20/05/2026
Khi nhiều người đã trở về nhà nghỉ ngơi sau một ngày dài, trung úy Ngọc Văn Thành lại bắt đầu một hành trình khác. Thành phố lên đèn, anh lặng lẽ chạy xe dọc các tuyến đường Hồng Bàng, Nguyễn Tri Phương, 3 Tháng 2, ghé qua Bệnh viện Chợ Rẫy, Hùng Vương, Đại học Y Dược TP.HCM rồi tiếp tục đi dưới những cây cầu lớn để tìm những người còn chưa có bữa tối.
Trong thùng xe phía sau là những hộp cơm nóng hổi được anh chuẩn bị từ tiền lương dành dụm của mình.
“Tôi thường đi vào buổi tối vì lúc đó dễ gặp những người thật sự cần một bữa ăn nóng sau ngày mưu sinh vất vả”, trung úy Thành chia sẻ.
Năm nay 27 tuổi, anh hiện là Phó bí thư Đoàn Công an xã Tân Nhựt, TP.HCM. Suốt hơn 2 năm qua, vào những buổi tối rảnh hoặc sau ca trực cuối ngày, anh đều đặn đi phát cơm cho người vô g.ia c.ư, b.ệnh n.hân n.ghèo, người bán vé số hay các gia đình đang túc trực chăm người thân trong bệnh viện.
Ý tưởng ấy không bắt đầu từ một chiến dịch lớn lao. Chỉ đơn giản là nhiều lần anh nhìn thấy những người lao động n.ghèo phải cân nhắc từng đồng cho bữa ăn, hoặc b.ệnh n.hân n.ghèo ngồi co ro ở hành lang bệnh viện giữa đêm muộn. Từ những lần chạnh lòng đó, anh quyết định bớt đi một phần chi tiêu cá nhân để đổi thành những hộp cơm trao tận tay người cần.
“Một hộp cơm chỉ vài chục ngàn đồng, với mình có thể là nhỏ nhưng với họ đôi khi là sự nhẹ lòng cho cả một ngày dài. Tôi muốn mỗi hộp cơm mình trao đi không chỉ để no bụng, mà còn mang theo hơi ấm của sự quan tâm.”
Có những tối, anh đi một mình. Cũng có hôm vài người bạn thân âm thầm đi cùng hỗ trợ. Nhưng dù ít hay nhiều, những suất cơm ấy vẫn được duy trì đều đặn mỗi tháng bằng chính khoản lương mà anh chắt chiu sau công việc hằng ngày.
“Tôi nghĩ chỉ đơn giản là bớt một chút chi tiêu cá nhân, cộng lại thành những suất cơm đầy đủ cho những người còn khó khăn. Với tôi, số tiền đó không mất đi, nó chỉ chuyển sang một dạng hạnh phúc khác”, anh Thành nói.
Đi cùng anh trong nhiều chuyến phát cơm, Nguyễn Thái Phong Phú kể điều khiến anh nhớ nhất không phải là số lượng cơm phát đi, mà là cách trung úy Thành trò chuyện với từng người. Có cô chú lao công nhận hộp cơm xong được anh hỏi thăm vài câu rồi mới rời đi. Có người vô gia cư ngồi dưới gầm cầu chỉ lặng lẽ gật đầu cảm ơn nhưng ánh mắt nhẹ nhõm hẳn.
Anh Thành cũng nhớ rất rõ những khoảnh khắc khiến mình lặng người. Có cụ già cầm hộp cơm mà tay run run, chỉ kịp nói “cảm ơn cậu” rồi quay đi. Có người lao động nghèo nói tối nay đỡ phải nhịn đói để dành tiền mua thuốc gửi về quê. Cũng có những người chẳng nói gì, chỉ ngồi xuống ăn ngon lành ngay bên vỉa hè.
“Nhìn thấy điều đó, tôi hiểu rằng mình đã làm đúng”, anh nói.
Giữa thành phố đông đúc và vội vã, người trung úy trẻ vẫn đều đặn mang theo những hộp cơm nóng đi qua từng con đường sau mỗi ca trực. Không ồn ào, không kêu gọi, chỉ lặng lẽ đổi một phần tiền lương của mình thành những bữa ăn khiến ai đó bớt lạnh lòng giữa đêm Sài Gòn.
Theo Thanh Niên, 19/5/2026