháo hoa để cho nhân dân và các cháu nhỏ vui mừng đón ngày độc lập của đất nước.
Tiếp đó, Bác lại hỏi tình hình lũ lụt và nói ngay:
- Các chú phải tích cực tìm mọi biện pháp bảo vệ cho được đê điều để bảo vệ dân.

Ngày 1/9 là một ngày căng thẳng đầy lo âu của mọi người đang túc trực quanh Bác. Lần đầu tiên những người phục vụ nghe tiếng rên của Bác. Điện tâm đồ luôn xuất hiện những ký hiệu xấu. Các đồng chí trong Bộ Chính trị hầu hết đều có mặt, vẻ đau buồn hiện rõ trên từng ánh mắt. Cả dân tộc đang sắp phải gánh chịu một mất mát lớn không gì bù đắp được.

Ngày 2/9/1969, cả nước tưng bừng kỷ niệm ngày Quốc khánh. Không ai biết người khai sinh ra ngày độc lập của dân tộc đang chuẩn bị lên đường đi xa mãi mãi. Trời mưa, bộ phận phục vụ đã căng bạt ngoài sân, kê thêm nhiều ghế. Mới tờ mờ sáng, hình như có mối tâm linh mách bảo, các đồng chí Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp và các đồng chí trong Bộ Chính trị đều có mặt đông đủ.

Khoảng 9 giờ, một cơn đau đột ngột làm cho Bác phải quặn nghiêng người và cứ thế lịm dần. Máy điện tim chỉ còn thoi thóp và chạy ngang với những đường sáng nhấp nhô yếu ớt. Lúc này, các thầy thuốc Trung Quốc từ từ lần lượt lui ra ngoài.
Bộ phận hồi sức cấp cứu chủ yếu của Viện 108 tập trung làm các động tác hô hấp nhân tạo. Tất cả những người có mặt trong nhà H67 như nín thở, chờ đợi, hi vọng...

Đồng hồ chỉ đúng 9 giờ 47 phút.
Nhiều tiếng khóc bỗng òa lên rồi cố nén. Các đồng chí Bộ Chính trị và lãnh đạo cao cấp của Nhà nước đứng xếp hàng quanh giường Bác mặc niệm, rồi lần lượt bước ra ngoài theo yêu cầu của chuyên môn.
Riêng ba đồng chí Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp cố nán lại, đặt tay lên trán Bác, lên ngực Bác, nước mắt lưng tròng. Đồng chí Trần Quốc Hoàn phải giục lần nữa mời rời khỏi giường Bác. Nhưng sau đó vài phút, đại tướng Võ Nguyên Giáp lại một mình quay trở lại, đứng nhìn Bác một lúc lâu nữa.

Đúng 11h, đoàn xe đặc biệt có mặt ở trước cổng Phủ chủ tịch.
Xe Bác đi như bao chiếc xe khác đang di chuyển trên đường. Không ai biết, không ai ngờ trong chiếc xe đó có một con người vĩ đại, Bác Hồ yêu quí của toàn dân tộc đang đi về cõi vĩnh hằng..

LÃO CHĂN BÒ LUẬN VỀ NHỮNG CHIÊU BÀI CỦA TRUNG QUỐC TRONG VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG  VÀ KẾ SÁCH ĐỐI PHÓ VỚI HỌ.-------------------...
27/08/2019

LÃO CHĂN BÒ LUẬN VỀ NHỮNG CHIÊU BÀI CỦA TRUNG QUỐC TRONG VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG VÀ KẾ SÁCH ĐỐI PHÓ VỚI HỌ.
--------------------
I. KẾ SÁCH CỦA TRUNG QUỐC:

1. Kế “Viễn giao cận công”: Có nghĩa là ở xa thì giao thiệp, gần thì dùng vũ lực; Bản chất của kế này vốn có từ thời Xuân Thu - Chiến Quốc, với lý luận rằng, đối với nước xa thì nếu gây chiến tranh, với điều kiện ngăn cách về địa lý, không hợp với thủy thổ, quân lương khó vận chuyển, binh lính chết vì ốm đau và cho dù có thuận lợi chiếm được đất nước ở xa đó thì cũng chẳng thể chiếm được đất đai, lãnh thổ, không thể sát nhập vào đất của họ được. Ngược lại, đối với các nước ở gần là phải “cận công” vì có đủ mọi điều kiện thuận lợi, phù hợp với triết lý binh gia, nều chiếm được, lấn được thì có thể nhập vào lãnh thổ của mình theo kiểu tằm ăn lá dâu hòng chiếm dần dần đất đai, biển đảo của nước khác.

Việt Nam nằm sát với Trung Quốc, nhiều đời nay kiên cường không khuất phục, không chấp nhận bị đô hộ nên luôn là đối tượng Trung Quốc muốn “cận công”. Tuy nhiên, cha ông ta đã vô cùng tinh anh, cương nhu phải phép, dụng binh tùy cơ, hợp với lẽ trời và lòng người nên dù đứng trước hiểm họa xâm lăng từ phương Bắc nhưng cha ông chúng ta vẫn giữ được giang sơn muôn dặm, để lại cho con cháu ngày nay.

2. Kế “Vô trung sinh hữu”: Có nghĩa là không có mà làm thành có; mục đích là đánh lạc hướng, làm rối beng sự việc lên, tung tiếng đồn, gây xáo trộn rồi dựa vào đó mà thủ lợi. Phía Trung Quốc một mặt mang tàu Hải Dương và các tàu hộ tống xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam; mặt khác trên các diễn đàn lại bóp méo sự thật một cách trắng trợn, vu khống, xuyên tạc rằng Việt Nam đem một lượng lớn tàu ra “quấy nhiễu”; rằng Việt Nam muốn làm lớn chuyện, gây căng thẳng tại khu vực; Việt Nam vi phạm chủ quyền Trung Quốc…Từ chỗ đó, họ muốn biến khu vực thuộc chủ quyền của nước khác thành vùng tranh chấp với Trung Quốc. Mà vụ Bãi cạn Scarborough của Philippines và Bãi Tư chính của Việt Nam là một trong những ví dụ điển hình nhất cho kế sách này.

Hai kế này rất thâm hiểm, với bộ máy tuyên truyền khổng lồ và bày mưu bài bản, phía Trung Quốc tuyên truyền về cái gọi là “chủ quyền Nam Sa” hoàn toàn phi pháp và trái với luật pháp quốc tế; mọi tài liệu, chứng cứ và bản đồ Trung Quốc qua các triều đại đều chỉ chứng minh một điều rõ nét, không thể chối cãi đó là, cực nam của Trung Quốc chỉ đến đảo Hải Nam. Chính Trung Quốc thừa biết sự đuối lý của mình nên họ luôn lẩn tránh việc đưa các vấn đề biển đảo tại Biển Đông ra trước dư luận và công pháp quốc tế. Vì vậy, đại bộ phận cộng đồng quốc tế có đủ tỉnh táo và sáng suốt để biết rõ chân lý, lẽ phải thuộc về Việt Nam. Chính phủ và nhân dân các nước trên thế ủng hộ chính nghĩa Việt Nam; ủng hộ chủ quyền biển, đảo Việt Nam trên tình thần Luật pháp quốc tế mà cụ thể là Công ước Lên Hiệp quốc về luật Biển 1982.

II. KẾ SÁCH ỨNG PHÓ VỚI TRUNG QUỐC CỦA CHÚNG TA:

1. Việt Nam đặc biệt coi trọng và luôn làm hết sức mình đóng góp vào việc gìn giữ và tăng cường quan hệ hợp tác hữu nghị tốt đẹp với Trung Quốc. Việt Nam luôn chân thành mong muốn cùng Trung Quốc giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau.

2. Đối với việc Trung Quốc mang tàu Hải Dương 8 vào vùng biển của Việt Nam, Việt Nam cực lực phản đối các hành động xâm phạm này và kiên quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia và lợi ích chính đáng của mình phù hợp với luật pháp quốc tế". Yêu cầu Trung Quốc rút hết tàu thuyền ra khỏi vùng biển chủ quyền của chúng ta.

3. Để có thể khống chế “Liên hoàn kế” của Trung Quốc, với thực lực hiện nay, như nhiều người đã bình luận, thượng sách là chúng ta phải sử dụng chiến thuật “Dĩ tĩnh chế động” - nghĩa là lấy cái tĩnh khống chế cái động, lấy nhu để chế cương. Bình tĩnh quan sát đợi cho đối phương hành động và lộ ra yếu điểm thì có thể chế ngự được. Tĩnh cũng có nghĩa là bình tĩnh thì mới tỉnh táo, không bị mê hoặc tâm trí bởi sự náo động, không bị kích động để mắc bẫy Trung Quốc.

4. Chủ tịch Hồ Chí Minh của chúng ta cũng từng dạy, phải luôn "Dĩ bất biến, ứng vạn biến; Dĩ bất biến ứng vạn biến tức là lấy cái bất biến (không thay đổi) mà ứng phó với cái vạn biến (cái luôn thay đổi). Ý nghĩa triết lý trên là ở chỗ dù mọi sự vật hiện tượng thiên sai vạn biệt, phong phú, đa dạng, thay đổi khôn lường nhưng đều xoay quanh trục của nó, đó là bản thể, là bất biến; cái bất biến là bảo vệ độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ; cái vạn biến là tùy cơ ứng biến, tùy cơ hành động sao cho ích nước lợi dân thì làm.

5. Kế Hợp Tung - Liên hoành: kêu gọi các nước trong khu vực và trên thế giới ủng hộ chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam theo tinh thần Công ước Liên Hiệp quốc về Luật biển 1982; lên án hành động xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc; buộc Trung Quốc phải tôn trọng luật pháp quốc tế.

Chúng ta cũng biết, người Trung Quốc đã sáng tạo ra môn cờ tướng, một môn đỉnh cao trí tuệ về tính toán chiến lược và chiến thuật. Nhưng xem ra, khi vội vã đưa “con tốt Hải Dương 8” qua sông, phía Trung Quốc đã phạm yếu lĩnh cơ bản trong đánh cờ, đi sai một nước họ sẽ thua cả ván; nước cờ của Trung Quốc chỉ làm mất uy tín của chính họ trên trường quốc tế, các nước lân bang đề phòng, giảm sút lòng tin vào Trung Quốc. Rõ ràng là việc nhấn tốt “Hải Dương 8” hoàn toàn sai lầm và tất yếu sẽ hỏng hết cả ván cờ. Hãy tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và nhà nước ta trong việc giải quyết vấn đề này./.

Lão chăn bò DVK - 25/8/2019.

Address

Bac Giang
98

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CỜ ĐỎ HÀ BẮC posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share