Đồi Thông Phương Bối

Đồi Thông Phương Bối Một hành trình tiếp nối di sản, gìn giữ ký ức và thiên nhiên cho mai sau.

Đồi Thông Phương Bối: Từ Phương Bối Am của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, đến Đồi Thông Sơn Núi bạt ngàn, nay là Đồi Thông Phương Bối được Thầy Thích Ngộ Chánh tìm phương án bảo tồn. Đồi Thông Phương Bối là một không gian sinh thái tại Bảo Lộc, nơi hội tụ giữa thiên nhiên, văn hóa và đời sống tâm linh. Vùng đất này gắn liền với dấu ấn của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Hòa thượng Thích Thanh Từ và thi sĩ Ng

uyễn Đức Sơn. Trước đây, nơi này được Thiền sư Thích Nhất Hạnh đặt tên là Phương Bối Am – một chốn tu học và thực tập đời sống tỉnh thức giữa thiên nhiên. Tác phẩm “Nẻo Về Của Ý” của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, viết về vùng đất này, đã được dịch ra nhiều ngôn ngữ, góp phần lan tỏa giá trị văn hóa và tinh thần của Phương Bối đến với đông đảo bạn đọc. Sau ngày đất nước thống nhất, khu vực này được Thiền sư giao lại cho gia đình thi sĩ Nguyễn Đức Sơn. Tại đây, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn đã trồng nên hàng vạn cây thông, góp phần tạo nên diện mạo đặc trưng của vùng đất; từ đó người dân địa phương quen gọi là Đồi Thông Sơn Núi. Từ năm 2015, Thầy Thích Ngộ Chánh – người con trai út của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn – trở về phụ cha tiếp quản, tiếp nối tâm nguyện gìn giữ và phát triển nơi này, chính thức đặt tên là Đồi Thông Phương Bối như ngày nay.

Đồi Thông Phương Bối không chỉ là một cảnh quan tự nhiên, mà còn là nơi lưu giữ ký ức, văn hóa và đời sống tâm linh của nhiều thế hệ. Với định hướng gìn giữ không gian sinh thái và lan tỏa lối sống hài hòa với thiên nhiên, nơi đây mong muốn nhận được sự đồng hành của cộng đồng để những giá trị quý báu ấy được bảo tồn bền vững cho mai sau.

Thông vẫn reo trên đồi cũ, thơ vẫn còn trong lòng người đọc.Xin tri ân anh đã nhớ đến thi sĩ Nguyễn Đức Sơn - Sao Trên R...
03/06/2026

Thông vẫn reo trên đồi cũ, thơ vẫn còn trong lòng người đọc.
Xin tri ân anh đã nhớ đến thi sĩ Nguyễn Đức Sơn - Sao Trên Rừng bằng những vần thơ đẹp. 🙏

MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG CHO NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Nhân dịp tưởng niệm sáu năm ngày thi sĩ Nguyễn Đức Sơn (Sơn Núi) rời cõi tạm, Phật Pháp Giữa Đời Thường xin được chia sẻ bức chân dung và bài thơ "Siêu Quần" do anh Tâm Không Vĩnh Hữu sáng tác.

Trong đạo Phật, sự tưởng niệm không chỉ dành cho người đã mất, mà còn là cơ hội để người còn sống nuôi dưỡng lòng biết ơn. Một nén hương, một bài thơ, một bức tranh hay một ký ức đẹp đôi khi cũng là một hình thức thực tập chánh niệm và tri ân.

Sáu năm đã trôi qua kể từ ngày thi sĩ Nguyễn Đức Sơn rời thế gian. Thân tứ đại đã trở về với đất trời, nhưng những vần thơ, những hàng thông ở Phương Bối và những tình cảm mà ông để lại trong lòng bằng hữu, học trò và độc giả vẫn còn hiện hữu.

Xin được cúi đầu trước những nghĩa tình ấy.

Nguyện cho tất cả chúng ta, khi nhớ về người đã khuất, cũng biết trân quý hơn những người đang còn hiện diện bên mình hôm nay.

SIÊU QUẦN

Lời ru bọt nước chưa dừng
Hoa cô độc hát trên rừng thông reo
Cát bụi mệt mỏi tan theo
Thơ đêm nguyệt động thăng vèo tuyệt luân

Mộng du trên đỉnh mùa xuân
Muôn đêm tri vọng vạn lần thăng hoa
Núi thần ôm du sĩ ca
Chòi hoang tóc gió ngọc ngà thôi bay

Thời không tịnh khẩu quăng chày
Trăm năm thơ vẫn lưu đây siêu quần!

Tâm Không Vĩnh Hữu


THÔNG BÁO VỀ NGÀY GIỖ HẰNG NĂM CỦA THI SĨ NGUYỄN ĐỨC SƠN (SƠN NÚI) 🕯️Kính gửi thân bằng quyến thuộc, bạn hữu gần xa cùng...
02/06/2026

THÔNG BÁO VỀ NGÀY GIỖ HẰNG NĂM CỦA THI SĨ NGUYỄN ĐỨC SƠN (SƠN NÚI) 🕯️

Kính gửi thân bằng quyến thuộc, bạn hữu gần xa cùng những độc giả yêu mến thơ Nguyễn Đức Sơn,

Sau khi đối chiếu các nguồn tư liệu và thống nhất theo tập quán giỗ kỵ truyền thống của gia đình, Đồi Thông Phương Bối xin trân trọng thông báo:

🕯️ Ngày giỗ hằng năm của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn sẽ được tổ chức vào ngày 20 tháng 4 âm lịch.

Thi sĩ Nguyễn Đức Sơn rời cõi tạm vào ngày 11/06/2020 dương lịch, nhằm ngày 20/04 nhuận năm Canh Tý. Theo tập quán truyền thống của gia đình, ngày 20/04 âm lịch hằng năm được chọn làm ngày tưởng niệm chính thức.

Đây là dịp để thân quyến, bằng hữu, độc giả và những người hữu duyên cùng nhau tưởng nhớ một hồn thơ độc đáo của văn học Việt Nam, một con người đã dành phần lớn cuộc đời mình gắn bó với Đồi Thông Phương Bối và để lại nhiều dấu ấn trong lòng người yêu văn chương.

Chúng tôi xin thông báo để những người yêu mến thi sĩ được biết và cùng hướng lòng tưởng niệm.

Nguyện cho những hàng thông Phương Bối vẫn mãi xanh trên quê hương Bảo Lộc, tiếp tục kể câu chuyện về một đời thơ, một đời người và những giá trị tinh thần mà thi sĩ Nguyễn Đức Sơn đã để lại cho mai sau.

Trân trọng,

Đồi Thông Phương Bối
Tháng 6 năm 2026


TÙNG LÂM THẤT MẠCH SỐNG TIẾP NỐI GIỮA ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐIGiữa Đồi Thông Phương Bối, thành phố Bảo Lộc, có một mái thất ...
31/05/2026

TÙNG LÂM THẤT MẠCH SỐNG TIẾP NỐI GIỮA ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐI

Giữa Đồi Thông Phương Bối, thành phố Bảo Lộc, có một mái thất nhỏ mang tên Tùng Lâm Thất.

Nơi ấy không chỉ là chốn tu học của thầy Thích Ngộ Chánh, mà còn là một phần trong hành trình gìn giữ những dấu tích còn lại của Phương Bối Am, vùng đất từng gắn liền với Thiền sư Thích Nhất Hạnh, với Thiền Duyệt Thất của Hòa thượng Thích Thanh Từ và với hơn bốn mươi năm trồng thông, giữ đất của cố thi sĩ Nguyễn Đức Sơn.

Trải qua nhiều biến động của thời gian, Đồi Thông Phương Bối vẫn còn đó những hàng thông xanh, những nền am cũ và những câu chuyện chưa bao giờ khép lại.

Từ năm 2020, sau khi thi sĩ Nguyễn Đức Sơn qua đời, thầy Thích Ngộ Chánh dựng nên Tùng Lâm Thất như một nơi nương tựa tu học, đồng thời âm thầm tiếp tục chăm sóc vùng đất đã gắn bó với gia đình suốt nhiều thập niên.

Mỗi ngày trôi qua, việc chăm sóc cây cối, giữ gìn lối đi, bảo vệ những gốc thông già hay trồng thêm những cây non mới không chỉ là công việc thường nhật, mà còn là một cách thực tập chánh niệm và gìn giữ màu xanh cho Đồi Thông Phương Bối.

Ngày nay, nhiều người tìm về Đồi Thông Phương Bối không chỉ để ngắm thông reo hay tìm một khoảng lặng giữa cuộc sống bộn bề. Họ tìm về để cảm nhận hơi thở của Phương Bối Am năm xưa, để nhớ đến Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Hòa thượng Thích Thanh Từ, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn và những người đang âm thầm tiếp nối công việc gìn giữ vùng đất này.

Giữa những đổi thay của thời đại, Tùng Lâm Thất vẫn lặng lẽ hiện diện như một mạch sống tiếp nối giữa quá khứ và hiện tại.

Bởi có những giá trị không thể đo bằng vật chất hay những công trình lớn nhỏ, mà được gìn giữ bằng tình yêu, sự kiên trì và lòng biết ơn đối với những người đi trước.

Phương Bối là nơi để về, không phải để đến.

MẠCH NGUỒN TỈNH THỨC: TỪ PHƯƠNG BỐI AM ĐẾN LÀNG MAI PHÁP Lành thay duyên lành nối tiếp! Thật xúc động khi thấy Sư Tuệ Đứ...
27/05/2026

MẠCH NGUỒN TỈNH THỨC: TỪ PHƯƠNG BỐI AM ĐẾN LÀNG MAI PHÁP

Lành thay duyên lành nối tiếp! Thật xúc động khi thấy Sư Tuệ Đức mang theo năng lượng của gió ngàn Bảo Lộc và đại ngàn Nam Cát Tiên đến với tăng thân Làng Mai Pháp. Từ Phương Bối Am năm xưa đến nay, mảnh đất này vẫn âm thầm ôm ấp những dấu chân tỉnh thức.

Kính mời đại chúng cùng lắng đọng tâm tư qua bài phỏng vấn sâu sắc của trang Phật Pháp Giữa Đời Thường để cảm nhận trọn vẹn mạch nguồn chánh niệm này:

👉 Đọc bài viết đầy đủ tại đây: https://www.facebook.com/photo?fbid=1574616948002535&set=a.527575809373326

Đồi Thông Phương Bối nguyện luôn giữ gìn không gian xanh nguyên sơ này, sẵn sàng làm nhịp cầu dưỡng sinh và thực tập chánh niệm để đón đợi những tâm hồn muốn quay về dừng lại, thở sâu và thuộc về đất mẹ. 🙏

Ảnh Sư Tuệ Đức (Rừng Gọi) tĩnh tọa bên ngoài thư thất của Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Làng Mai, Pháp.

----------------------------------------

ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐI: HÀNH TRÌNH ĐI QUA BÃO GIÔNG VÀ TÂM NGUYỆN GIỮ LẠI MÀU XANH DI SẢNTự sự của Thầy Thích Ngộ Chánh Gi...
23/05/2026

ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐI: HÀNH TRÌNH ĐI QUA BÃO GIÔNG VÀ TÂM NGUYỆN GIỮ LẠI MÀU XANH DI SẢN
Tự sự của Thầy Thích Ngộ Chánh

Giữa những đêm sâu tịch mịch nơi Đồi Thông Phương Bối, lắng nghe tiếng gió đại ngàn ngút ngàn qua kẽ lá, tôi thường lặng lòng tự hỏi: Cuộc đời mình rốt cuộc đã đi qua những gì? Có những khoảnh khắc, ngoảnh lại thấy mọi biến động chỉ như một giấc mộng dài; nhưng cũng có lúc, nó lại hiện lên như một trận cuồng phong chưa bao giờ thực sự tan đi.

Tôi sinh ra tại vùng đất sương mù Bảo Lộc (Lâm Đồng), là con trai út của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn (Sơn Núi) và bà Nguyễn Thị Phượng. Ba tôi sống một cuộc đời như lửa – dữ dội, nổi loạn và cô độc. Mẹ tôi lại sống như đất – âm thầm, nhẫn nại, chở che và hy sinh gần như cả cuộc đời mà không một lời oán thán. Trưởng thành từ hai khoảng trời đối lập ấy, ngay từ thuở thiếu thời, tâm thức tôi đã mang những lối rẽ khác biệt với thế gian. Giữa chốn đô thị phồn hoa và những cuộc vui náo nhiệt, tôi lại tìm thấy sự an trú nơi khói nhang bảng lảng, tiếng chuông chùa thanh tịnh và màu áo nâu sồng.

Cái duyên trần thế khép lại vào một ngày còn rất nhỏ, khi tôi theo anh trai lên chùa Phước Huệ chơi rồi quyết định xin ở lại xuống tóc quy y. Thuở ấy, một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi đầu chẳng thể lý giải hết ngọn nguồn của hai chữ “đi tu”, chỉ biết sâu thẳm trong tâm khảm có một tiếng gọi vô hình mách bảo rằng: Mình thuộc về chốn này.

Thế nhưng, hành trình cầu đạo của tôi chẳng hề phẳng lặng như người đời thường tưởng tượng. Con đường ấy dập dềnh qua những tháng ngày lang thang, những lần rời xa cửa thiền, và cả những cơn bạo bệnh tưởng chừng đã chạm ngõ tử sinh. Tôi đã đi qua tận cùng của sự cô độc để rồi chính trong những năm tháng khắc nghiệt ấy, đôi mắt tôi bắt đầu nhìn thấu thực tại của nhân gian. Tôi nhìn thấy cái nghèo bủa vây, thấy những thân phận bất hạnh chìm nổi, và nhận ra rằng có những điều trong kinh sách vốn rất hiển bày, nhưng khi bước ra ngoài vách chùa lại trở nên vô cùng phức tạp.

Sự chuyển hóa trong tâm thức đưa tôi đến một quyết định: Tôi không thể chỉ bình yên ngồi nơi chánh điện tụng kinh, niệm Phật. Tôi phải đi vào cuộc đời, làm một điều gì đó thiết thực cho con người.

Tại vùng đất nghèo khó Đăng Hà (Bù Đăng, Bình Phước), tôi tạo dựng Bối Diệp Thất. Giữa muôn vàn gian khó của buổi ban đầu, tôi mới thực sự chạm ngõ triết lý “Phật Pháp Giữa Đời Thường”. Đạo Phật lúc bấy giờ không còn là những giáo lý cao siêu trừu tượng, mà hiển hiện qua một bao gạo trao tay người đói, một chuyến thiện nguyện sưởi ấm vùng sâu, một lời ủi an cho linh hồn tuyệt vọng, hay đơn giản là một mái hiên chùa che mưa che nắng cho những phận người lỡ bước quay về.

Năm 2014, bước ngoặt lớn gọi tôi trở về lại Phương Bối khi bóng xế tà dương đã đổ xuống đời ba. Khi ấy, khu đồi thông – di sản chắt chiu cả đời người của ba tôi – đang đứng trước nguy cơ bị tàn phá nặng nề. Bản đồ số của vùng đất này khi đó còn mờ nhạt, khiến rừng thông dễ dàng rơi vào tầm ngắm của những vấn đề phức tạp: từ nạn khai thác đá trái phép gây sạt lở nghiêm trọng, đến những tranh chấp đất đai dai dẳng và sự xâm lấn quyền sở hữu từ nhiều phía. Chứng kiến những hàng thông già mà ba đã dành trọn kiếp nhân sinh để gieo trồng bị tổn hại, lòng tôi thắt lại như chính một phần máu thịt của mình đang rỉ máu.

Cái tên Đồi Thông Phương Bối chính thức được định danh trên bản đồ và truyền thông từ niềm đau cùng khát vọng thiết lập một "lá chắn di sản". Tôi muốn dùng tư liệu và tiếng nói của mình để nối lại một ký ức vẹn nguyên cho đời sau. Một bên là Phương Bối Am – chứng tích tinh thần của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, một bên là đồi thông Sơn Núi – hình bóng của người cha tôn kính.

Đó cũng là chương dữ dội nhất trong cuộc đời tôi. Nhìn thấy rừng bị xâm hại, tôi chọn cách lên tiếng đối thoại và đấu tranh bảo vệ môi trường, bảo vệ sự tôn nghiêm của tôn giáo và đất đai bờ cõi. Sự dấn thân ấy đòi hỏi những cái giá rất đắt. Suốt nhiều năm liền, tôi phải sống giữa vòng vây của áp lực, biến động và cả những hiểu lầm bủa vây. Có lúc, con đường phía trước mờ mịt đến mức tôi không còn biết cuộc đời mình rồi sẽ trôi dạt về đâu.

Năm 2020, một ngày sau khi tôi vừa bước chân ra khỏi bệnh viện, ba tôi trút hơi thở cuối cùng. Biến cố ấy là khoảng lặng đau đớn nhất đời tôi. Có những nỗi đau lớn đến mức không thể khóc, không thể thành lời, cứ thế hóa thạch, nằm im lìm trong lồng ngực như một khối đá ngàn năm.

Sau ngày ba mất, vượt qua những đổ vỡ và áp lực, tôi lựa chọn một lối sống lặng lẽ và ẩn dật hơn để tiếp tục thực hiện tâm nguyện. Năm 2021, tôi chính thức tạo dựng Tùng Lâm Thất ngay giữa lòng rừng thông, âm thầm đặt từng viên gạch giữ đất, trồng thêm những cây tùng non và kiến tạo nên Ngộ Tùng Viên.

Đã có người từng hỏi tôi: Sau tất cả những giông bão, tranh chấp và mất mát đã qua, tại sao Thầy vẫn kiên trì bám trụ để bảo vệ ngọn đồi này?

Câu hỏi ấy chính tôi cũng không có lời đáp rõ ràng bằng ngôn từ thế gian. Có lẽ vì cuộc đời tôi đã chứng kiến quá nhiều sự đổ vỡ, nên ở chặng này, tôi chỉ muốn dốc chút sức tàn để níu giữ lại một chút gì đó cho mai sau. Một hàng thông reo, một gốc tùng già vững chãi trước tuế nguyệt, một mảnh ký ức vẹn nguyên và một màu xanh dịu mát cho đất mẹ Bảo Lộc.

Mai này, tôi cũng sẽ như bao cát bụi khác, lùi vào cõi hư vô. Nhưng nếu sau này, có một ai đó bước chân đến Đồi Thông Phương Bối, đứng dưới tán lá ngắm nhìn những cây tùng già tĩnh lặng giữa trời không, và nghe tiếng gió ngàn hòa âm qua rừng thông, thì có lẽ, chuyến dạo chơi ở trần gian này của tôi đã không hoàn toàn vô nghĩa.

Sau tất cả những thăng trầm đã bước qua, tâm nguyện lớn nhất mà tôi hằng gìn giữ cho đến hơi thở này chính là: Phật pháp không phải là cánh cửa để trốn chạy cuộc đời. Phật pháp là con đường để dấn thân vào giữa nhân gian, để thấu hiểu con người, thương yêu con người và xoa dịu những nỗi đau của cuộc đời này bớt đi một chút...

([Tư liệu lịch sử - Tâm nguyện bảo tồn văn hóa tâm linh và môi trường sinh thái Đồi Thông Phương Bối, Bảo Lộc, Lâm Đồng - Trích hồi ký Thích Ngộ Chánh]).

PHƯƠNG BỐI ĐƯỢC GIỮ LẠI BẰNG ĐIỀU GÌ ?Báo điện tử Phụ Nữ Việt Nam vừa đăng tải bài viết đầy xúc động mang tựa đề: “Chuyệ...
21/05/2026

PHƯƠNG BỐI ĐƯỢC GIỮ LẠI BẰNG ĐIỀU GÌ ?

Báo điện tử Phụ Nữ Việt Nam vừa đăng tải bài viết đầy xúc động mang tựa đề: “Chuyện đời ‘nàng thơ’ của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn”.

Có lẽ đây là lần hiếm hoi câu chuyện của bà Nguyễn Thị Phượng được kể lại bằng nhiều sự trân trọng và cảm thông đến như vậy.

Qua bài viết, người đọc không chỉ thấy hình bóng của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn, mà còn thấy hiện lên chân dung của một người phụ nữ đã âm thầm đi qua gần trọn cuộc đời gian khó giữa núi rừng Phương Bối để giữ gia đình, giữ đất và giữ lại màu xanh nơi này.

Từ những năm tháng sống trong căn thất đổ nát, trú mưa trong bể nước cạn, cho đến hành trình nuôi đàn con giữa đại ngàn thiếu thốn đủ bề, bà Nguyễn Thị Phượng đã lặng lẽ trở thành điểm tựa cho cả gia đình suốt nhiều thập kỷ.

Chính sự hy sinh âm thầm ấy đã góp phần giữ lại Đồi Thông Phương Bối của hôm nay.

Bên cạnh ngôi mộ có khắc câu thơ:

“Ta đến đây
Khác với mây
Là ở lại”

người con trai út là Thầy Thích Ngộ Chánh vẫn đang tiếp tục chăm sóc mẹ già, giữ gìn từng dấu tích cũ của Phương Bối và kể lại cho khách phương xa nghe những câu chuyện đã đi qua nơi ngọn đồi này.

Có lẽ giá trị lớn nhất của bài báo không nằm ở sự nổi tiếng hay truyền thông.

Mà ở chỗ nó giúp nhiều người hiểu rằng Đồi Thông Phương Bối không chỉ được tạo nên bằng thơ ca hay triết lý.

Nơi này còn được tạo nên bằng tình yêu, sự nhẫn nhục, mồ hôi, nước mắt và sự tiếp nối của nhiều thế hệ con người đã sống chết với mảnh đất này.

Xin được tri ân nhà báo Đinh Thu Hiền cùng Báo Phụ Nữ Việt Nam vì bài viết đầy nhân văn ấy. 🙏

📖 Xin mời đọc bài viết gốc cùng những bình luận rất sâu sắc và đầy cảm xúc ở phần bình luận bên dưới. 👇
https://phunuvietnam.vn/chuyen-doi-nang-tho-cua-thi-si-nguyen-duc-son-238260519160252277.htm

----------------------------------------------

PHƯƠNG BỐI: KÝ ỨC XANH VÀ SỨ MỆNH GÌN GIỮ SỰ THẬTNam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.Kính gửi quý vị hữu duyên cùng cộng ...
19/05/2026

PHƯƠNG BỐI: KÝ ỨC XANH VÀ SỨ MỆNH GÌN GIỮ SỰ THẬT

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Kính gửi quý vị hữu duyên cùng cộng đồng đang quan tâm đến Đồi Thông Phương Bối,

Những ngày gần đây, xuất hiện nhiều luồng thông tin khác nhau liên quan đến Đồi Thông Phương Bối và người đang trực tiếp gìn giữ nơi này. Với tinh thần tôn trọng sự thật, tinh thần đối thoại ôn hòa và trách nhiệm đối với cộng đồng, chúng tôi xin được chia sẻ vài điều để quý vị có thêm góc nhìn khách quan và đa chiều hơn.

Phương Bối, với nhiều người, không chỉ là một khu đất hay một đồi thông đơn thuần. Đây là một phần ký ức văn hóa và tâm linh của vùng đất Bảo Lộc – Lâm Đồng. Nơi này từng gắn với dấu chân của thiền sư Thích Nhất Hạnh, với tinh thần sống xanh, sống tỉnh thức và hòa hợp cùng thiên nhiên.

Nhiều năm qua, Thầy Thích Ngộ Chánh đã âm thầm gìn giữ màu xanh ấy trước những tác động của khai thác đá, xâm lấn môi trường và nguy cơ mất dần không gian sinh thái tự nhiên. Việc lên tiếng bảo vệ Phương Bối chưa bao giờ xuất phát từ lợi ích cá nhân, mà từ tâm nguyện gìn giữ một mạch sống xanh cho thế hệ mai sau.

Về phương diện pháp lý và tư cách tu sĩ, chúng tôi xin khẳng định:

Thầy Thích Ngộ Chánh có đầy đủ Chứng nhận Tăng Ni hợp pháp do Giáo hội Phật giáo Việt Nam cấp từ năm 2008.

Mọi hoạt động công dân đều diễn ra trên tinh thần thượng tôn pháp luật, với lý lịch tư pháp trong sạch, không án tích.

Những hoạt động bảo vệ môi trường, gìn giữ di sản văn hóa và cảnh quan thiên nhiên tại Phương Bối hoàn toàn mang tính tự nguyện và thiện chí của một người con Phật yêu quê hương và yêu sự sống.

Chúng tôi trân trọng vai trò của truyền thông và mong rằng mọi thông tin liên quan đến Phương Bối sẽ được tiếp cận trong tinh thần công bằng, khách quan và kiểm chứng từ nhiều chiều. Chúng tôi luôn sẵn sàng đối thoại ôn hòa bằng tinh thần hiểu biết, dựa trên văn bản pháp lý, dữ liệu thực địa và sự thật khách quan.

Có những điều không thể chứng minh chỉ bằng lời nói. Nhưng thời gian, những hàng thông còn đứng đó, và ký ức của biết bao người từng trở về Phương Bối… chính là câu trả lời lặng lẽ nhất.

Kính mời quý vị tìm hiểu thêm hồ sơ tư liệu và lý lịch trích ngang của Thầy Thích Ngộ Chánh tại:

👉 Link hồ sơ: https://thichngochanh.manus.space

Nguyện cho tất cả chúng ta luôn đủ bình an, tỉnh thức và bao dung để nhìn nhau bằng sự hiểu biết thay vì định kiến.

Đồi Thông Phương Bối

TUYÊN NGÔN BẢO TỒN ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐIĐồi Thông Phương Bối không chỉ là một khu đồi có rừng thông. Nơi đây là một phần ...
16/05/2026

TUYÊN NGÔN BẢO TỒN ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐI

Đồi Thông Phương Bối không chỉ là một khu đồi có rừng thông. Nơi đây là một phần ký ức văn hóa, tinh thần và sinh thái của vùng đất Bảo Lộc. Nơi đây từng là Phương Bối Am, chốn dừng chân tu học của Thiền sư Thích Nhất Hạnh trong những năm tháng đầu hình thành tư tưởng dấn thân và con đường tỉnh thức giữa cuộc đời.

Nơi đây cũng là vùng đất mà thi sĩ Nguyễn Đức Sơn đã chọn để sống đời hòa cùng núi rừng, gieo trồng hàng vạn cây thông bằng mồ hôi, nước mắt và gần như cả cuộc đời mình.

Nói về việc bảo tồn Đồi Thông Phương Bối không thể không nhắc tới Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Thiền sư Thích Thanh Từ, Sư cô Thích Nữ Chân Không, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn và bà Nguyễn Thị Phượng. Những con người đã góp phần tạo nên linh hồn của vùng đất này.

Suốt nhiều thập niên, Đồi Thông Phương Bối đã tồn tại như một không gian đặc biệt, một nơi để con người trở về với thiên nhiên, trở về với sự tĩnh lặng và trở về với chính mình.

Chúng tôi tin rằng một cánh rừng không chỉ có giá trị bởi gỗ hay đất. Một vùng đồi không chỉ có giá trị bởi kinh tế hay quy hoạch. Có những nơi mang giá trị tinh thần, văn hóa và ký ức cộng đồng cần được gìn giữ cho các thế hệ tương lai.

Vì vậy chúng tôi nguyện chung tay bảo vệ màu xanh của rừng thông Phương Bối, gìn giữ cảnh quan tự nhiên và hệ sinh thái bản địa, lưu giữ các dấu tích lịch sử và văn hóa liên quan đến Phương Bối Am, bảo tồn ký ức gắn với Thiền sư Thích Nhất Hạnh và thi sĩ Nguyễn Đức Sơn, nuôi dưỡng tinh thần sống hài hòa giữa con người và thiên nhiên, đồng thời xây dựng Đồi Thông Phương Bối trở thành một không gian văn hóa, sinh thái và tâm linh mang lợi ích chung cho cộng đồng.

Chúng tôi cam kết không biến Phương Bối thành nơi khai thác thương mại đại trà, không đánh đổi rừng thông và sự tĩnh lặng lấy những lợi ích ngắn hạn, không để những giá trị quý báu của vùng đất này mất đi trong im lặng.

Chúng tôi hiểu rằng bảo tồn không phải để giữ quá khứ như một bảo tàng chết, mà để giữ lại một mạch sống cho hiện tại và tương lai.

Đồi Thông Phương Bối cần được bảo tồn không chỉ cho hôm nay, mà cho nhiều thế hệ mai sau. Để mai này vẫn còn những hàng thông reo trong gió, vẫn còn những bước chân thiền hành trên đất cũ, vẫn còn một nơi để con người tìm về giữa một thế giới ngày càng nhiều bất an và đổ vỡ.

Giữ Phương Bối không chỉ là giữ một khu rừng, mà là giữ lại một phần tâm hồn của vùng đất này.

Và để mạch sống Phương Bối tiếp tục được nối dài.

Chúng tôi rất mong được lắng nghe ý kiến đóng góp, chia sẻ và suy nghĩ của các cá nhân, tổ chức và những người hữu duyên với Phương Bối. Xin hãy mạnh dạn bình luận hoặc chia sẻ quan điểm của mình về việc bảo tồn Đồi Thông Phương Bối.

PHƯƠNG BỐI & RỪNG THÔNGMỘT VÙNG ĐẤT ĐỂ TRỞ VỀXưa kia, dưới chân dãy Đại Lào trên cao nguyên Di Linh của vùng đất Tây Ngu...
13/05/2026

PHƯƠNG BỐI & RỪNG THÔNG
MỘT VÙNG ĐẤT ĐỂ TRỞ VỀ

Xưa kia, dưới chân dãy Đại Lào trên cao nguyên Di Linh của vùng đất Tây Nguyên, từng tồn tại những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, nơi cây rừng chen vai cùng sương núi, nơi chim muông, thú hoang và đồng bào bản địa cùng nương tựa vào nhau để sống. Ngày ấy, những khu rừng chưa mang tên gọi cụ thể. Người ta thường gọi từng vùng đất theo tên của chủ nhân để xác định vị trí giữa đại ngàn mênh mông.

Rồi vào năm 1957, một vị tăng trẻ tên Thích Nhất Hạnh cùng vài vị đồng môn tìm đến vùng đồi này. Giữa thiên nhiên tĩnh lặng và hoang sơ, họ nhận ra đây là nơi thích hợp cho đời sống tu tập nên đã dựng lên một am lá nhỏ lấy tên là Phương Bối để làm nơi hành đạo, viết sách và thiền quán.

Trong tác phẩm Nẻo Về Của Ý, Thiền sư từng giải thích: “Phương” nghĩa là thơm, là quý. “Bối” là lá bối đa, loại lá ngày xưa dùng để chép kinh Phật khi chưa có giấy. Vì vậy, “Phương Bối” có thể hiểu là nơi gìn giữ hương thơm của tuệ giác và đời sống tâm linh.

Những người tu học năm ấy đã khai khẩn đất đồi, làm đường, trồng trà, trồng hoa cúng Phật. Một đời sống thanh đạm và thiền vị âm thầm hình thành giữa núi rừng cao nguyên.

Vài năm sau, một vị hòa thượng mang chí nguyện phục hưng thiền phái Trúc Lâm Yên Tử tìm đến nơi này. Đó là Thích Thanh Từ. Cảm nhận được sự tĩnh lặng và linh khí của núi rừng Phương Bối, ông xin lập một thiền thất riêng để tu tập và đặt tên là Thiền Duyệt Thất, nghĩa là niềm vui an lạc có được từ thiền định.

Nhưng rồi chiến tranh lan rộng. Những người tu tập nơi đây buộc phải rời đi. Núi rừng không giữ được dấu chân người. Các am thất dần hoang phế theo năm tháng. Cỏ dại phủ kín lối đi, cây rừng mọc che lấp nền cũ. Phương Bối tưởng chừng chìm vào quên lãng.

Cho đến năm 1979. Sau ngày đất nước thống nhất, cố thi sĩ Nguyễn Đức Sơn được giao lại mảnh đất rừng này, nơi mà trước đó những người đồng bào dân tộc đã nhượng lại cho Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Ông đưa cả gia đình lên sống giữa vùng đồi gần như hoang phế ấy. Không điện. Không tiện nghi. Không phố thị. Chỉ có rau rừng, nấm dại, đất đỏ bazan và những mùa sương lạnh.

Nhưng cũng chính từ nơi đó, một hành trình hồi sinh kỳ lạ bắt đầu.

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn đã dành hơn bốn mươi năm đời mình để trồng rừng. Ông lặng lẽ gieo xuống từng cây thông non trên những quả đồi trọc khô cằn năm nào. Và thời gian đã trả lời cho tất cả. Hàng vạn cây thông lớn dần theo năm tháng, phủ xanh những triền đồi, tạo nên một vùng thông reo ngút ngàn giữa cao nguyên Bảo Lộc. Người dân địa phương từ lâu đã quen gọi nơi ấy bằng một cái tên rất đẹp: Đồi Thông Phương Bối.

Ngày nay, những hàng thông ấy vẫn đứng đó, hứng sương mai như những dải lụa trắng giăng ngang sườn núi, tỏa bóng mát và mùi nhựa thông ngai ngái trên từng lối nhỏ quanh đồi.

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn cũng chọn nằm lại mãi mãi trên chính mảnh đất mình đã dành cả đời để gìn giữ. Trên bia mộ ông có khắc mấy dòng ngắn ngủi:

“Ta đến đây
khác với mây
là ở lại.”

Bên cạnh ông là phần mộ của người con trai mất khi còn nhỏ do ăn phải rau rừng. Một nỗi đau mà ông từng viết bằng những câu thơ thống thiết trong tập “Chút Lời Mênh Mông”:

“Sao cãi
lời cha
bỏ ra
gò mả.”

Ngày nay, mạch sống của Phương Bối vẫn đang tiếp tục được nối dài. Dưới những tán rừng ấy, sa môn Thích Ngộ Chánh, người con út của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, đang tiếp nối tâm nguyện của người đi trước.

Giữa triền đồi lộng gió, một thiền thất nhỏ mang tên Tùng Lâm Thất được dựng lên bên rừng thông. Trước sân là những vườn ươm sơn tùng non. Những cây tùng ấy rồi sẽ tiếp tục được mang đi trồng trên đất đỏ bazan Phương Bối khi đủ lớn để chịu được gió núi và sương lạnh cao nguyên. Có lẽ, việc chọn cây sơn tùng cũng mang theo một ý nghĩa riêng, biểu tượng cho sự thanh cao, bền bỉ và can trường giữa cuộc đời nhiều biến động.

Ngày nay, Phương Bối Am và Thiền Duyệt Thất chỉ còn lại dấu tích trên thảm cỏ xanh. Nhưng tinh thần của những nơi ấy vẫn chưa từng mất đi. Nó vẫn hiện diện trong rừng thông, trong văn học, trong ký ức của nhiều người và trong những bước chân tìm về nơi này.

Nhiều bậc cao tăng, học giả và văn nghệ sĩ từng đặt chân đến Phương Bối như Thích Tuệ Sỹ, Lê Mạnh Thát, Trịnh Công Sơn, Bùi Giáng, Phạm Thiên Thư… Bởi có lẽ nơi này mang một nguồn năng lượng rất khác. Một sự tĩnh lặng khiến con người muốn sống chậm lại, muốn lắng nghe chính mình, muốn trở về.

Trong “Nẻo Về Của Ý”, Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng viết: “Phương Bối không thuộc về chúng ta. Chính chúng ta thuộc về Phương Bối.”

Có lẽ vì vậy mà Phương Bối chưa bao giờ chỉ là một khu đất. Nó là ký ức, là văn hóa, là thiên nhiên, là đời sống tâm linh, là một phần linh hồn của cao nguyên Bảo Lộc.

Và hơn hết, giữa một thời đại nhiều bất an và áp lực, Phương Bối vẫn đang âm thầm làm một công việc rất quan trọng: chữa lành tâm hồn con người.

SG, 04/2026
Nguyễn Trí Cảm

03/05/2026

Trở về với giây phút hiện tại, ta mới thật sự chạm vào sự sống.
Trời xanh, mây trắng, thông reo, hoa nở… tất cả vẫn đang ở đó, rất nhiệm màu.

Chỉ vì ta bị quá khứ kéo lại, tương lai lôi đi, nên đã vô tình bỏ lỡ.

Dừng lại một chút thôi — và sống sâu sắc ngay bây giờ.

Address

Trương Định/Tổ Dân Phố 2 Lộc Châu/Phường 3 Bảo Lộc
Bảo Lộc
66469

Telephone

+84825833383

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đồi Thông Phương Bối posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Đồi Thông Phương Bối:

Share