Đồi Thông Phương Bối

Đồi Thông Phương Bối Một hành trình tiếp nối di sản, gìn giữ ký ức và thiên nhiên cho mai sau.

Đồi Thông Phương Bối: Từ Phương Bối Am của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, đến Đồi Thông Sơn Núi bạt ngàn, nay là Đồi Thông Phương Bối được Thầy Thích Ngộ Chánh tìm phương án bảo tồn. Đồi Thông Phương Bối là một không gian sinh thái tại Bảo Lộc, nơi hội tụ giữa thiên nhiên, văn hóa và đời sống tâm linh. Vùng đất này gắn liền với dấu ấn của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Hòa thượng Thích Thanh Từ và thi sĩ Nguyễn Đức Sơn. Trước đây, nơi này được Thiền sư Thích Nhất Hạnh đặt tên là Phương Bối Am – một chốn tu học và thực tập đời sống tỉnh thức giữa thiên nhiên. Tác phẩm “Nẻo Về Của Ý” của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, viết về vùng đất này, đã được dịch ra nhiều ngôn ngữ, góp phần lan tỏa giá trị văn hóa và tinh thần của Phương Bối đến với đông đảo bạn đọc. Sau ngày đất nước thống nhất, khu vực này được Thiền sư giao lại cho gia đình thi sĩ Nguyễn Đức Sơn. Tại đây, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn đã trồng nên hàng vạn cây thông, góp phần tạo nên diện mạo đặc trưng của vùng đất; từ đó người dân địa phương quen gọi là Đồi Thông Sơn Núi. Từ năm 2015, Thầy Thích Ngộ Chánh – người con trai út của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn – trở về phụ cha tiếp quản, tiếp nối tâm nguyện gìn giữ và phát triển nơi này, chính thức đặt tên là Đồi Thông Phương Bối như ngày nay.

Đồi Thông Phương Bối không chỉ là một cảnh quan tự nhiên, mà còn là nơi lưu giữ ký ức, văn hóa và đời sống tâm linh của nhiều thế hệ. Với định hướng gìn giữ không gian sinh thái và lan tỏa lối sống hài hòa với thiên nhiên, nơi đây mong muốn nhận được sự đồng hành của cộng đồng để những giá trị quý báu ấy được bảo tồn bền vững cho mai sau.

Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây… Ngày giỗ của Ông, tôi không nghĩ đến một nhà thơ, mà nghĩ về một ngọn núi.Khô...
22/06/2026

Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

Ngày giỗ của Ông, tôi không nghĩ đến một nhà thơ, mà nghĩ về một ngọn núi.

Không phải ngọn núi thuộc sơn hà địa vực hay đâu đó trong huyền thoại. Mà là một đỉnh cô phong đứng giữa quang cảnh văn học Việt Nam hiện đại, lặng lẽ hứng chịu nắng mưa thời gian, để rồi một ngày nào ta chợt nhận ra có nhiều cánh rừng ở chung quanh đã đổi thay, nhiều con sông đã chuyển dòng và bao thành phố đã từng mọc lên rồi sụm xuống. Nhưng ngọn núi ấy thì vẫn còn đây của một dáng vẻ bất khả thuần hóa.

Nơi ký ức văn học, người ta thường nhớ đến một số thi sĩ nhờ những tác phẩm để đời. Số khác gắn liền với một khuynh hướng thẩm mỹ hay trường phái tư tưởng. Rồi có những tác giả được lưu danh bởi một biến cố lịch sử đã làm thay đổi vận mệnh của cả một thế hệ. Nguyễn Đức Sơn thật hiếm hoi, Ông được nhớ bởi chính cách mình hiện hữu giữa cuộc đời.

Lịch sử văn học Việt Nam thế kỷ XX có một thế hệ trí thức đặc biệt xuất hiện như những hiện tượng không thể lặp lại. Họ không xem văn chương là một nghề nghiệp nhưng xem đó như một hình thức tồn tại. Bấy giờ, chữ nghĩa chỉ là phần nổi của một hành trình sâu hơn, nơi chính đời sống trở thành tác phẩm sau cuối.

Nếu Bùi Giáng giống như một đám mây lang thang trên bầu trời chữ nghĩa, biến cuộc đời thành một cuộc rong chơi siêu thực giữa phố xá nhân gian. Phạm Công Thiện như một tia chớp xé ngang bầu trời triết học, biến cuộc đời thành một cuộc phiêu lưu tư tưởng đi từ Nietzsche đến Hoa Nghiêm, từ Heidegger đến tiếng chuông chùa khuya. Và thầy Tuệ Sỹ là tiếng chuông chìm trong sương sớm khiến cuộc đời trở thành một hành trình thiền quán, nơi lịch sử, thân phận và siêu hình gặp nhau trong những vần thơ u tịch.

Thì Nguyễn Đức Sơn khác. Ông lặng lẽ đi về phía núi, và như một tảng đá nằm im hứng gió.

Bởi những thao thức lớn của thời đại dường như chưa bao giờ là điều khiến Ông bận lòng. Ông không xuất hiện như nhà tư tưởng đi tìm lời giải minh cho thế giới, cũng không mang dáng dấp của một người muốn dẫn dắt hay cải tạo nó. Giữa những phong trào, tiếng nói và những xác tín không ngừng va chạm nhau trong một thế kỷ đầy xung động, Ông chọn lui ra một khoảng cách đủ xa để giữ cho mình sự tĩnh lặng. Chính nhờ khoảng cách tưởng như xa lìa ấy, bao điều cốt lõi nhất của thân phận con người lại hiện hình rõ ràng hơn bao giờ hết.

Đọc thơ Nguyễn Đức Sơn, người ta thường bị choáng bởi cái hoang dã. Những câu thơ như vụt lên từ đất đá. Những hình ảnh như vừa bước ra từ rừng sâu. Ngôn ngữ lắm phen chẳng cần vẻ lịch lãm của thi ca đô thị mà mang hơi thở của cỏ dại, của đất bùn và của một thế giới còn nguyên sơ trước khi văn minh phủ lên nó những lớp phấn son loè loẹt.

Nhưng khi bước qua khỏi những g*i góc của ngôn từ, chúng ta mới thật sự nhìn thấy phần mềm yếu nhất trong con người ấy, sau nửa đời nhìn lại đã không còn tha thiết tranh biện với nhân gian. Ông đem những câu hỏi của mình gửi cho mây, cho đá, cho những hàng thông đứng lặng bên đồi. Không phải vì nơi đó có thể trả lời Ông được điều gì mà vì giữa đất trời, Ông còn nhìn thấy một thứ chân thật mà con người đang dần đánh mất.

Nguyễn Đức Sơn đã sống phần lớn cuộc đời như vậy. Để rồi từ đây người đọc hiểu rằng sau cái vẻ bất kham vốn không phải là sự khinh bạc cuộc đời. Ngược lại, đó là một mối tình quá thiết tha đối với con người, nên Ông không thể dễ dàng tha thứ cho những gì đang khiến con người ngày càng xa lạ với chính mình. Ông chọn Đồi Phương Bối, nơi ấy cư trú nhưng đồng thời là một tuyên ngôn hiện sinh. Trong khi thế giới ngày càng bị cuốn vào những cuộc chạy đua của danh vọng, quyền lực và tiếng nói, Ông chọn vui với những hàng thông réo rắt bên đồi.

Bởi cho đến một lúc nào đó, chữ nghĩa không còn đủ sức dung chứa những điều sâu thẳm nhất trong lòng người. Một cây thông sẽ trở thành một câu thơ. Một đồi thông trở thành bản trường ca. Một đời sống lặng lẽ trở thành một tác phẩm.

Nhìn lại văn học Việt Nam hiện đại, đôi khi chúng ta dễ nhớ đến những tác phẩm nổi tiếng nhưng quên mất những nhân cách đã tạo ra chúng. Tuy nhiên thời gian vẫn luôn công bằng theo cách riêng của nó. Những gì thuộc về thời thượng thường phai nhạt nhanh nhất. Những gì thuộc về cốt lõi sẽ tồn tại lâu hơn.

Mai sau, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn có thể không còn được nhắc đến nhiều như những tên tuổi từng chiếm lĩnh diễn đàn văn học. Nhưng mỗi lần người ta nhắc đến Ông, vẫn có một cảm giác đặc biệt. Không phải tác giả mà là cảm giác về một khả thể tồn sinh khác của con người.

Ông sống mà không cần thuộc về đám đông. Sống mà không cần chiến thắng bất kỳ điều gì. Sống như một thân cây mọc trên sườn núi, lặng lẽ hứng gió và âm thầm đi hết hành trình riêng của chính mình.

Đây chính là bài thơ lớn nhất mà Ông để lại.

“Mai sau tắt lửa mặt trời
Chuyện linh hồn với luân hồi có không?”

Ngày giỗ của Ông đến rồi đi như bao ngày giỗ khác trong đời sống văn học. Nhưng đâu đó trên những ngọn Đồi Phương Bối, trong tiếng thông reo của một mùa gió dĩ vãng, ta vẫn có thể hình dung một bóng người còm cỏi đang ngồi nhìn mây chìm vào khoảng trời xanh vô tận…

Người ấy tuy đã đi xa. Nhưng ngọn núi thì vẫn sừng sững ở đó giữa những ồn ào ngày càng dày đặc của thế kỷ này.

Nhớ Ông, người đã từng sống như thế, viết như thế và từ chối thế gian như thế, cũng đủ khiến chúng ta tin rằng văn học không đơn thuần chỉ là nghệ thuật của ngôn từ. Ở bình diện sâu nhất, nó là nghệ thuật gìn giữ phẩm giá của một tâm hồn.

Nhân khứ sơn do tại – Người đi rồi. Núi vẫn còn đây.

Yuma, AZ 11.06.2026
UYÊN NGUYÊN

Ảnh: Lễ tưởng niệm thi sĩ Nguyễn Đức Sơn tại Tùng Lâm Thất, Đồi Thông Phương Bối. Thích Ngộ Chánh cùng quý Phật tử thành kính dâng nén tâm hương tưởng nhớ người thi sĩ đã chọn núi đồi, thông reo và đời sống lặng lẽ làm bài thơ lớn nhất của mình. Người đi rồi. Núi vẫn còn đây...

HƯƠNG TRÀ PHƯƠNG BỐIGhi về một đêm với Hòa thượng Tuệ SỹThích Ngộ ChánhCó những cuộc gặp gỡ, dù chỉ diễn ra một lần, lại...
17/06/2026

HƯƠNG TRÀ PHƯƠNG BỐI

Ghi về một đêm với Hòa thượng Tuệ Sỹ

Thích Ngộ Chánh

Có những cuộc gặp gỡ, dù chỉ diễn ra một lần, lại trở thành cột mốc soi sáng cả một chặng đường tu tập dài phía trước.

Với tôi, đêm tháng Giêng năm 2013 tại Đồi Thông Phương Bối, bên cạnh Hòa thượng Tuệ Sỹ, chính là một cuộc gặp gỡ như thế.

Hôm ấy, khi ánh chiều vừa đổ bóng, một bếp lửa nhỏ được nhen lên giữa đồi thông. Ấm trà được châm nước nhiều lần. Câu chuyện về văn chương, Phật học, nhân tình thế thái và những chiêm nghiệm về quê hương đất nước cứ thế chảy dài từ khoảng bốn giờ chiều cho đến tám giờ sáng hôm sau.

Suốt gần mười sáu tiếng đồng hồ được ngồi lắng nghe Hòa thượng luận bàn, tôi nhận ra mình không chỉ đang đối diện với một học giả uyên bác, mà còn được ngồi bên một con người đã đi qua nhiều biến động của thời đại mà vẫn giữ được sự an nhiên và tự do nội tâm.

Điều khiến tôi xúc động nhất là cách Hòa thượng kể về những năm tháng lao tù. Trong lời kể của Ngài không có bóng dáng của sự oán hận, không một chút cay đắng, cũng không có tâm trạng của một người từng chịu nhiều oan khuất. Ngài nhắc lại những biến cố ấy bằng một giọng điềm đạm, đôi khi điểm xuyết bằng một nụ cười thanh thoát, như thể đó là những chất liệu quý giá đã giúp tôi luyện nên một nội tâm vững chãi trước mọi nghịch cảnh.

Trong tĩnh lặng của đêm Phương Bối, Hòa thượng bất chợt đọc cho tôi nghe bốn câu thơ trong bài Những năm anh đi:

"Mười năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản tình ca vô tận của Đông phương."

Giữa tiếng thông reo và hơi ấm của trà, tôi chợt hiểu rằng bốn câu thơ ấy dường như cũng là một nét phác họa về đời sống tinh thần của Hòa thượng. Một con người đã đi qua những dữ dội của thời cuộc, đã nếm trải tù đày và cô quạnh, nhưng vẫn giữ được tâm hồn rộng mở, một nụ cười thanh thoát và sự tự do nội tâm của một hành giả.

Hơn mười năm đã trôi qua. Hòa thượng nay đã thong d**g về cõi vô tung. Đồi Thông Phương Bối vẫn đó. Bếp lửa năm nào đã thành tro bụi, nhưng dư âm của đêm trà ấy vẫn là một ngọn lửa âm ỉ trong tôi.

Đó cũng là đêm tôi học được một bài học không có trong kinh sách: tự do không nằm ở hoàn cảnh, mà ở chỗ tâm không bị giam cầm bởi hận thù, tiếc nuối hay sợ hãi.

Xin thành kính tưởng niệm và tri ân Hòa thượng Tuệ Sỹ.

Đồi Thông Phương Bối, tháng 6 năm 2026

Thích Ngộ Chánh



MỖI HÀNH ĐỘNG ĐỀU CÓ Ý NGHĨATừ Đồi Thông Phương Bối, nơi từng hàng cây, từng ngọn gió và từng khoảng lặng đều nhắc nhở c...
15/06/2026

MỖI HÀNH ĐỘNG ĐỀU CÓ Ý NGHĨA

Từ Đồi Thông Phương Bối, nơi từng hàng cây, từng ngọn gió và từng khoảng lặng đều nhắc nhở con người biết sống chậm lại, biết lắng nghe và biết thương lấy thiên nhiên, chúng ta cùng nhìn lại trách nhiệm của mình đối với hành tinh này.

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 từng nhắc nhở:

“When greed replaces compassion and consumption outweighs responsibility, nature pays the price. This image is a reminder that every action matters. Let us choose kindness, sustainability, and respect for our planet before it is too late.”

Việt ngữ:

“Khi lòng tham thay thế lòng trắc ẩn, và thói quen tiêu thụ vượt lên trên tinh thần trách nhiệm, thiên nhiên chính là nơi phải gánh chịu hậu quả. Hình ảnh này là lời nhắc nhở rằng mỗi hành động của chúng ta đều có ý nghĩa. Hãy cùng chọn sự tử tế, lối sống bền vững và lòng tôn trọng đối với hành tinh này, trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.”

Lời nhắc nhở ấy không chỉ là một thông điệp về môi trường, mà còn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc về đạo đức sống của con người hôm nay.

Khi con người để lòng tham dẫn dắt, thiên nhiên bị tổn thương. Khi sự tiêu thụ trở nên vô độ mà thiếu trách nhiệm, rừng cây, dòng nước, đất đai, không khí và muôn loài đều phải gánh chịu hậu quả.

Bảo vệ thiên nhiên không phải là một khẩu hiệu xa vời. Đó là sự tỉnh thức bắt đầu từ từng hành động nhỏ trong đời sống hằng ngày: bớt xả rác, bớt lãng phí, trồng thêm một cây xanh, giữ gìn một khoảng rừng, thương yêu muôn loài và sống có trách nhiệm hơn với hành tinh mà tất cả chúng ta đang nương tựa.

Đối với Đồi Thông Phương Bối, giữ rừng không chỉ là giữ cây. Đó còn là giữ lại một mạch sống tâm linh, văn hóa và sinh thái cho hôm nay và cho mai sau.

Sống tử tế với thiên nhiên cũng là sống tử tế với chính mình.




Bài viết đầu tiên trên Blog Phật Pháp Giữa Đời Thường.Một góc nhìn về Đồi Thông Phương Bối như một di sản tâm linh, văn ...
08/06/2026

Bài viết đầu tiên trên Blog Phật Pháp Giữa Đời Thường.

Một góc nhìn về Đồi Thông Phương Bối như một di sản tâm linh, văn hóa và sinh thái đang được gìn giữ cho mai sau.

Phật Pháp Giữa Đời Thường là không gian lưu giữ và chia sẻ những câu chuyện về Đồi Thông Phương Bối, Tùng Lâm Thất và đời sống Phật pháp giữa cuộc đời.

Kính mời quý bạn hữu cùng đọc và chia sẻ:

https://phatphapgiuadoithuong.blogspot.com/2026/06/oi-thong-phuong-boi-mach-song-tam-linh.html

VIẾNG ÔNG SƠN NÚI Ngàn trăng vừa gục bên thềm Lửa gom tịch mịch chào đêm mịt mùng Thẳm xa nào cõi vô cùng Đồi thông trầm...
06/06/2026

VIẾNG ÔNG SƠN NÚI

Ngàn trăng vừa gục bên thềm
Lửa gom tịch mịch chào đêm mịt mùng
Thẳm xa nào cõi vô cùng
Đồi thông trầm mặc chập chùng nắng sương
Khói mây dặm mỏi vô thường
Đá chen cỏ dại, nước gương khe chiều
Phượng mùa qua ngõ tịch liêu
Khuất tầm bóng núi lệch xiêu ngày tàn
Lời kinh kệ trỗi chiên đàn
Tiễn người sao khóc đôi làn lệ nhanh
Lão về không , nhắn cao xanh
Tám mươi tư cũng xa đành cuộc chơi

Houston 11/6/2020
Đặng Toản

Thông vẫn reo trên đồi cũ, thơ vẫn còn trong lòng người đọc.Xin tri ân anh đã nhớ đến thi sĩ Nguyễn Đức Sơn - Sao Trên R...
03/06/2026

Thông vẫn reo trên đồi cũ, thơ vẫn còn trong lòng người đọc.
Xin tri ân anh đã nhớ đến thi sĩ Nguyễn Đức Sơn - Sao Trên Rừng bằng những vần thơ đẹp. 🙏

MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG CHO NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Nhân dịp tưởng niệm sáu năm ngày thi sĩ Nguyễn Đức Sơn (Sơn Núi) rời cõi tạm, Phật Pháp Giữa Đời Thường xin được chia sẻ bức chân dung và bài thơ "Siêu Quần" do anh Tâm Không Vĩnh Hữu sáng tác.

Trong đạo Phật, sự tưởng niệm không chỉ dành cho người đã mất, mà còn là cơ hội để người còn sống nuôi dưỡng lòng biết ơn. Một nén hương, một bài thơ, một bức tranh hay một ký ức đẹp đôi khi cũng là một hình thức thực tập chánh niệm và tri ân.

Sáu năm đã trôi qua kể từ ngày thi sĩ Nguyễn Đức Sơn rời thế gian. Thân tứ đại đã trở về với đất trời, nhưng những vần thơ, những hàng thông ở Phương Bối và những tình cảm mà ông để lại trong lòng bằng hữu, học trò và độc giả vẫn còn hiện hữu.

Xin được cúi đầu trước những nghĩa tình ấy.

Nguyện cho tất cả chúng ta, khi nhớ về người đã khuất, cũng biết trân quý hơn những người đang còn hiện diện bên mình hôm nay.

SIÊU QUẦN

Lời ru bọt nước chưa dừng
Hoa cô độc hát trên rừng thông reo
Cát bụi mệt mỏi tan theo
Thơ đêm nguyệt động thăng vèo tuyệt luân

Mộng du trên đỉnh mùa xuân
Muôn đêm tri vọng vạn lần thăng hoa
Núi thần ôm du sĩ ca
Chòi hoang tóc gió ngọc ngà thôi bay

Thời không tịnh khẩu quăng chày
Trăm năm thơ vẫn lưu đây siêu quần!

Tâm Không Vĩnh Hữu


THÔNG BÁO VỀ NGÀY GIỖ HẰNG NĂM CỦA THI SĨ NGUYỄN ĐỨC SƠN (SƠN NÚI) 🕯️Kính gửi thân bằng quyến thuộc, bạn hữu gần xa cùng...
02/06/2026

THÔNG BÁO VỀ NGÀY GIỖ HẰNG NĂM CỦA THI SĨ NGUYỄN ĐỨC SƠN (SƠN NÚI) 🕯️

Kính gửi thân bằng quyến thuộc, bạn hữu gần xa cùng những độc giả yêu mến thơ Nguyễn Đức Sơn,

Sau khi đối chiếu các nguồn tư liệu và thống nhất theo tập quán giỗ kỵ truyền thống của gia đình, Đồi Thông Phương Bối xin trân trọng thông báo:

🕯️ Ngày giỗ hằng năm của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn sẽ được tổ chức vào ngày 20 tháng 4 âm lịch.

Thi sĩ Nguyễn Đức Sơn rời cõi tạm vào ngày 11/06/2020 dương lịch, nhằm ngày 20/04 nhuận năm Canh Tý. Theo tập quán truyền thống của gia đình, ngày 20/04 âm lịch hằng năm được chọn làm ngày tưởng niệm chính thức.

Đây là dịp để thân quyến, bằng hữu, độc giả và những người hữu duyên cùng nhau tưởng nhớ một hồn thơ độc đáo của văn học Việt Nam, một con người đã dành phần lớn cuộc đời mình gắn bó với Đồi Thông Phương Bối và để lại nhiều dấu ấn trong lòng người yêu văn chương.

Chúng tôi xin thông báo để những người yêu mến thi sĩ được biết và cùng hướng lòng tưởng niệm.

Nguyện cho những hàng thông Phương Bối vẫn mãi xanh trên quê hương Bảo Lộc, tiếp tục kể câu chuyện về một đời thơ, một đời người và những giá trị tinh thần mà thi sĩ Nguyễn Đức Sơn đã để lại cho mai sau.

Trân trọng,

Đồi Thông Phương Bối
Tháng 6 năm 2026


TÙNG LÂM THẤT MẠCH SỐNG TIẾP NỐI GIỮA ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐIGiữa Đồi Thông Phương Bối, thành phố Bảo Lộc, có một mái thất ...
31/05/2026

TÙNG LÂM THẤT MẠCH SỐNG TIẾP NỐI GIỮA ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐI

Giữa Đồi Thông Phương Bối, thành phố Bảo Lộc, có một mái thất nhỏ mang tên Tùng Lâm Thất.

Nơi ấy không chỉ là chốn tu học của thầy Thích Ngộ Chánh, mà còn là một phần trong hành trình gìn giữ những dấu tích còn lại của Phương Bối Am, vùng đất từng gắn liền với Thiền sư Thích Nhất Hạnh, với Thiền Duyệt Thất của Hòa thượng Thích Thanh Từ và với hơn bốn mươi năm trồng thông, giữ đất của cố thi sĩ Nguyễn Đức Sơn.

Trải qua nhiều biến động của thời gian, Đồi Thông Phương Bối vẫn còn đó những hàng thông xanh, những nền am cũ và những câu chuyện chưa bao giờ khép lại.

Từ năm 2020, sau khi thi sĩ Nguyễn Đức Sơn qua đời, thầy Thích Ngộ Chánh dựng nên Tùng Lâm Thất như một nơi nương tựa tu học, đồng thời âm thầm tiếp tục chăm sóc vùng đất đã gắn bó với gia đình suốt nhiều thập niên.

Mỗi ngày trôi qua, việc chăm sóc cây cối, giữ gìn lối đi, bảo vệ những gốc thông già hay trồng thêm những cây non mới không chỉ là công việc thường nhật, mà còn là một cách thực tập chánh niệm và gìn giữ màu xanh cho Đồi Thông Phương Bối.

Ngày nay, nhiều người tìm về Đồi Thông Phương Bối không chỉ để ngắm thông reo hay tìm một khoảng lặng giữa cuộc sống bộn bề. Họ tìm về để cảm nhận hơi thở của Phương Bối Am năm xưa, để nhớ đến Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Hòa thượng Thích Thanh Từ, thi sĩ Nguyễn Đức Sơn và những người đang âm thầm tiếp nối công việc gìn giữ vùng đất này.

Giữa những đổi thay của thời đại, Tùng Lâm Thất vẫn lặng lẽ hiện diện như một mạch sống tiếp nối giữa quá khứ và hiện tại.

Bởi có những giá trị không thể đo bằng vật chất hay những công trình lớn nhỏ, mà được gìn giữ bằng tình yêu, sự kiên trì và lòng biết ơn đối với những người đi trước.

Phương Bối là nơi để về, không phải để đến.

MẠCH NGUỒN TỈNH THỨC: TỪ PHƯƠNG BỐI AM ĐẾN LÀNG MAI PHÁP Lành thay duyên lành nối tiếp! Thật xúc động khi thấy Sư Tuệ Đứ...
27/05/2026

MẠCH NGUỒN TỈNH THỨC: TỪ PHƯƠNG BỐI AM ĐẾN LÀNG MAI PHÁP

Lành thay duyên lành nối tiếp! Thật xúc động khi thấy Sư Tuệ Đức mang theo năng lượng của gió ngàn Bảo Lộc và đại ngàn Nam Cát Tiên đến với tăng thân Làng Mai Pháp. Từ Phương Bối Am năm xưa đến nay, mảnh đất này vẫn âm thầm ôm ấp những dấu chân tỉnh thức.

Kính mời đại chúng cùng lắng đọng tâm tư qua bài phỏng vấn sâu sắc của trang Phật Pháp Giữa Đời Thường để cảm nhận trọn vẹn mạch nguồn chánh niệm này:

👉 Đọc bài viết đầy đủ tại đây: https://www.facebook.com/photo?fbid=1574616948002535&set=a.527575809373326

Đồi Thông Phương Bối nguyện luôn giữ gìn không gian xanh nguyên sơ này, sẵn sàng làm nhịp cầu dưỡng sinh và thực tập chánh niệm để đón đợi những tâm hồn muốn quay về dừng lại, thở sâu và thuộc về đất mẹ. 🙏

Ảnh Sư Tuệ Đức (Rừng Gọi) tĩnh tọa bên ngoài thư thất của Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Làng Mai, Pháp.

----------------------------------------

ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐI: HÀNH TRÌNH ĐI QUA BÃO GIÔNG VÀ TÂM NGUYỆN GIỮ LẠI MÀU XANH DI SẢNTự sự của Thầy Thích Ngộ Chánh Gi...
23/05/2026

ĐỒI THÔNG PHƯƠNG BỐI: HÀNH TRÌNH ĐI QUA BÃO GIÔNG VÀ TÂM NGUYỆN GIỮ LẠI MÀU XANH DI SẢN
Tự sự của Thầy Thích Ngộ Chánh

Giữa những đêm sâu tịch mịch nơi Đồi Thông Phương Bối, lắng nghe tiếng gió đại ngàn ngút ngàn qua kẽ lá, tôi thường lặng lòng tự hỏi: Cuộc đời mình rốt cuộc đã đi qua những gì? Có những khoảnh khắc, ngoảnh lại thấy mọi biến động chỉ như một giấc mộng dài; nhưng cũng có lúc, nó lại hiện lên như một trận cuồng phong chưa bao giờ thực sự tan đi.

Tôi sinh ra tại vùng đất sương mù Bảo Lộc (Lâm Đồng), là con trai út của thi sĩ Nguyễn Đức Sơn (Sơn Núi) và bà Nguyễn Thị Phượng. Ba tôi sống một cuộc đời như lửa – dữ dội, nổi loạn và cô độc. Mẹ tôi lại sống như đất – âm thầm, nhẫn nại, chở che và hy sinh gần như cả cuộc đời mà không một lời oán thán. Trưởng thành từ hai khoảng trời đối lập ấy, ngay từ thuở thiếu thời, tâm thức tôi đã mang những lối rẽ khác biệt với thế gian. Giữa chốn đô thị phồn hoa và những cuộc vui náo nhiệt, tôi lại tìm thấy sự an trú nơi khói nhang bảng lảng, tiếng chuông chùa thanh tịnh và màu áo nâu sồng.

Cái duyên trần thế khép lại vào một ngày còn rất nhỏ, khi tôi theo anh trai lên chùa Phước Huệ chơi rồi quyết định xin ở lại xuống tóc quy y. Thuở ấy, một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi đầu chẳng thể lý giải hết ngọn nguồn của hai chữ “đi tu”, chỉ biết sâu thẳm trong tâm khảm có một tiếng gọi vô hình mách bảo rằng: Mình thuộc về chốn này.

Thế nhưng, hành trình cầu đạo của tôi chẳng hề phẳng lặng như người đời thường tưởng tượng. Con đường ấy dập dềnh qua những tháng ngày lang thang, những lần rời xa cửa thiền, và cả những cơn bạo bệnh tưởng chừng đã chạm ngõ tử sinh. Tôi đã đi qua tận cùng của sự cô độc để rồi chính trong những năm tháng khắc nghiệt ấy, đôi mắt tôi bắt đầu nhìn thấu thực tại của nhân gian. Tôi nhìn thấy cái nghèo bủa vây, thấy những thân phận bất hạnh chìm nổi, và nhận ra rằng có những điều trong kinh sách vốn rất hiển bày, nhưng khi bước ra ngoài vách chùa lại trở nên vô cùng phức tạp.

Sự chuyển hóa trong tâm thức đưa tôi đến một quyết định: Tôi không thể chỉ bình yên ngồi nơi chánh điện tụng kinh, niệm Phật. Tôi phải đi vào cuộc đời, làm một điều gì đó thiết thực cho con người.

Tại vùng đất nghèo khó Đăng Hà (Bù Đăng, Bình Phước), tôi tạo dựng Bối Diệp Thất. Giữa muôn vàn gian khó của buổi ban đầu, tôi mới thực sự chạm ngõ triết lý “Phật Pháp Giữa Đời Thường”. Đạo Phật lúc bấy giờ không còn là những giáo lý cao siêu trừu tượng, mà hiển hiện qua một bao gạo trao tay người đói, một chuyến thiện nguyện sưởi ấm vùng sâu, một lời ủi an cho linh hồn tuyệt vọng, hay đơn giản là một mái hiên chùa che mưa che nắng cho những phận người lỡ bước quay về.

Năm 2014, bước ngoặt lớn gọi tôi trở về lại Phương Bối khi bóng xế tà dương đã đổ xuống đời ba. Khi ấy, khu đồi thông – di sản chắt chiu cả đời người của ba tôi – đang đứng trước nguy cơ bị tàn phá nặng nề. Bản đồ số của vùng đất này khi đó còn mờ nhạt, khiến rừng thông dễ dàng rơi vào tầm ngắm của những vấn đề phức tạp: từ nạn khai thác đá trái phép gây sạt lở nghiêm trọng, đến những tranh chấp đất đai dai dẳng và sự xâm lấn quyền sở hữu từ nhiều phía. Chứng kiến những hàng thông già mà ba đã dành trọn kiếp nhân sinh để gieo trồng bị tổn hại, lòng tôi thắt lại như chính một phần máu thịt của mình đang rỉ máu.

Cái tên Đồi Thông Phương Bối chính thức được định danh trên bản đồ và truyền thông từ niềm đau cùng khát vọng thiết lập một "lá chắn di sản". Tôi muốn dùng tư liệu và tiếng nói của mình để nối lại một ký ức vẹn nguyên cho đời sau. Một bên là Phương Bối Am – chứng tích tinh thần của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, một bên là đồi thông Sơn Núi – hình bóng của người cha tôn kính.

Đó cũng là chương dữ dội nhất trong cuộc đời tôi. Nhìn thấy rừng bị xâm hại, tôi chọn cách lên tiếng đối thoại và đấu tranh bảo vệ môi trường, bảo vệ sự tôn nghiêm của tôn giáo và đất đai bờ cõi. Sự dấn thân ấy đòi hỏi những cái giá rất đắt. Suốt nhiều năm liền, tôi phải sống giữa vòng vây của áp lực, biến động và cả những hiểu lầm bủa vây. Có lúc, con đường phía trước mờ mịt đến mức tôi không còn biết cuộc đời mình rồi sẽ trôi dạt về đâu.

Năm 2020, một ngày sau khi tôi vừa bước chân ra khỏi bệnh viện, ba tôi trút hơi thở cuối cùng. Biến cố ấy là khoảng lặng đau đớn nhất đời tôi. Có những nỗi đau lớn đến mức không thể khóc, không thể thành lời, cứ thế hóa thạch, nằm im lìm trong lồng ngực như một khối đá ngàn năm.

Sau ngày ba mất, vượt qua những đổ vỡ và áp lực, tôi lựa chọn một lối sống lặng lẽ và ẩn dật hơn để tiếp tục thực hiện tâm nguyện. Năm 2021, tôi chính thức tạo dựng Tùng Lâm Thất ngay giữa lòng rừng thông, âm thầm đặt từng viên gạch giữ đất, trồng thêm những cây tùng non và kiến tạo nên Ngộ Tùng Viên.

Đã có người từng hỏi tôi: Sau tất cả những giông bão, tranh chấp và mất mát đã qua, tại sao Thầy vẫn kiên trì bám trụ để bảo vệ ngọn đồi này?

Câu hỏi ấy chính tôi cũng không có lời đáp rõ ràng bằng ngôn từ thế gian. Có lẽ vì cuộc đời tôi đã chứng kiến quá nhiều sự đổ vỡ, nên ở chặng này, tôi chỉ muốn dốc chút sức tàn để níu giữ lại một chút gì đó cho mai sau. Một hàng thông reo, một gốc tùng già vững chãi trước tuế nguyệt, một mảnh ký ức vẹn nguyên và một màu xanh dịu mát cho đất mẹ Bảo Lộc.

Mai này, tôi cũng sẽ như bao cát bụi khác, lùi vào cõi hư vô. Nhưng nếu sau này, có một ai đó bước chân đến Đồi Thông Phương Bối, đứng dưới tán lá ngắm nhìn những cây tùng già tĩnh lặng giữa trời không, và nghe tiếng gió ngàn hòa âm qua rừng thông, thì có lẽ, chuyến dạo chơi ở trần gian này của tôi đã không hoàn toàn vô nghĩa.

Sau tất cả những thăng trầm đã bước qua, tâm nguyện lớn nhất mà tôi hằng gìn giữ cho đến hơi thở này chính là: Phật pháp không phải là cánh cửa để trốn chạy cuộc đời. Phật pháp là con đường để dấn thân vào giữa nhân gian, để thấu hiểu con người, thương yêu con người và xoa dịu những nỗi đau của cuộc đời này bớt đi một chút...

([Tư liệu lịch sử - Tâm nguyện bảo tồn văn hóa tâm linh và môi trường sinh thái Đồi Thông Phương Bối, Bảo Lộc, Lâm Đồng - Trích hồi ký Thích Ngộ Chánh]).

Address

Trương Định/Tổ Dân Phố 2 Lộc Châu/Phường 3 Bảo Lộc
Bảo Lộc
66469

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đồi Thông Phương Bối posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Đồi Thông Phương Bối:

Shortcuts

Share