30/05/2026
KHÔNG ĐỂ LÒNG YÊU NƯỚC BỊ "BẺ LỆCH" TRÊN KHÔNG GIAN MẠNG
Kỳ 1: Từ xuyên tạc lịch sử đến âm mưu tách rời lòng yêu nước khỏi nền tảng dân tộc 👇👇👇
“Yêu nước nhưng không cần phải yêu Đảng”, “lịch sử cần đa chiều”, hay “đừng mang chính trị vào lòng yêu nước” là những luận điệu xuất hiện ngày càng nhiều trên không gian mạng. Nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, khi tiếp xúc với các nội dung này thường có cảm giác đó đơn thuần là một lựa chọn nhận thức vô hại, thể hiện sự “cấp tiến”, “văn minh”, “tỉnh táo”, “đứng ngoài cực đoan”. Nhưng nếu nhìn sâu vào bản chất, sẽ thấy đây không còn là những phát ngôn rời rạc trên mạng xã hội, mà là một quá trình tác động nhận thức có chủ đích nhằm từng bước làm nhạt phản xạ chính trị, cắt rời lòng yêu nước khỏi ký ức lịch sử và trách nhiệm công dân đối với vận mệnh quốc gia.
Nguy hiểm ở chỗ, các hoạt động chống phá hôm nay không trực tiếp phủ nhận lòng yêu nước, mà mượn chính lòng yêu nước để âm thầm tái định nghĩa lòng yêu nước theo hướng phi trách nhiệm, phi chính trị và đứng ngoài những vấn đề sống còn của đất nước....
Nhưng bằng cách nào các thế lực thù địch có thể làm được điều đó trong một dân tộc vốn có truyền thống yêu nước sâu đậm như Việt Nam? Câu trả lời nằm ở chính nơi nuôi dưỡng và định hình lòng yêu nước của dân tộc: Lịch sử, ký ức và nền tảng nhận thức xã hội.
Lịch sử của một dân tộc không đơn thuần là những trang biên niên ký ghi dấu thời gian, mà là nền móng tinh thần, là cách một dân tộc nhớ về những người đã ngã xuống cho đất nước mình, là hệ quy chiếu đạo lý để phân định chính – tà, đúng – sai. Đối với một quốc gia suốt hàng nghìn năm đối mặt với hiểm họa xâm lăng để bảo vệ sự tồn vong như Việt Nam, ký ức lịch sử chính là “mã định danh” của lòng yêu nước, là biểu tượng của ý chí độc lập và khát vọng tồn tại của Tổ quốc. Một khi lịch sử bị cuốn vào vòng xoáy của những toan tính chính trị đương thời thì sự thật thường cũng là thứ đầu tiên bị hy sinh
Ý thức rất rõ điều đó, trong âm mưu, thủ đoạn “phi chính trị hóa” lòng yêu nước các thế lực thù địch, phản động đã chọn lịch sử làm một trong những trận địa tấn công trọng yếu. Chúng hiểu rằng muốn làm suy yếu hệ điều hành chính trị của một dân tộc, con đường ngắn nhất là làm nhạt ký ức lịch sử, xóa mờ ranh giới chính nghĩa và hướng lái lòng yêu nước kiểu phi trách nhiệm, đứng ngoài vận mệnh quốc gia.
Nhìn rộng ra thế giới, từ những biến động ở Liên Xô trước đây cho tới nhiều quốc gia Đông Âu sau này, có thể nhận ra một hiện tượng đáng suy ngẫm: cùng với những thay đổi về mô hình chính trị – xã hội là quá trình định nghĩa lại quá khứ và tái kiến tạo ký ức lịch sử. Trong làn sóng ấy, nhiều tượng đài bị kéo xuống, tên đường phố bị thay đổi, còn một số nhân vật lịch sử từng gây tranh cãi lại được dựng lên như những biểu tượng mới của tinh thần dân tộc.
Đối với Việt Nam, thời gian qua vấn đề này diễn biến theo kịch bản tương tự với nhiều lớp thủ đoạn không kém phần tinh vi, xảo quyệt.
Bước đầu tiên là “trung tính hóa tội lỗi”, được ngụy trang dưới danh nghĩa “khách quan”, “đa chiều”, hay “hòa giải”. Không gian mạng bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều luận điệu cố tình đảo lộn hệ giá trị lịch sử như: “Ngô Đình Diệm cũng là người yêu nước”, “Việt Nam Cộng hòa cũng có lý tưởng”, “bên nào cũng yêu nước” hay “cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước chỉ là nội chiến”... Những nhân vật từng bị lịch sử phê phán nay lại được “rửa mặt”, đánh giá lại theo hướng tách rời khỏi toàn bộ bối cảnh lịch sử và lợi ích dân tộc đương thời, thậm chí được mô tả như những người “đi trước thời đại”, “nạn nhân của lịch sử” hay “có tinh thần canh tân đất nước”… Tất cả những luận điệu đó đều hướng tới việc làm mờ ranh giới giữa chính nghĩa và phản bội, giữa đấu tranh giải phóng dân tộc với những lực lượng từng đứng về phía đối lập với lợi ích Tổ quốc và nhân dân.
Bước tiếp theo là “đảo chiều biểu tượng”. Sau khi từng bước làm mờ ranh giới đúng – sai của lịch sử, đối phương bắt đầu hướng mũi nhọn tấn công vào những biểu tượng anh hùng dân tộc đã tạo nên hệ giá trị và bản lĩnh của dân tộc Việt Nam, nhằm xuyên tạc chiến công hoặc công kích, gieo hoài nghi về những giá trị vốn đã được lịch sử khẳng định bằng máu và sự hy sinh của nhiều thế hệ.
Và bước chốt hạ là “bình thường hóa sự đảo lộn”. Khi các luận điệu ấy được lặp đi lặp lại đủ nhiều trên không gian mạng với sự hỗ trợ của thuật toán truyền thông, điều từng bị xem là phi lý sẽ dần được tiếp nhận như “một góc nhìn khác”.
Ý đồ sâu xa của toàn bộ quá trình này không đơn thuần là “đánh giá lại lịch sử”, mà là từng bước triệt tiêu tính chính nghĩa của các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc, tạo tiền đề làm suy yếu niềm tin vào nền tảng chính trị và con đường phát triển hiện nay của đất nước. Không cần xe tăng hay đại bác, chỉ cần đủ nhiều bài viết, đủ nhiều video, đủ nhiều “ý kiến cá nhân” được lặp lại liên tục, những giá trị từng được xem là nền tảng cũng có thể bị đặt lại dấu hỏi. Mục tiêu của chiến lược này không nhất thiết là thuyết phục tất cả mọi người, mà chỉ cần khiến xã hội dần mất đi sự chắc chắn về quá khứ của chính mình.