Nơi bình yên và hạnh phúc

Nơi bình yên và hạnh phúc Bình yên khi ta gặp nhau.

Một đêm sương mù yên tĩnh ❤
10/08/2017

Một đêm sương mù yên tĩnh ❤

Tâm Hồn “bình yên” cảnh sẽ “bình yên”Bình yên trong tâm hồn là hạnh phúc nhấtKhi tâm hồn ta giữ được trạng thái quân bìn...
13/02/2017

Tâm Hồn “bình yên” cảnh sẽ “bình yên”

Bình yên trong tâm hồn là hạnh phúc nhất

Khi tâm hồn ta giữ được trạng thái quân bình với chính mình – hài lòng với những gì mình đang có, không mong muốn có thêm cũng không muốn loại trừ bớt – tức là ta cũng đang giữ được thế quân bình với vạn vật xung quanh.

Đây chính là nền tảng quan trọng để cho sự yên ổn ra đời.

Điều kỳ diệu là khi tâm bình yên ta sẽ thấy mọi đối tượng hay mọi vấn đề ở cung bậc khác, khá chính xác với những gì đang thật sự diễn ra.

Bởi tâm bình yên không những rất trong sáng, mà còn có thể kết nối với những năng lượng phóng ra từ chính đối tượng hay vấn đề đang tiếp xúc.

Vì vậy, khi tức giận hay yêu đương cuồng nhiệt, ta không thể nào thấy đúng đắn về thực tại.


Ta dường như ở trong một thế giới khác.

Khi nhìn những ngọn sóng lăn tăn trên mặt hồ, có thể ta nghĩ cái hồ này đang bị xáo động.

Hay khi nhìn thấy một màu trắng xóa bao phủ trên ngọn núi, ta lại tưởng ngọn núi này chắc đã già nua.

Nhưng đó là cái nhìn hời hợt. Khi tâm bình yên, quan sát kỹ hơn ta sẽ thấy cái xao động kia chỉ là phần trên mặt hồ bị gió tác động, chứ phía dưới mặt hồ vẫn yên lặng.

Ta cũng phát hiện ra cái trắng xóa kia chỉ do tuyết phủ, chứ ngọn núi vốn rất xanh, rất trẻ.

Khi tâm bình yên, ta sẽ thấy rõ đâu là hiện tượng đâu là bản thể, đâu là giả tạm đâu là chân thật.


Quan trọng hơn hết là ta đã tìm thấy được chính mình – cái tôi thật thà, hồn nhiên đã trôi lạc theo thăng trầm cuộc sống từ bấy lâu nay.

Tâm bình yên mới đích thực là tâm chân thật của ta; còn tâm lao xao chỉ là sự biến động trong nhất thời.

Đức Phật đã từng khẳng định: “Nhất thiết duy tâm tạo” – tám ta như thế nào thì ta sẽ cảm nhận thế giới xung quanh như thế ấy.

Đẹp-xấu, cao-thấp, sang-hèn, thuận- nghịch… vốn không phải là bản chất của thực tại.

Tất cả đều do tham-sân-si của con người dệt lên.

Khi được thỏa mãn những mong muốn của mình thì ta nghĩ cuộc đời rất tươi đẹp; còn khi mọi thứ diễn ra trái nghịch với những nguyện vọng của mình thì ta cho rằng cuộc đời thật đáng chán.

Trong khi đó, vạn sự vạn vật trên thế gian này và cả vũ trụ bao la đều vận hành theo nguyên tắc rất tự nhiên: nhân quả và duyên sinh. Nó không chiều chuộng ai, cũng không có ý ghét bỏ ai.

Chỉ tại ta quá tham lam. Khi nó thuận với ta thì ta mừng rỡ mà không hề ngạc nhiên và từ khước; còn khi nó nghịch với ta thì ta lại hốt hoảng và chống đối.

Cho nên, khi nào ta chuyển hóa được những năng lượng mong cầu và chống đối không cần thiết ấy, trả lại bản chất tĩnh lặng mầu nhiệm của tâm hồn, thì ta sẽ thấy thế giới xung quanh mình thật bình yên – rất dễ thương và rất đáng giữ gìn.

Từ tuệ giác sâu sắc, đức Phật cũng đã từng nhấn mạnh: “Tâm bình thế giới bình”. Dù thế giới xung quanh ta còn nhiều xáo động, nhưng nếu tâm ta bình yên thì sẽ không bị nó làm cho xáo động theo.

Trái lại, năng lượng bình yên trong ta sẽ lên đường xâu kết với những năng lượng bình yên khác đang bàng bạc khắp nơi trên thế giới. Đến khi hội đủ điều kiện thì nó sẽ trở thành hiệu ứng vĩ đại – thế giới bình yên.

Thật ra, vạn vật trên khắp hành tinh vốn rất bình yên, chỉ có con người mới không bình yên và đã làm đảo lộn mọi thứ.

Nhưng bản chất con người cũng rất bình yên, chỉ vì họ đã để cho những năng lượng tham cầu và chống đối lấn át đi về tự nhiên hiền hòa mà trời đất đã ban tặng.

Cho nên, không ai có thể làm cho mọi người trên thế giới này bình yên được cả, đó là vấn đề của mỗi người. Tuy nhiên, năng lượng bình yên trong mỗi người có tính tương tác rất lớn.

Nó sẽ giúp cho điều kiện đi tới sự bình yên trong mọi người dễ dàng xảy ra.

Vì vậy, năng lượng bình yên của mỗi người luôn rất cần thiết cho gia đình, xã hội, thế giới, và cả vũ trụ nữa.

Trong bài hát “Bình yên“, nhạc sĩ Quốc Bảo thật tinh tế khi nhận ra: “Bình yên một thoáng cho tim mềm/ Bình yên ta vào đêm/ Bình yên để đóa hoa ra chào/ Bình yên để trăng cao/ Bình yên để sóng nâng niu bờ/ Bình yên không ngờ/ Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên”.

Khi tâm hồn bình yên, dù chỉ trong một thoáng, những giận hờn hay cố chấp cũng sẽ tan rã.

Trong thoáng bình yên ấy, ta đã thấy được những thực tại mầu nhiệm mà thường ngày ta không hề thấy: đóa hoa vừa hé nở, trăng đang lên cao và sóng không ngừng nâng niu bờ.

Tuy nhiên, nhạc sĩ lại khẳng định chính năng lượng bình yên của ta trong đêm nay đã khiến cho hoa nở, trăng cao và sóng nâng niu bờ.

Đúng là cảnh vật xung quanh vẫn xảy ra theo lê tự nhiên của nó, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không liên quan gì với con người.

Vì vạn sự vạn vật vốn luôn tương tác với nhau kia mà.

Khi đóa hoa trong lòng ta đã nở, trăng trong lòng ta đã sáng trong, sống trong lòng ta đã chấp nhận nâng niu bờ, thì làm sao những thứ bên ngoài ấy không được nuôi dưỡng bởi ta kia chứ? Và chính ta cũng không ngờ khi lòng bình yên thì từ bi bỗng nhiên thức giấc.

Trong bài hát có hai câu rất lạ: “Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa/ Như từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhau”.

Phải là người đã đi qua kinh nghiệm thương đau và đã từng chạm tới bến bờ bình yên mới viết được những câu này.

Khi tâm hồn bình yên thì chẳng khác gì ta được sinh ra một lần nữa – ý niệm cũ chết đi để nhường chỗ cho ý niệm mới được sinh ra. Đó là con người mới của ta.

Tuy nó và con người cũ không phải là hai cái khác biệt, nhưng không thể là một nữa rồi.

Vấn đề là ta có thật sự muốn và can đảm để ý niệm giận hờn và thù hận trong ta chết đi, cho ý niệm bao dung và tha thứ được sinh ra không? Nhiều khi nó đã sinh ra rồi mà ta không chịu nhìn nhận.

Ta cứ cố bám lấy con người cũ kỹ tàn tạ kia để thỏa mãn cái tôi ích kỷ và yếu đuối của mình. Điều tuyệt vời là cái kiếp mới của ta có được chính nhờ vào cái khổ đau của người kia đem đến. Và khi ta ý thức rằng ta đã từ trong nhau lớn khôn lên thì làm sao có thể oán trách nhau?

Cho nên “Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên để quên hết khó khăn chia lìa” – không những tha thứ mà ta còn trân quý giây phút được gặp mặt nhau, hết lòng giúp đỡ nhau tươi tỉnh lại chứ không trách móc hay hơn thua nữa.

Chỉ có cõi lòng bình yên mới làm được như thế!

Quả thật, chỉ khi nào tâm hồn ta không còn những khắc khoải mong cầu hay chống đối, chấp nhận và tùy thuận mọi hoàn cảnh, thì ta mới nếm được chất liệu bình yên và hạnh phúc chân thật.

Trong giai đoạn ban đầu, nếu thấy khó giữ tâm trước những hoàn cảnh quá trái nghịch, thì ta hãy tạm thời tìm cho mình một không gian đủ an ổn để tịnh dưỡng tâm hồn.

Khi tâm hồn đã thật sự bình yên, những phiền não đã lắng đọng và chuyển hóa thì ta cứ mạnh dạn tiếp xúc trở lại với mọi hoàn cảnh, mọi đối tượng.

Dù hoàn cảnh vẫn còn đang xáo trộn, dù đối tượng vẫn chưa hết khó khăn, nhưng với trình độ mới của tâm thức thì ta sẽ nhìn thấy nó không còn là vấn đề ghê gớm nữa.

Và chính ta cũng có thể góp phần làm cho tình trạng được thay đổi.

Cho nên, nếu biết tâm bình yên chắc chắn cảnh sẽ bình yên thì ta chỉ nên giữ gìn tâm mình mà không cân phải đuổi theo cảnh. Bởi cảnh bình yên mà tâm ta chưa bình yên thì ta cũng chẳng thấy nó bình yên.

Ps: By Huệ Minh -23/07/2016

Trong cuộc sống...• Có những thứ cho đi rồi không thể lấy lại.• Có những thứ mất đi rồi không thể tìm lại.• Có những sai...
10/04/2015

Trong cuộc sống...
• Có những thứ cho đi rồi không thể lấy lại.
• Có những thứ mất đi rồi không thể tìm lại.
• Có những sai lầm không bao giờ sửa được.
• Có những vết thương không bao giờ lành.
• Có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
• Có những thứ không bao giờ là của bạn.
• Có những thứ lại là của bạn mãi mãi.
Vì vậy " KHI YÊU MỚI PHẢI CHÂN THÀNH."
Vì vậy " TÌNH YÊU LÀ ĐÁNG QUÝ."
• Không có ai là không có tình yêu.
• Không có ai là không được yêu.
• Không có ai không yêu một ai.

EM THÔI KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI THỨ 3 NỮAAnh, khoảng cách giữa chúng ta đâu có xa hả anh, nhưng sao khoảng thời gian gặp nh...
31/03/2015

EM THÔI KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI THỨ 3 NỮA

Anh, khoảng cách giữa chúng ta đâu có xa hả anh, nhưng sao khoảng thời gian gặp nhau lại ít vậy anh? Xa nhau mới hỏi, liệu có còn ý nghĩa không hả anh? Nếu như ngày đó, mình gặp nhau nhiều hơn thì đâu có đến nỗi xa nhau như thế! Người mới của anh, gần em hơn anh… em ganh tị!!! Rồi em cũng về bên anh, với vai trò “ người tình bí mật”. Em vui vui tủi tủi anh ah!

Gửi anh, người đàn ông em từng yêu!
Anh à, quãng thời gian yêu anh, tuy ngắn, nhưng với em là hạnh phúc. Hôm nay đây, em viết gửi anh là lúc em không còn thù ghét anh nữa, không còn hận anh nữa. Lúc này đây, em cũng đã biết bên anh có người khác thương anh nhiều hơn em, yêu anh nhiều hơn em, ít nhất là anh cũng đã cảm nhận như thế!
Những lần hẹn hò, gặp gỡ chớp nhoáng. Không cầm tay, không những cái ôm, không những cái hôn thắm thiết… anh có biết, lúc đó em nghĩ anh hờ hững với em. Anh chỉ coi em là tạm bợ. Những giọt nước mắt em rơi hằng đêm, tủi thân khóc ròng. Rồi những dòng tin nhắn an ủi, những cuộc gọi động viên của anh làm em vui trở lại.
Anh, khoảng cách giữa chúng ta đâu có xa hả anh, nhưng sao khoảng thời gian gặp nhau lại ít vậy anh? Xa nhau mới hỏi, liệu có còn ý nghĩa không hả anh? Nếu như ngày đó, mình gặp nhau nhiều hơn thì đâu có đến nỗi xa nhau như thế! Người mới của anh, gần em hơn anh… em ganh tị!!! Rồi em cũng về bên anh, với vai trò “ người tình bí mật”. Em vui vui tủi tủi anh ah!

Rồi cái ngập ngừng thuở ban đầu đã hết, cả hai lao vào nhau như điên dại. Em trở thành người thứ ba, em không đòi hỏi anh gì cả, chỉ là những bữa cà phê, những cuộc gặp, những cái ôm, cái hôn… thậm chí, em còn hối thúc anh nghe điện thoại của người yêu nữa cơ mà! Đấy, anh thấy chưa, em vẫn vui vẻ trước mặt anh đấy thôi. Nhưng anh à, em tủi thân lắm, mặc dù không còn thù ghét anh, nhưng em vẫn tủi, sao trước kia anh không đối xử với em như thế, tình cảm với em như thế!
Anh làm em nhớ lại những lời hứa, những dự định mà hai đứa muốn cùng nhau làm. Ngày sinh nhật của anh là ngày Phụ nữ Việt Nam. Anh và em từng dự định làm chung ở biển mà anh. Em nhớ lắm, nhớ cả những lời mà anh từng hứa, từng nói và từng ước với em. Nhưng em hứa, em sẽ cất vào một góc, một góc nhỏ trong tim – em tự xem đó là kỉ niệm, kỉ niệm tình yêu đầu của em. Giờ bên anh, đã có người khác, em nguyện cầu chúc anh hạnh phúc, sức khỏe.
Anh à, hạn chế xúc động anh nhé, anh đừng uống cà phê nhiều quá, điều đó không tốt cho bệnh của anh. Anh à, đừng ham vui quá nghe anh, anh là ham chơi lắm. Bên người ta rồi, mình chia tay tiếp anh nhé! Em không muốn tiếp tục nữa đâu, em sợ em sẽ làm người ta tổn thương, bởi em hiểu nỗi đau đó mà anh! Anh nhé, yêu anh, hôn anh! Tạm biệt anh, người em từng yêu!

Đã bao giờ bạn đặt niềm tin vào người khác như chính bạn chưa? Trong cuộc sống nhiều khi chúng ta không dám đặt niềm tin...
27/03/2015

Đã bao giờ bạn đặt niềm tin vào người khác như chính bạn chưa? Trong cuộc sống nhiều khi chúng ta không dám đặt niềm tin vào người khác bởi nhiều lúc chúng ta cho rằng họ không đáng tin cậy! Nếu người khác cũng làm như vậy với bạn, bạn sẽ cảm thấy như thế nào?

Trong gia đình cha mẹ rất ít khi tin tưởng con cái hoàn toàn, lúc nào cũng cho rằng con cái chưa đủ lớn để làm được những điều chúng muốn. từ đó có nhiều bậc làm cha làm mẹ nặng lời dạy bảo con cái khiến chúng luôn tự ti và không dám tin tưởng vào chính mình! Thay vì cha mẹ luôn cố gắng đem lại những điều tốt đẹp cho chúng thì hãy để con cái của mình kiếm tìm những thứ chúng khao khát và mong ước!

Trong cuộc sống đặc biệt trong những mối quan hệ chúng ta cũng ít khi đặt trọn vẹn niềm tin vào đối phương. Luôn có chút gì đó nghi ngờ không tin tưởng. Trong tình bạn chúng ta lo sợ họ phản bội mình, hớt tay trên hay làm những việc tổn hại đến bản thân và điều đó tạo ra hố ngăn giữa những người bạn! Đặc biệt, có một số người nhìn mặt để bắt hình d**g, lúc nào cũng nghi ngờ này nọ bởi họ tin vào con mắt nhìn người của mình. Tuy nhiên điều này đã được chứng minh khá nhiều trong cuộc sống! Rất nhiều người bị đánh lừa qua vẻ bề ngoài của người khác!

Trong tình yêu có phải vì lúc nào chúng ta cũng lo lắng bị bỏ rơi hay phản bội mà lúc nào cũng nêu cao cảnh giác với người yêu của mình. Những câu hỏi anh/em có yêu anh không? Khiến cho nhiều người cảm thấy không thoải mái. Ngay trong mối quan hệ được cho là đẹp đẽ nhất này cũng ẩn chứa sự nghi ngờ, niềm tin không trọn vẹn thì thử hỏi trong cuộc sống chúng ta đã từng tin tưởng ai hoàn toàn không?


Nhiều người còn tìm mọi cách để kiểm soát người khác nhưng cuối cùng sự kiểm soát đó chỉ đem lại tác dụng ngược mà thôi! Chúng khiến cho mối quan hệ đi vào bế tắc, không lối thoát! Cách duy nhất để chúng ta duy trì và phát triển những mối quan hệ đó là đặt niềm tin vào người khác. Đừng nghi ngờ quá nhiều, hãy biết kiềm chế sự nghi ngờ của mình và nếu như có người đang lừa dối bạn, bạn cũng đừng đánh mất niềm tin nơi người khác!

Sự dối lừa bao giờ cũng bị phơi bày dù sớm hay muộn, tuy nhiên niềm tin một khi không còn sẽ không dễ gì tìm lại được! Đặt niềm tin vào những người bạn yêu thương là cách để bạn sống hạnh phúc và bình yên! Đừng quá tức tối khi có người phản bội lại niềm tin của bạn, ít nhất bạn đã biết được ai là người tốt kẻ xấu phải không?

25/03/2015

- Gặp nhau rồi yêu nhau.
- Trao cho nhau tất cả những gì ngọt ngào nhất.
- Rồi vì quá hiểu nhau đâm ra nản.
- Nảy sinh mâu thuẫn rồi cãi nhau
=> Buông lời chia tay! Rồi chẳng ai lên tiếng nói lời xin lỗi. Cứ chờ đợi, chờ đợi, rồi thất vọng.. Khoảng cách giữa 2 người ngày càng xa, xa mãi..
Đến khi quay lưng lại thì chẳng còn thấy ai kia nữa..
Con đường t/y thật ngắn nhưng cũng thật xa. Chỉ cần quay lưng lại đã xa nhau nghìn trùng.. Vì thế, ai đang yêu hãy trân trọng nó, đừng vì 1 chút nóng vội mà buông lời cay đắng. Để rồi hối hận thì liệu còn kịp không ?

EM HỒN NHIÊN RỒI EM SẼ BÌNH YÊNTừng khoảnh khắc trưởng thành là phải luyện tập đủ thứ nỗi niềm không giống nhau, cô đơn ...
19/03/2015

EM HỒN NHIÊN RỒI EM SẼ BÌNH YÊN

Từng khoảnh khắc trưởng thành là phải luyện tập đủ thứ nỗi niềm không giống nhau, cô đơn vụng dại chằng còn chỗ để chúng ta thở dài phiền muộn suốt ngày.

Chúng ta vẫn hy vọng làm thế nào có thể bình an sống qua cuộc đời vốn dĩ tồn tại đủ điều trục trặc, bất an. Chúng ta vẫn hy vọng có một cuộc sống không biến động, không có bóng dáng của chia ly, mất mát và đổ vỡ. Chúng ta hy vọng có một tình yêu đẹp, có thể cùng ai đó yêu nhau cho đến hết đời, cùng chung sống, cùng già đi, cùng cảm nhận được vị hạnh phúc giản đơn, thanh thản qua hết một kiếp người.

Cuộc đời là thế, đau thương cứ đằng đằng kéo dài, lướt qua hết chẳng chừa một ai. Thế nên chẳng có ai là không trải qua đủ loại đớn đau, đủ lần vấp váp rồi mới thấy tâm hồn mình lớn lên, và già đi. Kéo theo những nỗi đau của thể xác, nỗi đau trong tim mới thực sự giết chết con người ta mỗi ngày. Từng khoảnh khắc trưởng thành là phải luyện tập đủ thứ nỗi niềm không giống nhau, cô đơn vụng dại chẳng còn chỗ để chúng ta thở dài phiền muộn suốt ngày.

Thôi thì đừng bận tâm quá nhiều, em hồn nhiên, rồi em sẽ bình yên thôi…


Thay vì đắn đo giữa những khúc mắc của bản thân vì cú sốc trưởng thành, thay vì ám ảnh trong nỗi cô đơn dài đằng đẵng của tuổi trẻ kiêu hãnh khuất sau màn đêm, thay vì những nỗi bất an trước chia ly và đổ vỡ, trước những biến động không ngờ đến của cuộc đời, thay vì sợ hãi những lần vấp ngã và phải từ bỏ, những lần muốn nắm tay ai đó nhưng bàn tay kia lại rụt về trống rỗng giữa không trung.

Chỉ mong em hãy vẫn hồn nhiên…

Tổn thương vẫn sẽ có, thất bại sợ rằng vẫn sẽ đeo bám em từng ngày. Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng cuộc sống chỉ tồn tại bi kịch, nó vẫn tồn tại những phép màu kỳ diệu, nằm ở chính trái tim chúng ta.

Lạc quan lên em, giữ cho lòng yên ả. Chỉ cần sống bình thản là có thể vượt qua tất thảy sóng gió, chỉ cần đứng dậy mỉm cười là có thể bước qua được những cú quăng quật của cuộc đời. Thái độ sống thật ra là điều quan trọng nhất, khi em mỉm cười hạnh phúc, chẳng ai có thể điều chỉnh cho nó biến thành khổ đau.

Em hồn nhiên, em sẽ bình yên, có những lúc tâm tư của con người lại làm hại con người, nghĩ quá nhiều những điều không nên nghĩ, dằn vặt quá nhiều vì những chuyện đã qua, để bản thân chìm trong nỗi cô đơn không tên chẳng có đáy, sống một cuộc sống không bao giờ có cảm giác an toàn.

Này em, đời dài rộng lắm!

MẸ ƠI! HẠNH PHÚC LÀ GÌ?Ngày nhỏ con ngây ngô hỏi Mẹ: Mẹ ơi, hạnh phúc là gì mà cả đời người ta phải kiếm tìm?Mẹ mỉm cười...
12/03/2015

MẸ ƠI! HẠNH PHÚC LÀ GÌ?

Ngày nhỏ con ngây ngô hỏi Mẹ: Mẹ ơi, hạnh phúc là gì mà cả đời người ta phải kiếm tìm?
Mẹ mỉm cười, xoa đầu con rồi nhẹ nhàng nói: “Hạnh phúc rất đơn giản, chỉ là do cách con nhìn nó như thế nào, cách chấp nhận và thái độ của con trước những điều đang diễn ra hàng ngày. Con cho đó là hạnh phúc thì nó chắc chắn là hạnh phúc.”

Khi còn nhỏ, hạnh phúc của con đơn giản lắm!

Đó là mỗi lần con nhận được điểm 9, điểm 10 từ cô giáo cho câu chuyện cổ tích mà con đã học thuộc cả một buổi chiều ngày hôm qua. Hạnh phúc chính từ sự nỗ lực của con khi con đã cố gắng hết sức để đạt được điều con muốn.

Là lúc con về nhà và kể với mẹ rằng ở lớp có bạn nhà nghèo lắm, áo bạn ấy rách gần hết. Con thỏ thẻ vào tai mẹ hỏi xem có thể mang quần áo cũ tặng lại cho bạn ấy không? Hạnh phúc là khi con trao đi yêu thương để rồi nhận lại những yêu thương chân thành khác.

Con lớn hơn rồi hạnh phúc theo đó cũng lớn hơn, đủ đầy hơn nhưng nhiều khó khăn hơn.

Hạnh phúc không phải là khi con cố gắng để trở nên mạnh mẽ, kiên cường để tiến về phía trước. Mà là khi con ngã đau có người nâng con dậy, đỡ lấy bờ vai nhỏ nhắn của con, thầm thì với con: “Gắng lên nào!” rồi cùng con tiến về phía trước.



Là mỗi lần thất bại, mọi thứ xung quanh con sụp đổ, khi tất cả những nỗ lực của con trở về vạch xuất phát. Có người có thể ôm con để con khóc một trận thật to, nức nở, như trút hết những tủi thân ấm ức mà con phải chịu đựng rồi vỗ về con: Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi!

Là mỗi lần đổ vỡ, cãi nhau rồi chia tay. Người con từng yêu thương nhất cứ thế xoay lưng bước đi, chỉ còn nhìn thấy bóng lưng ngày nào còn ôm ấp, vỗ về. Người ta bỏ con lại với những giọt nước mắt nghẹn cứng cả tim. Có người dạy con cách yêu thì cũng có người làm con đau nhưng nếu con không biết đau con sẽ không biết được hạnh phúc thực sự là như thế nào.

Con chỉ có thể hạnh phúc khi con để lòng mình bình yên. Những nhỏ nhen, những đố kị sẽ chỉ khiến bản thân con trở nên xấu xí, chúng chẳng thể làm con cảm thấy dễ chịu hơn. Con gái à, thế nên đừng bao giờ so sánh mình với người khác, tự nghĩ rằng bản thân mình thua kém họ và rồi chì chiết khuyết điểm của bản thân mình, con nhé! Ngay cả những người thành công nhất cũng phải tích lũy rất nhiều điều hay từ những người yếu hơn nên chẳng có ai là kém cỏi, họ hơn nhau ở chỗ đó là sự can đảm, dám nghĩ dám làm và quyết tâm thôi con.

Mẹ không dạy con cách tìm kiếm hạnh phúc vì “Hạnh phúc nếu là thứ người ta phải kiếm tìm và chờ đợi thì không còn là hạnh phúc nữa”. Mẹ để hạnh phúc tìm kiếm con, để hạnh phúc dạy con những bài học cuộc sống, để hạnh phúc dạy con cách vượt qua những đơn đau, để sau này con của mẹ sẽ vững vàng, bản lĩnh hơn.

Dù có như thế thì…

Hãy luôn nhớ rằng bất kể khi nào con bế tắc cùng cực, con bị mọi người xô ngã, mọi thứ bỏ rơi con thì con vẫn còn có bố mẹ ở bên, bố mẹ luôn chờ đợi con, con luôn có một nơi để trở về, con yêu.

11/03/2015

ÍCH KỶ
Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng của người khác.

04/03/2015

Nhiều người nói:

* Ai nói yêu xa là khổ
* Ai chấp nhận yêu xa là khờ ..
* Cố gắng yêu xa là vô ích ...

Thỉnh thoảng đi trên phố bắt gặp những cặp đôi:
Đi sát bên nhau ... cùng cười ... cùng nói .... cùng nắm tay ...

Bỗng nhiên cảm thấy lòng mình lạc lõng ..... vì nhớ tới ai kia đến đau lòng!!!

03/03/2015

KHÔNG BÌNH YÊN DÙ ĐÃ BUÔNG TAY MỘT CUỘC TÌNH

Tôi có nên một lần trò chuyện với người cũ để nói hết những suy nghĩ trong lòng như một sự giải tỏa...
Tôi 27 tuổi, từng yêu một người cùng tuổi trong gần một năm. Đó là mối tình đầu của tôi. Trước khi đến với tôi, anh ấy đã trải qua một mối tình khá sâu đậm trong vòng gần 5 năm với một bạn gái thời sinh viên. Lúc ra trường, vì áp lực công việc, khoảng cách nên hai người xảy ra mâu thuẫn. Trong thời gian đó, anh ấy hay tâm sự với tôi. Tôi coi anh như một người bạn nên luôn động viên, an ủi. Khoảng 5 tháng sau, anh tỏ tình với tôi. Mặc dù có cảm tình với anh ấy nhưng tôi thực sự rất lúng túng. Tôi nghĩ anh vừa kết thúc một cuộc tình thì liệu có thật sự có tình cảm với tôi hay chỉ là ngộ nhận.

Lúc anh tỏ tình, tôi hỏi anh về chuyện xưa thì anh bảo anh và cô ấy đã chia tay lâu rồi và quan hệ giữa họ không có nền tảng của một gia đình. Tôi suy nghĩ là bạn trai mình có tính toán trong tình yêu. Ban đầu, tôi dùng dằng nhưng sau đó lại cho qua và nhận lời yêu anh. Tôi nghĩ quá khứ là chuyện đã qua và nếu anh ấy không tìm được hạnh phúc trước đây thì bây giờ mình cố gắng mang lại cho anh ấy. Miễn sao anh ấy thật sự yêu mình và trân trọng hiện tại.

Nghĩ như vậy nhưng trực giác con gái vẫn cho tôi cảm thấy người cũ còn tình cảm với anh. Giữa hai người hình như vẫn còn một điều gì đó. Tuy vậy, vì tính cách không thẳng thắn nên nhiều lần trò chuyện, tôi tỏ ra buồn nhưng lại không nói rõ với anh. Nhiều lần tôi buồn, anh cũng đoán được. Anh bảo anh sẽ trả lời những thắc mắc của tôi nhưng chỉ nói chuyện một lúc thì lại bảo không muốn nhắc lại chuyện xưa nữa. Anh đã nói rõ ràng với người con gái đó rồi.

Anh quan tâm, chăm sóc tôi. Tôi cảm nhận được tình yêu ấy. Được gần một năm thì chúng tôi chia tay vì hoàn cảnh gia đình không phù hợp. Trong khi tôi chia tay trong đau đớn thì anh quay lại với người con gái cũ ngay sau đó. Lúc quay lại với cô ấy, anh gọi tình cảm với tôi không phải là tình yêu.

Sau chia tay, anh nhắn tin thăm hỏi tôi, đôi lần nói nhớ những lúc xưa. Tôi biết anh đã quay lại với người cũ rồi nên không thiết tha với những tin nhắn đó, nhiều lúc cảm thấy khinh bỉ. Tôi không nghĩ sẽ làm bạn với người yêu cũ, huống gì lại biết anh đối xử với tôi như vậy. Nhưng tôi lại chỉ lặng lẽ đau khổ một mình chứ không cho anh ta biết là mình đã biết anh ấy quay lại với người cũ. Có phải tôi tự trút đau khổ vào mình?

Hai người đó quay lại được vài tháng thì chia tay, anh lại tiếp tục quen với một người con gái mới. Hai người con gái đó hiện giờ rất thân nhau, coi nhau như hai chị em. Người mới của anh đến tìm người cũ và nói chuyện rõ ràng. Điều mà tôi chưa từng nghĩ tới và làm được.

Cuộc tình này tôi đã buông tay nhưng bản thân lại không lúc nào cảm thấy bình yên. Tôi cũng chấp nhận rằng tình cảm anh ấy cho mình là không chân thật nhưng tôi muốn một lần được nhìn lại chính mình.

Có phải tôi không thẳng thắn nên đã không trao đổi với anh về chuyện tình cũ làm anh có cớ quay lại ngay khi chia tay? Hay tôi đã không rộng lượng để coi người con gái đó như một phần đã qua trong cuộc đời anh - điều mà người con gái hiện tại của anh làm được? Hay có thể đó chỉ là sự bằng mặt nhưng không bằng lòng giữa hai người bọn họ? Tôi có nên một lần trò chuyện với anh để nói hết những suy nghĩ của mình hay không. Nói để tự giải tỏa rồi thôi chứ tôi cũng không còn oán giận gì nữa.

Tôi đã mắc sai lầm gì để cay đắng khi nhận ra mình cũng chưa được gọi là người yêu cũ với người mình đã từng yêu chân thành. Xin một lời khuyên từ độc giả để tôi có đủ can đảm bước tiếp trong cuộc tình sau. Xin chân thành cảm ơn.

Address

Thung Lũng Tình Yêu/Mai Anh Đào/Phường 8/Đà Lạt/Lâm Đồng/
Đà Lạt
70000

Telephone

0967211966

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nơi bình yên và hạnh phúc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share