07/11/2025
GẶP GỠ MALAYSIA – LÁT CẮT 1
Khoảng lặng nghe tiếng kinh cầu
Sáng sớm, Kuala Lumpur còn mờ sương.
Giữa lòng thành phố hiện đại, tiếng “Allahu Akbar…” vang lên, trầm và xa, như dòng sông âm thanh chảy qua những mái nhà, xuyên qua ngõ nhỏ, chạm vào những giọt sương còn đọng.
Tôi lặng nghe. Âm thanh ấy không chỉ đánh thức buổi sáng, mà dường như đánh thức cả một phần sâu lắng trong tâm hồn – nơi con người tìm về niềm tin và sự tĩnh tại.
Ngôi nhà tôi ở nằm giữa khu làng cổ còn sót lại của người Malaysia – một ốc đảo nhỏ giữa phố xá rực rỡ. Từ đây, mỗi sớm và chiều, tiếng kinh cầu vọng lên đều đặn. Khi ấy, thành phố như ngừng lại một nhịp, chỉ còn hơi thở của lòng tin.
Tôi nhớ đến tiếng chuông chùa quê nhà –
cũng trầm, cũng ngân dài trong buổi sớm mai,
và cũng đánh động vào nơi sâu nhất của con người: niềm an nhiên.
Dù lời kinh là tiếng Ả Rập, tôi không hiểu từng chữ, nhưng lại cảm nhận được sự nhân hậu trong âm điệu ấy – như một lời nhắc: giữa bao biến động, vẫn còn một thứ không đổi – lòng hướng thiện và niềm tin nơi con người.
Trong khoảng lặng giữa những tiếng kinh cầu,
tôi thấy mình nhỏ lại, và thế giới dịu dàng hơn.
🌙 Một lát cắt nhỏ trong hành trình “Gặp gỡ Malaysia” – ghi lại những khoảnh khắc của người đi qua.