20/11/2024
Giáo Dục không thể lấy lời nói mà miêu tả được, nhưng cũng có khi lại dùng lời nói để khêu gợi được.
Dùng lời mà khêu gợi được thôi, chứ trong đời không ai dạy được ai, nếu tự mình không tìm kiếm ra.
Đức mà đầy đủ nơi trong, thì người ở ngoài được hoá, tự nhiên được cảm hoá, không cần dùng đến lời mà dạy.
Sự hiểu biết của ta phải tự ta tìm lấy, không thể do kẻ khác truyền dạy. Là tại vì: Có dạy được chăng? vì nơi người đã có sẵn mầm tư tưởng mà ta muốn truyền dạy. Vì thế “đồng với ta, ta cho là phải” và chấp nhận, còn “không đồng với ta, ta cho là sai” và không chấp nhận.
Như vậy thì không ai có thể dạy được ai, ta chỉ khêu gợi được những gì có sẵn nơi tâm trí kẻ khác mà thôi.
Đây chính là tư tưởng“Bất Ngôn Chi Giáo” ( Lão Tử) mà Giáo Dục Phương Tây đã lấy làm gốc rễ từ lâu.
Còn nền Giáo Dục Việt Nam do bị ảnh hưởng tư tưởng Nho Giáo quá lâu. Bệnh thành tích, lễ nghĩa quá nặng nề. Nên để thay đổi thì cần sự phối hợp cả 3 yếu tố: Gia Đình - Nhà Trường - Cộng Đồng.
Và thư viện cộng đồng cũng là một mắt xích rất quan trọng.
“Bất ngôn chi giáo” cũng là một góc nhìn khác về Giáo Dục mà hiện nay bộ Giáo Dục Việt Nam đang muốn hướng tới dạy kỹ năng, dạy tư duy, dạy cách học hơn là nhồi nhét kiến thức như trước đây.
Giáo dục đúng hướng sẽ là khơi gợi mà không bắt buộc kẻ khác phải nhận sự hiểu biết của mình hay kiểu nhồi sọ kiến thức người khác.
Một tin vui từ Giáo Dục Việt Nam nhân ngày 20/11 năm nay.
(Phiêu Lưu Trên Kệ Sách)